Luật Hạo Thiên đi theo San San lên sân thượng, nhìn thấy Nghiêm Thanh Du đứng ở phía trước rào chắn, nhìn bốn phía đều là nhà cao tầng……
” Thanh Du!” San San cả kinh nói:” Cô đang làm gì vậy?”
Nghiêm Thanh Du xoay người, hướng cô nở nụ cười cười. Váy trắng ở trong gió phất phới, gió thổi rối loạn tóc của cô. Thổi đi nước mắt của cô.
” San San, tôi rất hâm mộ cô, có một người yêu cô như vậy, cô cũng yêu người đàn ông đó.”
” Thanh Du……”
” Tôi không yêu Lâm thiếu gia, nhưng vì lợi ích gia tộc, tôi đành phải can tâm tình nguyện gả cho hắn.”
” Tôi biết, tôi biết cô trong lòng ủy khuất.” San San vội la lên:” Nhưng, cô có thể lại đây hay không, đừng đứng ở bên kia, rất nguy hiểm!”
” Đúng vậy con gái, nơi đó gió lớn, con mau lại đây.” Nghiêm phụ nói xong liền bước tới.
” Đừng tới đây!” Thanh Du hô lên:” Cha, người bước lên con sẽ nhảy xuống!”
Nghiêm phụ không dám nhúch nhích.
Cô lại chậm rãi nói:” Con là một người đáng thương, hai lần đính hôn, hai lần đều bị chú rể từ bỏ.”
” Không phải như thế!” San San vội nói:” Lâm Tường! Lâm Tường anh ấy nhất định là có chuyện gì mới không đến được, tôi sẽ gọi cho anh ấy, cô đừng vội, tôi sẽ thử tìm anh ấy!”
San San vội vàng gọi điện thoại, Thanh Du lắc đầu nói:” Quên đi, tôi không một lần nữa trở thành vật hi sinh cho gia tộc, tôi rất mệt mỏi, không thể cùng người trong lòng cùng một chỗ, tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ?”
” Thanh Du! Cô đừng bi quan như vậy, cô sẽ tìm được người trong lòng, hiện tại chú rể còn chưa đến, cô có thể đổi ý!”
” Cô đang nói cái gì?” Nghiêm Tu Nhân tức giận nói:” Tiết San San, đây là chuyện nhà chúng tôi, cô tốt nhất không cần nhúng tay vào!”
Luật Hạo Thiên tiến lên từng bước, che ở trước mặt San San:” Nghiêm tiên sinh, chuyện gì cũng từ từ, không cần hù dọa vợ tôi.”
Nghiêm Tu Nhân hung hăng nhìn anh, không cần phải nhiều lời nữa.
San San chậm rãi bước lên vài bước:” Thanh Du, cô có phải là bạn của tôi hay không?”
” Bạn? Có ích lợi gì? Cô có thể giúp tôi sao?” Nghiêm Thanh Du nhìn ánh mắt của cô, mang theo một chút u oán.
San San hiểu được, cô ấy đang trách cứ mình.
Người con gái đáng thương này, thà rằng cùng người khác chia xẻ một người đàn ông, hèn mọn đi cầu xin một tình yêu như thế, lại cầu mãi không được.
Cô không phải không muốn giúp cô ấy, cô thật sự không có biện pháp cùng người khác khác chia xẻ một người đàn ông, cô cảm thấy, tình yêu như vậy không sạch sẽ.
” Thực xin lỗi, Thanh Du, tôi không biết nên nói với cô như thế nào, nhưng, cô không thể vậy mà tự tử, như vậy rất ngu ngốc……” San San dưới tình thế cấp bách, bỗng nhiên cảm thấy trong bụng một trận đau nhức, không khỏi nhíu mày, tay ôm bụng.
———————
Luật Hạo Thiên vội la lên:” San San em làm sao vậy?”
” Tôi không sao.” Cô lắc đầu nói, không muốn anh lo lắng.
” Còn nói không có việc gì.” Anh hai tay gắt gao, ôm cô lên, hướng Thanh Du nói:” Nghiêm Thanh Du, cô nháo đủ rồi đấy? San San có chuyện gì không hay xảy ra, tôi không tha cho cô!”
” Đằng Hải!” San San thúc anh:” Anh đừng như vậy…… Trong lòng cô ấy đã đủ khổ rồi!”
” San San em nhịn một chút, anh đưa em tới bệnh viện.”
” Không! Em không sao, em không đau, thật sự.” Cô giãy dụa trong giãy giụa, chỉ thấy Nghiêm Thanh Du ưu thương nhìn bọn họ, xoay người, bước trên đài cao.
” Không được!” San San hô lớn.
Luật Hạo Thiên đem cô đặt xuống:” Em đừng động!”
Nói xong đi đến phía trước.
” Anh đừng lại đây!” Nghiêm Thanh Du hô lớn, nước mắt bay tán loạn:” Anh đừng cho rằng tôi yêu anh, anh có thể ra lệnh cho tôi, tôi nói cho anh biết, tôi chịu đủ rồi! Tôi cả đời này, chỉ là một người không có được người yêu mình, sinh mệnh của tôi nhất định giống như sợi tơ phiêu tán trong không khí, rốt cuộc tìm không ra, tìm không ra……”
Cô nói xong, xoay người, dậm lên cạnh sân, ánh mắt khép lại, hướng phía trước đi đến……
Một tiếng thét kinh hãi, Luật Hạo Thiên như mũi tên rời cung phi thân nhảy lên đài, cánh tay dài giữ cô lại.
Nguy hiểm thật!
San San sợ tới mức suýt hôn mê bất tỉnh, chỉ thấy Luật Hạo Thiên nằm sấp trên sàn, một bàn tay cầm lấy cánh tay Nghiêm Thanh Du, mà than thể Nghiêm Thanh Du toàn bộ đều treo trên tòa cao ốc!
” Đằng Hải……” Cô khẩn trương thanh âm run lên. Hai chân mềm nhũn, ngã ngồi trên mặt đất.
Luật Hạo Thiên tay gắt gao bắt lấy Thanh Du, thân thể một chút trượt xuống dưới.
Thanh Du nói:” Anh buông tay đi, để cho tôi tự sinh tự diệt đi, anh đừng quản tôi, tôi thật sự không muốn sống nữa ……”
” Cô nghĩ rằng tôi thích quản cô sao?” Luật Hạo Thiên cắn răng, bình tĩnh, chế trụ trên đài cao đầy khe hở, dùng sức đem cô kéo lên.
” Tôi sợ San San đau lòng! Cô ấy là người cố chấp, nếu cô thật sự nhảy lầu mà chết, cô ấy sẽ tự trách mình, nghĩ rằng mình đã hại cô! Tôi không thể để cho cô ấy khổ sở, cho nên, tôi tuyệt đối sẽ không cho cô trước mặt cô ấy mà chết đi!”
Nói xong chữ cuối cùng, anh dùng sức, đem nửa thân cô kéo lên. Sau đó hai tay đem cô ôm trở lại sân thượng.
Sau đó, anh thở hồng hộc đi đến trước mặt San San, ôm lấy cô:” San San, có khỏe không?”
San San sớm sợ tới mức mặt như màu đất, vừa mới một khắc kia, cô thật sự sợ anh sẽ cùng Thanh Du cùng nhau ngã xuống.
” Đằng Hải……” Cô ô ô khóc trong lòng anh.
” Anh không sao, em thế nào?” Nhìn đến tay anh có vết máu, móng tay cũng bị rách, cô cảm thấy đau lòng, gắt gao nắm tay anh.” Đau không?”
” Không đau.” Anh ôm cô đi xuống.
Nghiêm Thanh Du ngồi dưới đất, ngơ ngác nhìn bong dáng bọn họ rời đi……
*****
Thân thế của San San
Luật Hạo Thiên ôm San San trở lại hội trường.
” Em chờ một chút, anh cùng lão gia tử chào hỏi sẽ đưa em đi.”
Cô gật đầu:” Không vội, trước tiên đem vất thương trên tay anh băng bó lại.”
” Anh đây là chút lòng thành, không sao.” Anh nói xong đem cô đặt lên sô pha.
San San nhìn bong dáng anh rời đi, chợt nghe một thanh âm ở bên cạnh mình hỏi:” Cô…… Cô là San San phải không?”
Cô quay đầu lại, chỉ thấy một người phụ nữ trung niên ngồi trên xe lăng kích động nhìn cô.
” Tôi…… Đúng vậy.” Cô nhìn người phụ nữ này, tuy rằng khuôn mặt tuy đã già nua, nhưng có thể thấy được ngũ quan thập phần thanh tú, chắc khi trẻ hẳn là một mỹ nhân.
Người phụ nữ trong mắt thoáng chứa nước mắt, đẩy xe lăn về phía trước:” San San, ta là mẹ con!”
San San suýt nữa ngã quỵ trên mặt đất, kinh ngạc nhìn bà:” Bà…… bà đang nói cái gì?”
Cô từ nhỏ vốn không có cha mẹ, còn chưa đầy tháng đã bị vứt bỏ ở đồn công an, sau đó bị đưa vào cô nhi viện. Trên người cô, trừ một tờ giấy có viết tên cô, những thứ khác cũng đều không có.
” Con gái…… Ta là mẹ con, ta tìm con hai mươi năm, rốt cục cũng tìm được con……”
” Không…… Không có khả năng, tôi không có mẹ……” San San khuôn mặt tái nhợt, trong đầu trống rỗng.
Khi còn bé cô mỗi ngày đều chờ đợi cha mẹ có thể tìm được mình, đem mình từ trong cô nhi viện ra, nhưng cô đợi mười mấy năm cũng không đợi được. Hiện tại cô đã không còn trông mong vào chuyện xa vời này nữa, những người phụ nữ này lại nói mình là mẹ cô!
Cô không thể nhận! Cũng không tin!
” San San, ta thật là mẹ con, tên của con là do ta đặt, San San……”
Bỗng nhiên Luật Hạo Thiên chạy lại, ôm San San lui về phía sau, hỏi:” Em không sao chứ?”
San San sắc mặt trắng bệch, hoảng hốt lắc đầu.
Người phụ nữ kia lại không chuyển mắt nhìn Luật Hạo Thiên, sau một lúc lâu chỉ vào anh nói:” Là cậu! Mạc Trình Phong!”
Luật Hạo Thiên cả người chấn động, quay đầu nhìn bà:” Bà nhận lầm người rồi.”
Người phụ nữ nhìn anh, lẩm bẩm nói:” Cậu không phải Mạc Trình Phong?…… Đúng rồi, cạu rất trẻ, tuổi không đúng……”
Luật Hạo Thiên ôm lấy San San:” Đừng để ý bà ấy, chúng ta đi thôi!”
Nhưng hành động của người phụ nữ ngồi xe lăn kia làm cho nhiều người chú ý, đã có phóng viên hướng bên này bắt đầu chụp ảnh.
” Chớ đi!” Người phụ nữ hô:” San San con không thể đi, mẹ sống không được vài ngày, con không cho mẹ nhìn con sao?”
San San trên người một trận co rúm lại, lại bắt lấy tay Luật Hạo Thiên thủ:” Bỏ em xuống……”
Anh cắn chặt răng:” San San, người này bị điên, đừng tin bà ta!”
” Tôi không điên!” Người phụ nữ hô to, nhìn người chung quanh, bỗng nhiên bình tĩnh lại:” Hôm nay ở nơi này có nhiều nhân vật có mặt mũi, mọi người hãy nhìn tôi cho kĩ, tôi có rốt cuộc là người điên hay không!”
Lúc này một phóng viên kêu lên:” Người phụ nữ này…… rất giống với tình nhân của Nghiêm Thế Bình năm đó! Tôi từng chụp ảnh của hai người!”
Một câu làm cho tất cả mọi người đều nghị luận, người phụ nữ kia hít sâu một hơi:” hắn ta nói đúng, tôi là tình nhân của Nghiêm Thế Bình, Tôi cảm thấy không có gì mất thể diện, còn hơn so với người giết anh trai đoạt chị dâu, tôi còn quang minh chính đại hơn!”
Một câu này làm cho mọi người càng thêm ngạc nhiên, đều nói Nghiêm Tu Nhân hiện tại cùng chị dâu mình ở chung, chẳng lẽ người giết anh trai chiếm chị dâu mà người phụ nữ này nói, là Nghiêm Tu Nhân sao?
” Cô nói hưu nói vượn!” Nghiêm Tu Nhân tức giận nói:” Người này đúng là bệnh thần kinh, mọi người không nên tin cô ta!”
Người phụ nữ nhìn hắn, cười lạnh nói:” Đã lâu không gặp, Nghiêm nhị thiếu gia!”
————————–
Nghiêm Tu Nhân sắc mặt xanh mét :” Tôi không biết cô!”
” Nhị thiếu gia công phu nói dối so với năm đó còn lợi hại hơn nha! Mặt của anh đúng là dầy! Năm đó anh với chị dâu mình vụng trộm yêu đương bị anh trai cậu phát hiện, chột dạ liền giết anh trai mình, tôi nghĩ anh chẳng qua là nhất thời thất thủ, còn từng mềm lòng muốn tha cho anh, không nghĩ tới anh thế nhưng lại ngoan độc như vậy, cư nhiên còn phái người giết tôi, đáng tiếc tôi mệnh lớn, tôi không chết, còn sống rất tốt, anh rất kinh ngạc phải không?”
San San khiếp sợ lắng nghe, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng than nhẹ của Luật Hạo Thiên, ngẩng đầu vừa thấy, sắc mặt anh thế nhưng tái nhợt ảm đạm.
Chuyện này, cũng có liên quan tới anh sao?
Nghiêm Tu Nhân tức giận nói:” Tương Tố Tâm, cô đừng hồ ngôn loạn ngữ!”
San San cả người run lên, nhớ tới ở thư phòng Nghiêm gia tìm được một tờ giấy, trong đó có viết tên cô và tên Tố Tâm……
” Tôi không hồ ngôn loạn ngữ, anh xem qua cái này sẽ biết!”
Người phụ nữ bỗng nhiên lấy một tờ giấy trong bao ra, tờ giấy này, nhìn ra được là di thư.
” Đây là di thư Nghiêm Thế Bình giao cho tôi, là do anh ấy tuyệt bút! Trong thư nói anh và chị dâu mình làm chuyện thong dâm, anh ấy rất tuyệt vọng, cho nên lưu lại di thư này, gồm một nửa gia sản để lại cho San San con gái tôi!”
San San cả người chấn động, nghe thấy tên mình có lien quan đến chuyện đó, trong lòng không biết nên gì. Người phụ nữ này…… Thật sự là mẹ cô sao?
Nghiêm Tu Nhân hoảng sợ nhìn di thư trong tay bà, tựa hồ nghĩ đến muốn đoạt lấy. Tương Tố Tâm lại cười nói:” Tôi biết anh đang suy nghĩ điều gì, bất quá di thư này chẳng qua là đồ giả, cái thật sự ở trong tay cảnh sát! Nghiêm nhị thiếu gia, năm đó anh vì di thư này, cho nên mới đau khổ đuổi giết tôi? Nhưng anh không nghĩ tới, lúc ấy tôi bị rớt xuống vách núi, mà tôi lại