Luật Hạo Thiên trầm mặc trong chốc lát:” Được rồi, để anh làm.”
Anh cầm lấy kéo, cố sức mở miệng vết thương, bởi vì thấy không rõ vị trí của viên đạn, anh sờ soạng lung tung……
” Không cần!” Cô đoạt kéo:” Em có thể, em có thể……” Thật sự không đành lòng nhìn anh như vậy, cô cắn chặt môi, tay cầm kéo không hề run rẩy nữa.
Kéo một chút đi xuống, trên mặt của anh đều là mồ hôi, nhắm chặt hai mắt, cơ bắp hơi co rút.
Lòng của cô đã run rẩy…… Nhìn miệng vết thương kia cơ hồ bị cô mở ra một chút, cô cơ hồ muốn ngất xỉu đi, nhưng cô biết cô không thể ngất xỉu, anh còn cần cô.
Anh bỗng nhiên nói:” Cho anh một điếu thuốc, được không?”
Nhìn anh sắc mặt không chút huyết sắc, cô khóc gật gật đầu.
Trong tửa điếm khách sạn có khói, cô cầm một cây, cho anh ngậm lấy, dùng bật lửa châm.
Anh thở phào một cái:” Tốt lắm, em tiếp tục.”
Cô lau nước mắt trên mặt, tiếp tục công việc gian khổ lại tàn nhẫn này…… Rốt cục đụng phải đầu đạn, kích động nói:” Em gắp được nó!”
” Dùng kéo kẹp lấy, dùng sức rút ra.” Anh chỉ huy nói.
” Ừ.” Cô gật gật đầu, hai tay một viên không dám thả lỏng cầm kéo,” Cô nhịn xuống, em chuẩn bị rút ra……”
Cô nhắm mắt lại, cắn răng, theo thân mình nghiêng một chút, cô nghe thấy được tiếng kim khí thanh thúy vang lên rơi xuống đất.
Rơi xuống đất, nhìn viên đạn nhỏ kia, cô một hơi thở ra:” Rốt cục đã xong……”
Mười mấy phút đồng hồ này, mỗi một giây đều là dày vò, mỗi một giây đều là tra tấn, tra tấn cô đến hỏng mất, đến hư thoát.
Lau mồ hôi trên mặt, cô ngẩng đầu vừa thấy, anh dựa vào tường cũng không nhúc nhích, miệng ngậm tàn thuốc rơi vào vũng máu.
Cô thấp giọng hô:” Luật Hạo Thiên?”
Nhẹ nhàng khẽ đẩy thân mình anh, lần này anh thật là bị ngất, đầu vô lực cúi ở trên vai cô, giống như một đứa trẻ.
Nhưng miệng vết thương của anh lại càng không ngừng chảy máu, cô biết việc này không thể trì hoãn, vội vàng dùng băng gạc bọc lại sạch sẽ. Một tầng một tầng, đem thân thể anh cuốn lấy giống như xác ướp.
Sau đó cô dùng sức ôm lấy thân mình anh, một chút mang phòng ngủ, mang anh đỡ lên giường, lấy ra cái chăn đắp lên cho anh.
Xong những việc này, cô đã không còn một tia khí lực, suy yếu nằm bên cạnh anh, hỗn loạn rơi vào giấc ngủ……
Không biết qua bao lâu, trong lúc ngủ mơ nghe thấy có người gõ cửa, cô cả kinh ngồi dậy, nhìn Luật Hạo Thiên bên người, anh còn ngủ say.
Thanh âm Thanh Du ở bên ngoài hô:” San san! Cô rời giường chưa?”
” Rồi rồi!” Cô liền dùng chăn che kín anh, tay đụng tới ngực anh, rất nóng.
Cô cả kinh, liền sờ trán anh, sờ lại chính mình.
Trời! Anh phát sốt!
Chạy xuống giường đi mở cửa, đứng ở cửa nói:” Thanh Du, tìm tôi có việc sao?”
” Nga, tôi đến gọi cô đi ra ngoài ăn sáng một chút.”
” Ách, tôi…… Tôi không thoải mái, không muốn ăn.”
” Làm sao vậy? Bị bệnh?”
San San gật đầu, đỏ mặt nói:” Ừ, phát sốt một chút.”
” Phát sốt, có thuốc không?”
Cô lắc đầu.
” Không sao, tôi gọi là người đưa cho cô.” Thanh Du giận dữ nói:” Bị bệnh cũng không thể không ăn! Như vậy đi, cô nghỉ ngơi trước, như thế này tôi gọi là người sớm đem thuốc cùng đồ ăn đến phòng của cô.”
San San gật đầu, cảm động đến rơi nước mắt nói:” Cám ơn cô, Thanh Du.”
Cảm ơn rất nhiều cũng có chút hổ thẹn, cô cũng không phải cố ý muốn cùng cô ấy giấu chuyện của Luật Hạo Thiên, nhưng, cô không biết nên nói như thế nào.
Từ tối hôm qua đến giờ, hết thảy đều quá đột nhiên, cô thậm chí ngay cả chính mình đều không thể chấp nhận sự thật như vậy. Cô cứu anh, vì không cho cảnh sát tìm được anh, cô còn đem anh giấu bồn tắm phòng mình. Mà anh, cũng rất có thể là tội phạm giết người!
Tội phạm giết người, bốn chữ kia cô không dám tưởng tượng. Có thể cô ngay lúc ấy không suy nghĩ tốt, cứu anh, hơn nữa lòng của cô, cũng bắt đầu lặng lẽ hướng anh mà đi.
Không hề hận anh như vậy, cũng sẽ không giống tránh ác ma giống cũng giống như tránh anh, cũng không minh bạch theo anh cùng sống chung một phòng…… Cô cùng anh, rốt cuộc coi là gì?
Đi đến ngồi xuống trước giường, vuốt ve vết thương đầy người của anh, có lẽ là anh như vậy, làm cho cô mềm lòng?
Thuốc cuối cũng đưa tới, không chỉ có có thuốc hạ sốt, còn có thuốc giảm đau, thuốc giảm nhiệt, một đống thuốc lớn, sớm một chút cũng là song phâncái gì cũng đều hai thứ.
Cô không khỏi sửng sốt, cười khổ, Thanh Du, kỳ thật cô cái gì cũng đều biết, lại cái gì cũng không nói.
Nhìn Luật Hạo Thiên mê man, cô buồn bã nói:” Anh thật là khờ, trên đời này, anh rốt cuộc tìm không thấy người thứ hai so với Nghiêm tiểu thư, anh lại không biết quý trọng……”
” Cô ấy yêu anh, cùng anh không có quan hệ?”
Anh bỗng nhiên mở miệng, sau đó chậm rãi mở mắt ra, môi khô khốc sẽ đóng mở, nói ra lời nói tuyệt tình:” Anh không cần.”
Thấy anh đột nhiên tỉnh lại, cô hoảng sợ, lập tức nhíu mày nói:” Anh thực lãnh khốc.”
” Anh từ nhỏ chính là như vậy, em chắc hẳn là biết.”
cắn cắn môi, đem thuốc mở ra:” Uống thuốc đi, đây đều là của Thanh Du lấy dược, em nghĩ cô biết anh trốn ở đây.”
Cô đem thuốc đặt ở trong miệng anh, anh lại xoay quá người:” Anh không uống.”
” Anh phát sốt!”
” Không chết được. “
San San tức giận trừng anh:” Nhưng đó là tâm ý của Thanh Du, anh không thể không nhận!”
” Anh không cần, không cần sự quan tâm của cô ấy.”
” Anh là tên khốn kiếp!” San San tức giận:” Anh hiện tại giả vờ thanh cao, lúc anh lợi dụng cô ấy sao không nói không cần! Còn nói cái gì là cô ấy tự nguyện, anh thật sự là lãnh huyết, lãnh huyết lãnh huyết……”
Anh bỗng nhiên duỗi cánh tay dài ra đem cô ngã trên người anh, vừa hôn thật sâu, cắt tiếng mắng liên miên của cô
———–
Xì poi: Thoát quần……
” Anh cởi quần áo ra!”
*****
Cởi quần!
” Ngô……”
Tiết San San một phen tức giận mắng, đều bị nụ hôn của anh làm cho nuốt vào trong miệng.
Lúc này đây, môi của anh thật nóng bỏng.
Cô biết đây là bởi vì phát sốt, nhưng…… Có lẽ nguyên nhân làm cho dạng nóng bỏng này, làm cho cô lần đầu tiên có có cảm giác tốt đẹp, cả người đều nhũn ra, mềm như nước, giống như bùn……
Thật lâu sau, anh buông cô ra, cô cũng trong hoảng hốt phục hồi tinh thần lại, lại không biết chính mình mắng đến thế nào, chỉ có thể oán hận nhìn anh.
Anh lại thoải mái cười nói:” Thế giới rốt cục im lặng.”
Đáng giận! Cô nắm lên một đống thuốc, đó là cô vừa rồi đáp lại anh, có hạ sốt có giảm nhiệt, một phen nhét trong miệng anh:” Em cho anh cười, cho anh cười……”
Anh bị nghẹn liền ho khan, cô oán hận cầm cái chén qua.
Nhìn bộ dáng anh uống nước rầm rầm, cô mặt ủ mày cau.
Bọn họ coi là dạng gì?
Tình nhân? Nhưng bọn họ căn bản không có hứa hẹn yêu đương với đối phương.
Kẻ thù? Nhưng cô lại vi phạm nguyên tắc của mình đi cứu anh.
Bạn bè? Nhưng cô sẽ vì anh mà đau lòng, ở trong nụ hôn của anh trầm luôn.
Bọn họ rốt cuộc là quan hệ gì? Cô nghĩ không ra, nghĩ không ra.
Giống như hai dây leo quấn lấy nhau mà sinh tồn, thoát không được vận mệnh trói buộc, cứ như vậy quấn nhau, bài xích, oán hận lẫn nhau lại hấp dẫn lẫn nhau……
” Anh biết anh dang dấp không tồi, nhưng em cũng không cần nhìn anh chằm chằm như vậy?” Anh đã uống thuốc xong, đem cái chén đặt ở một bên.
Thực ngạc nhiên, anh sẽ không ở ngoài đùa kiểu này, lấy biểu hiện hiền hoà của mình, mê hoặc đám nữ nhân ngu ngốc. Nói lý ra anh đều là lạnh như băng, hoặc là bá đạo.
Cô có chút không hiểu người nào mới là người thật của anh, có lẽ nhân sinh chính là như vậy, thật thật giả giả, mọi chuyện thị phi, lại có ai có thể nói được rõ ràng?
Thở dài, cô đem khay thức ăn lại:” Đói bụng không, ăn một chút gì đi!”
Anh lắc đầu, một tay anh nắm vào lòng, thanh âm trầm thấp gợi cảm khàn khàn:” Anh muốn ăn em trước……”
Ngực của anh thực nóng, hai tay nóng hỏi, cô bị anh làm cho hòa tan. Không biết từ lúc nào, thân thể của cô chậm rãi biến hóa, cô từ lúc đầu bài xích anh, đến nhượng bộ anh, lại đến chấp nhận anh, hiện tại cư nhiên chủ động đón ý của anh.
Trong không khí che kín hương vị tình dục……
Cô cố gắng làm cho chính mình bảo trì thanh tỉnh, nhíu mày nói:” Anh điên rồi, anh còn sốt! Vết thương cũng không tốt!”
Nghĩ tranh anh ra, thật không nghĩ tới bàn tay anh khí lực lớn như vậy, bất đắc dĩ, chỉ đành phải ở trên miệng viết thương bấm một cái.
Anh hút một khí lạnh, thế này mới buông cô ra, nhíu mày nói:” Tay em thật mạnh.”
” Đáng đời, em học Taekwondo!” Cô trừng mắt nhìn anh, trong ngực phập phồng dần dần khôi phục lại.
Anh lại cười lạnh:” Taekwondo của em, đến khi cần dùng lại không thấy đâu.”
” Anh……” Cô nhịn xuống xúc động muốn mắng chửi người, cắn răng nhìn anh:” Anh đừng xem thường em!”
Anh cười khẽ:” Ở trong mắt anh, mấy đòn đó bất quá chỉ là khoa chân múa tay, nếu có sung thật, em nhất định sẽ chạy trối chết.”
Cô tức giận muốn phun máu:” Vậy anh lợi hại, anh lợi hại thế sao lại bị trúng đạn?” Nói xong cô liền hối hận, từ lúc anh tỉnh lại, những chuyện hôm qua bọn họ đều không nói, cô không nên nhắc lại.
Anh giận tái mặt:” Là lão hồ li kia gian trá, dùng vôi bắn vào mắt anh.”
San San không thèm nhắc lại, yên lặng ăn cơm.
Anh chỉ ăn vài miếng, cô khuyên nhủ:” Anh ăn nhiều một chút, ngày hôm qua anh chảy rất nhiều máu, không bổ sung một chút sao được?”
” Một chút máu như vậy coi là gì.” Anh thản nhiên nói:”Anh có lần bị đứt động mạch chủ, máu xém chút nữa đã hết, còn không phải vẫn sống ót sao.”
Anh nói thật nhẹ nhàng, nhưng nghe vào tai cô l;ại rất rung động.
Cô không biết anh cuối cùng cũng thừa nhận đau khổ, cho tới bây giờ cũng không biết.
Nhìn anh vết thường đầy mình, có lẽ kia mỗi một vết sẹo kia, đều có khả năng bọn họ sẽ không gặp lại nữa. Cô đi qua, nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo dữ tợn kia.
” Thực xin lỗi, anh nhất định là chịu khổ rất nhiều.”
Anh thở dài:” Ai cũng cho anh là hạnh phúc, có thể làm con nuôi Lâm gia, nhưng bọn họ không biết, anh có vị trí ngày hôm nay là do vận mệnh đánh đổi. Nếu không phải anh……”
Anh muốn nói cái gì, nhưng lại ngừng, trong ánh mắt anh có một cổ hận ý lạnh như băng.
Cô cúi đầu, cũng không có nhìn lãnh liệt ánh mắt anh, nhẹ nhàng ôm lấy anh:” Đáp ứng với em, về sau không nên làm những chuyện nguy hiểm này nữa.”
Giờ khắc này, thanh âm của cô rất mềm mại, giống như lông vũ mềm mại phất động trái tim của anh. Làm cho anh không khỏi nhớ tới nụ cười mười năm trước của cô bé ngây thơ.
Vì sao, cô luôn là người lại chạm vào vết thương của anh?
Nhưng mười năm này, anh không thể quay đầu lại được.
” Nha đầu ngốc!” Anh cười nói, trong mắt lại tràn ngập hung thần:” Anh hiện tại đã là phó tổng tài Lâm thị, anh đã không cần phải mạo hiểm. Lần này, chỉ là ngoại lệ. Về sau, sẽ không có những chuyện tương tự xảy ra nữa, không bao giờ nữa…… Con đường về sau, anh sẽ đi tốt hơn, vững hơn……”
Anh muốn trả thù, muốn lấy lại những thứ mình đã bị lấy đi, anh muốn làm những người làm anh thương tổn sẽ phải trả giá!