“San San, em sao vậy?” Giang Trục Thủy khẽ vỗ nhẹ bả vai của cô.
“A” San San lúc này mới hồi phục tinh thần lại, nhìn hai người, bỗng nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi ở trong lòng, bước lùi lại, mồ hôi tự nhiên túa ra trên mặt.
Mặt nạ con bướm, mặt nạ con bướm, mặt nạ con bướm..
Cô nhớ tới ngày đó tại khách sạn Hawai, trông thấy mặt nạ con bướm xinh đẹp…làm sao lại như vậy được….
“San San , em không thoải mái sao?”
“… Vâng, đầu có chút choáng váng!”
“Anh đưa em trở về.”
“ Không cần, hai người không phải đang muốn tìm kiếm âm thanh kia sao? Anh cùng Tư Tư cứ tiếp tục tìm đi, em tự mình về được rồi!”
Cô giống như chạy trốn đi, ngồi trên taxi, hai tay cô không ngừng run rẩy. Trong đầu không ngừng nghĩ về hình dáng mặt nạ con bướm đó..
Không, sẽ không, không phải là anh!
Cô run run nghĩ, mặc kệ có đúng là anh hay không, tất cả mọi thứ đều đã là quá khứ, hiện tại anh đã mất trí nhớ, anh không phải là Luật Hạo Thiên của ngày xưa. Mọi chuyện trong quá khứ xảy ra không còn liên quan tới anh ấy nữa.
……………………
“ Trục Thủy, cô ấy làm sao vậy?” Lâm Tư Tư hỏi: “Ngày hôm nay sao lại có biểu hiện khó hiểu như thế?”
“Cô ấy không có việc gì. Chắc không thoải mái?” Giang Trục Thủy có chút suy nghĩ rồi nói: “ Được rồi, chúng ta đến trước kiểm tra chút, khu trung tâm này không có tầng ngầm, chúng ta phải tìm phòng có tầng ngầm lại có vách cầu bên trong.”
“Vâng.”
Hai người ngồi trên xe , anh lại hỏi: “Em còn nhớ hay không, lúc em rời khỏi chỗ đó, bao lâu thì đến nhà?”
“ Em không nhớ rõ, cảm giác khoảng hơn nửa tiếng đến một nơi nào đó? Bọn họ đem em đẩy xuống xe, ngay lúc cha em đang ở bên ngoài.”
Giang Trục Thủy gật đầu: “ Vậy chắc là ở vùng ngoại thành, nhưng mà chỗ vui chơi không thể cách quá xa thành phố, cần phải có hai điểm cùng trên một đường, khiến ta không thể nghĩ ra..”
Một lát sau, Lâm Tư Tư hỏi: “ Anh nghĩ đến cái gì sao?”
“ Chờ một chút….. một chút” Anh bỗng nhiên sáng mắt lên nhớ tới Dao Trì tiên cảnh.
Vị trí nơi đó đúng là thích hợp, có đủ thứ trò chơi, lại có rất nhiều phòng , lần trước cùng San San suy tính chuyện Nghiêm Tu Nhân đã đi qua nơi đó. Lầu hai thì có phòng đánh cầu, nghe nói cũng có một tầng hầm bí mật nữa!
Anh có chút hơi kích động, Lâm Tư Tư nói qua, những người đưa cô đi ra chính là khi dùng thang máy, trước đi lên sau đó mói xuống, là vì che đậy tai mắt. Bọn chúng dừng lại ở trung tâm, rất có thể là lầu hai hoặc có lẽ là lầu ba.
Nếu như vậy thì địa điểm này rất đáng ngờ!
“Anh muốn kiểm tra một việc, anh sẽ đưa em về trước!”
Giang Trục Thủy đưa Tư Tư trở về nhà, buổi tối anh tự lái xe một mình đi tới Dao Trì quyết đinh tìm hiểu một số việc xem thực hư như thế nào….
————————-
Đêm khuya.
San San mơ màng ngủ, khóe mắt vẫn còn vương nước mắt chưa trôi đi.
Bỗng cảm thấy một cảm giác một bàn tay ôn nhu khẽ vuốt trên khuôn mặt, cô cả kinh vội vàng ngồi dậy, thấy Luật Hạo Thiên cùng đôi mắt nhìn sâu xa.
“ Đằng Hải…” Cô khe khẽ kêu, đôi mắt cảm thấy mờ đi như bị một tầng nước bao phủ, thống khổ rồi lại vui sướng nhìn anh: “ Anh rốt cục đã trở về!”
Cô vươn tay ra ôm chặt lấy anh, nước mắt rơi lã chã trên lưng anh, lắp bắp nói: “ Em cứ nghĩ anh sẽ không trở về nữa.”
Thân thể anh hơi cương lên một chút, sau đó lại mềm lại cười nói: “ Thế nào lại như vây? Anh không nỡ rời xa em!”
“ Anh không nên hồi phục ký ức!” Cô giống như một đức trẻ làm nũng mà đưa ra yêu cầu.
“ …Được, anh không hồi phục là được.”
“ Anh không nên gạt em.”
“ Sẽ không.”
“ Đằng Hải…” Cô ôm lấy tay áo anh thật chặt, giống như muốn hòa mình vào cơ thể anh: “ Mặc kệ xảy ra chuyện gì… chuyện cũ hãy cứ để nó qua đi, em sẽ không để ý, chúng ta từ bây giờ trở đi chỉ còn em và anh là Đằng Hải sống vui vẻ như vậy được không?”
Anh nhẹ nhàng nâng cơ thể đang mang thai của cô lên. Sau đó dùng ngón tay lau đi nước mắt ngay khóe mắt, trong mắt mang theo nghi hoặc: “ San San, em hôm nay sao vây?”
Cô bình tĩnh một chút, nhìn anh hỏi: “ Chuyện của lão gia bên kia làm xong chưa
“ Đúng vây, làm xong rồi.”
Cô thở phào nhẹ nhõm: “ Đằng Hải, chúng ta rời khỏi đây, đi tìm một chỗ thật yên bình xa nơi này sống được không?”
“ Vì sao? Ở nơi này không tốt sao? Em, cha cùng em gái em đều ở đây.”
“ Không! Em chỉ muốn cùng anh, chỉ hai người chúng ta.”
Cơ thể nhỏ nhắn của cô như một đám lửa thiêu cháy toàn bộ thần kinh của anh, anh không ức chế được mà mạnh mẽ hôn cô, mà cô cũng ngoài ý muốn hôn đáp trả lại.
Anh có chút kích động, sự nhiệt tình của cô, phá đi ý chí của anh, hai tay như ma chưởng mà vuốt ve cơ thể cô, dùng miệng mà cởi đi cúc áo ngủ của cô.
“ Đằng Hải…” Cô rúc vào lồng ngực nóng bỏng của anh, hai cánh tay mềm mại sờ khắp nơi nói mê man: “ Có thể đáp ứng em hay không, mặc kệ anh về sau có khôi phục lại trí nhớ, mặc kệ lúc trước anh là người như thế nào, anh cũng không cần làm chuyện xấu, hại người được không?”
Anh sửng sốt một chút, lập tức dưới thân chuyển động chậm rãi làm cho cô mê man, anh chớp đôi mắt, con ngươi đen sâu kín nói: “ Anh không làm chuyện xấu, anh chỉ là lấy lại những gì thuộc về mình, anh cũng không hại người, anh chỉ trả thù những thương tổn mà người của anh chịu.”
Nhìn cô ngủ say, run run thấm ướt lông mi, anh đau lòng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.
Cả đời này, điều lầm lỗi duy nhất mà anh làm chính là thương tổn đến cô.
Ngày đó anh ở trong phòng hỏi thăm cha nuôi cô, anh chỉ biết, đời này, nếu còn muốn tiếp tục có được cô, cũng chỉ có thể làm Đằng Hải mà thôi!
*****
Trò hay bắt đầu phiên giao dịch.
Luật Hạo Thiên thay San San kéo chăn lên, khẽ hôn nhẹ lên trán cô.
“ Anh sẽ không rời khỏi em, trừ phi em đuổi anh đi, cho dù anh phụ người trong thiên hạ, cũng quyết không phụ em.” ( lady: cảm động quá.)
Giọng nói anh trầm xuống nhưng mang theo một cỗ khí lạnh thấu xương, từng chữ từng chữ một kiên quyết như bàn thạch.
Giang Trục Thủy đứng ngay trước thang máy của khu du lịch Dao Trì, sau đó nhấn nút thang máy tầng một.
Rất nhanh thang máy đưa tới tầng một, mở ra chỉ thấy toàn là hàng hóa chất đầy cánh cửa, đúng là chỗ này sao?
Mang theo nghi vấn trong lòng, anh bắt đầu kiểm tra từng phòng từng phòng một….
Suốt hai tiếng đồng hồ, không có kết quả gì, Giang Trục Thủy liền rời khỏi khu du lịch Giao Trì.
Ở đây tuyệt nhiên không giống là nơi có người tụ tập, hơn nữa trải qua hơn hai tiếng đồng hồ, cho dù có một thứ nhỏ như sợ tơ nhện chỉ sợ là cũng đã mất.
Anh thất vọng mà quay trở về Lâm gia, Lâm Tư Tư sớm đã ngủ say, anh trở về phòng ngủ nằm trằn trọc suy nghĩ.
Nghĩ như thế nào cũng đều không thấy hợp lý, bỗng nhiên anh thình lình nhớ đến ngay tại Dao Trì cách hai tầng có một cái tầng hầm theo như mọi người đồn, chẳng lẽ….Thực sự có một tầng hầm bí mật cách dưới hai tầng? Nhưng mà cái thang máy chỉ có một nút nhấn đến tầng một…
Anh quyết định ngày mai buổi sáng sẽ quay lại kiểm tra kết quả một lần nữa!
—————–
Sáng sớm tỉnh dậy, San San vừa mở mắt liền gặp ngay cặp mắt ôn nhu kia của Luật Hạo Thiên đang nhìn cô, sửng sốt một chút mới nhớ tới anh tối hôm qua đã trở lại.
“ Đằng Hải.”
Anh đem ngón tay nhẹ nhàng đặt lên môi cô, mỉm cười nói: “ Em có nhớ tối hôm qua nói tới cái gì không?”
“ Em … nhớ không rõ.”
“ Em hôm qua nói muốn theo anh rời khỏi nơi này, chỉ có hai chúng ta đi khắp chân trời góc bể.”
San San suy nghĩ một chút cắn răng nhìn anh: “ Anh đồng ý sao?”
“ Chỉ cần em thích, anh cái gì cũng làm theo.”
“ Thực sự?”
“ Đương nhiên.”
“ Thật tốt quá!” Cô thoáng cái nhào vào lồng ngực của anh, còn cách một lớp áo nhưng vẫn cảm nhận sự rắn chắc bên trong cơ ngực: “ Chúng ta đi nơi nào?”
“ Ừ….. Dương Đình cùng anh nói rồi, anh tại Hy Lạp trên đảo có một chỗ bất động sản, không bằng chúng ta đến nơi đó đi!”
“… Như vậy có phải hơi xa không ?” Cô có chút phân vân.
Anh nở nụ cười: “ Đều không phải em nói, muốn đi một nơi không ai nhận ra chúng ta, tới một nơi xa lạ sao?”
“ Vâng..” Cô suy nghĩ một chút cắn cắn răng nói: “ Được, mặc kệ … xa hay không, em cũng đều đi theo anh.”
“ Rất ngoan.” Anh khẽ hôn nhẹ lên môi cô, một đường trượt lan tới bộ ngực sữa mềm mại, khiến cho cô một trận run rẩy, anh cười ha hả buông cô ra …
———————-
San San cùng cha nuôi Tiết Đài Ân nói chuyện đi nước ngoài định cư.
“ Cha, nếu không thì người cùng em gái cùng đi nữa, chúng ta người một nhà vui vẻ sống với nhau.”
Chuyện nhà Nghiêm đại thiếu gia cảnh sát vẫn là không tra ra cái gì, mà không hiểu sao Nghiêm gia lại rút lui, đó là lý do hiện nay khiến cho Tiết Đài Ân có thể khôi phục lại cuộc sống tự do.
Luật Hạo Thiên sắc mặt không hờn giận, khẽ lẩm bẩm: “ không phải nói chỉ có hai chúng ta sao…”
San San vội vàng bấm anh : “ Cha cùng em gái là người một nhà!”
Tiết Đài Ân cười nói: “ Không được, các con đi rồi, cha cũng muốn rời khỏi nơi đây, về quê tìm một nơi thanh tịnh để sống.”
Hàm Nhã lại vẻ mặt không cam chịu, nhìn Luật Hạo Thiên : “ Anh Thiên, anh thế nào lại vì người đẹp lại từ bỏ giang sơn? Thế này một điểm cũng không giống với phong cách của anh nổi tiếng trong giới hắc đạo chi thần!”
“ Em câm miệng!” San San cau mày nói: “ Ở đây chưa hề có một hắc đạo chi thần, đừng nói vớ vẩn.”
Luật Hạo Thiên lại cười nói: “ Giống như chị gái em là một mỹ nhân, vì cô ấy anh không quan tâm đến giang sơn cũng là có nguyên nhân.”
San San mặt đỏ lên nói: “ Anh , anh này…”
Hàm Nhã phát điên nói: “ Ai nha, thật là buồn nôn, em không chịu được! Cha, chúng ta đi!”
————————-
Từ chức, thu dọn hành lý đầy đủ, dự định sáng mai bay lên đường, nhưng mà trước khi đi lại nhận được điện thoại của Giang Hằng Vũ.
“ San San, anh nghĩ muốn gặp lão gia tử.”
“ Tốt! Tôi sẽ nói bên nhà lão gia…. Nhưng mà ngày hôm nay lại quá muộn, sợ là giờ này đã ngủ!”
“ Vậy sang mai đi, bất quá anh cũng không muốn anh trai biết.”
“ Được, sáng sớm ngày mai tôi sẽ nói bên nhà lão gia, Hai người một mình mà nói.” San San cũng không dám chắc có thể hẹn gặp, nhưng là vì bạn bè, cô sẵn sàng hết sực tận lưc thử một lần.
Cúp điện thoại, Luật Hạo Thiên sắc mặt u ám hỏi: “ Sáng mai em có việc gì sao?”
San San nhìn anh một cái bỗng nhiên nhớ tới vé máy bay buổi sáng của họ.
“ A… Xin lỗi, chúng ta có thể hồi đến tối được không?“ Cô tự biết mình đuối lý, ôm than thể anh, lời nói ôn nhu hỏi ý kiến anh.
Anh trầm mặc, không nói một lời, trên mặt cũng không biểu lộ cảm xúc nào, thình lình anh nở nụ cười ôm cô: “ Không phải nói sao? Em nói thế nào thì thế đó đi!”
Cô thở phào nhẹ nhõm, đè tại trong ngực anh: “ Đằng Hải, anh biết không? Em sợ nhất nhìn thấy anh tức giận, tại cô nhi viện cũng là như vậy, khi anh là Luật Hạo Thiên cũng vậy, hiện tại… em còn sợ..”
“ Anh cho dù tức giận với bất kỳ ai, cũng sẽ không tức giận với anh.” Anh vỗ nhẹ lưng cô ôn nhu nói, hai mắt lại hướng thẳng phía trước lại tràn ngập lệ khí.