Đại nhà hàng Tây im lặng, Lâm Tư tư thân thể lửa nóng mềm mại gắt gao tựa vào trên người Luật Hạo Thiên.
Luật Hạo Thiên sửng sốt một lúc lâu, chậm rãi đẩy cô đang quấn quýt si mê ra.
” Đừng như vậy, Tư Tư, trong lòng anh, em là người thuần khiết, anh không thể làm bẩn em.”
Cô liều mạng lắc đầu, đỏ mặt nói:” Nếu là anh Hạo Thiên nói, vô luận như thế nào đều có thể! Tuy rằng hiện tại em mỗi ngày đều có thể nhìn thấy anh Hạo Thiên, mỗi ngày đều có thể với anh cùng nhau ăn cơm, nhưng em còn cảm thấy không đủ, em cảm thấy anh cách em rất xa, em hy vọng chúng ta có thể giống như các cặp tình nhân khác thân mật…… Anh Hạo Thiên, em mỗi ngày nằm mơ đều mơ thấy anh, mơ thấy anh hôn em, ôm em……”(lady: Sến quá )
” Tư Tư, đủ rồi!” Anh nhíu mày nói:” Em thân là Lâm gia đại tiểu thư, hành động cử chỉ đều phải đoan trang cẩn thận, làm sao có thể thổ lộ với nam nhân nhung nhớ”
” Như thế nào không thể?” Cô bỗng nhiên cả giận nói:” Tiết San san không phải đã là người của anh sao? Anh đã ôm cô đúng hay không? Không chỉ một lần, còn có lần hai, ba? Em nói cho anh biết! Vì sao cô ta có thể, em lại không?”
” Tư Tư, em say rồi, anh đưa em về nhà.”
” Không cần…… Em không về nhà, em muốn với anh cùng một chỗ, em muốn anh ôm emgiống như ôm Tiết San San vậy……”
Cô cảm xúc không khống chế được ôm lấy anh, hôn lên môi lạnh như băng của anh.
Anh hai tay nắm lấy hai vai của cô:” Đừng náo loạn, Tư Tư, anh cùng Tiết San San không có gì cả.”
” Anh nói láo! Em nhìn thấy trên người cô ta có dấu hôn, chẳng lẽ không phải do anh làm sao?”
” Đó không phải là dấu hôn!”
“Anh Hạo Thiên, em không phải đứa nhỏ, anh không lừa được em!” Cô lại dựa vào anh, giống như bạch tuộc ôm lấy anh:” Anh, chúng ta đi tìm phòng được không? Anh có thể cùng cô ta trên giường , vì sao không chịu em? Emcó điểm nào kém cô ta?”
Luật Hạo thiên ôm lấy cô, hai tròng mắt thâm thúy càng thêm âm trầm, dưới ngọn đèn, lại càng lạnh lùng.
Trong lòng anh rất rõ, cho dù anh thật sự cùng Lâm Tư Tư phát sinh quan hệ, thậm chí có đứa nhỏ, lão già kia vẫn sẽ không đem Tư Tư gả cho anh.
Anh mười ba tuổi đi theo ông ta, trải qua nhiều như vậy năm, hiện tại anh lại càng xác định them việc này.
” Tư Tư, em thật sự thích anh, nguyện ý làm cho anh một chuyện được không?”
” Đương nhiên, em cái gì cũng nguyện ý làm cho anh.”
” Tốt lắm. Anh hiện tại còn có một việc muốn em đi làm, chỉ cần em làm tốt, mặc kệ lão gia phản đối như thế nào, anh đều cưới em làm vợ.”
” Thật vậy? Thật tốt quá!” Lâm Tư Tư vui vẻ nói:” Anh nói mau, là chuyện gì!”
Anh khóe môi nhẹ nhàng khơi mào một tia hồn xiêu phách lạc cười, bạc môi lạnh lùng, cây thuốc phiện xinh đẹp lại tàn khốc.
……
Lâm Tường mua thuốc trở về, phát hiện người con gái kia đang ngồi dưới đất, đầu gối lên trên sô pha thế nhưng ngủ thật sự.
Hắn nở nụ cười, đi qua vỗ vỗ bả vai của cô:” Uy, mau đứng lên uống thuốc!”
Cô tỉnh lại, uống thuốc, hỗn loạn nói:” Tôi phải đi.”
Hắn thở dài:” Cô hôm nay những lời này đãmuốn nói tam lần, cô như vậy còn muốn đi, ta cũng không ngăn cản cô, nhưng ít nhất cũng phải đợi cô khỏe đã!”
” Tôi…… Tôi không nghĩ nhìn thấy nam nhân kia.”
“Nam nhân nào?”
Cô lắc đầu, vừa rồi ở trong mộng nam nhân kia lại xuất hiện, anh ôm lâm Tư Tư, hai người cùng nhau cười nhạo cô, nhìn cô bị một đám người bắt lấy, cười đến vui vẻ cực kỳ, cô lại khổ sở cực kỳ.
“Cô khóc?”
” Không có.” Cô vụng trộm lau đi nước mắt:” Cậu có thể đàn cho tôi nghe được không?”
Một người con gái đáng thương như vậy, một thỉnh cầu như vậy, mặc cho ai cũng không thể cự tuyệt.
Vì thế buổi tối chật vật này, cô dưới tiếng đàn của hắn mang chút bi thương mà rơi vào giấc ngủ……
*****
Không thể từ chối lời giúp đỡ của anh.
San San ngủ thẳng đến giữa trưa, ánh mặt trời sáng lạn chiếu vào người cô đang lười biếng trên giường.
Sau một lúc lâu cô mới nhớ ra, chính mình đang ở nhà của Lâm Tường.
Rất kỳ quái chính mình luôn đề phòng người khác giới, cư nhiên lại ở cùng nhà với một nam nhân như vậy. Cô dụi mắt, đi ra phòng ngủ, phát hiện Lâm Tường đang nằm trên sopha, ngủ vẫn chưa tỉnh, khoé miệng chảy ra nước miếng, trên tay còn cầm một bản văn kiện.
Cô bất giác buồn cười, đi qua đi lại, đem những văn kiện bị vứt rải rác sửa sang lại để cùng nhau.
Lấy đi tập văn kiện trong tay hắn, hắn bỗng nhiên tỉnh, vẻ mặt dại ra đứng lên, biểu hiện trên ánh mắt hoảng sợ: “Như thế nào lại đứng phía sau?”.
Hai người gọi cơm, ăn xong, hắn hỏi: “Nhà cô ở chỗ nào? Tôi đưa cô về”.
Cô sửng sốt một chút, ảm đạm nói: “ Không cần… Tôi không có nhà.”
Đúng vậy, năm năm trước cô vốn không có gia đình, mười năm tuổi cô đã bắt đầu ở trong cô nhi viện, cô đã quên gia đình là gì rồi.
Hắn kinh ngạc nói: “Làm sao có thế… Ai cũng đều có gia đình…”
“ Nhưng tôi không có” Cô đứng lên, chạy ra khỏi cửa.
“Đợi chút” Hắn vội mặc thêm quần áo rồi đuổi theo ra ngoài, ở trong thang máy ngăn cô lại.
“ Cô không phải nói cô không có gia đình sao? Vậy cô còn muốn đi đâu?”.
“ Tôi về trường học”
“Tôi đưa cô đi”.
“ Không cần”
“Đừng dong dài”
Hắn mạnh mẽ giúp làm cho cô không thể cự tuyệt, anh lấy xe, xe đi vào khu Tây Nhã học viện.
“ Nguyên lai cô là học sinh trường này!”.Hắn giật mình.
Cô không nói chuyện, đẩy cửa xe ra liền hướng ký túc xá chạy, một trước một sau đi vào cửa ký túc xá.
San San ngây ngẩn cả người, cô nhìn thấy Giang Hằng Vũ ngồi ở cửa ký túc xá.
Thấy cô trở về, hắn nhảy dựng lên: “ San San, em rốt cuộc đã trở lại! Anh tìm em cả một ngày, em chạy đến nơi nào vậy?”.
Cô vừa muốn nói chuyện, đã bi anh ôm, ôm gắt gao.
“Em làm anh sợ muốn chết…”
“Ách… Anh làm cho tôi không thở nổi…”
Hắn buông ra: “ Thật xin lỗi, anh kích động quá…”
Nhìn hắn hai mắt hồng hồng, lòng của cô mềm nhũn: “ Anh… Luôn luôn ở nơi này chờ tôi?…”
“ Anh không tìm thấy em, gọi điện thoại cho em lại không nghe, không có biện pháp, đành phải ở chỗ này chờ”.
Cô mũi đau xót, vốn tưởng rằng đã không hay ho đi cả một đêm, lại nghĩ rằng còn có người ở đây chờ cô.
Một bên, Lâm Tường đứng nhìn bọn họ, hiện ra nụ cười đăm chiêu, đem một túi plastic đựng đầy thuốc đặt xuống, sau đó im lặng đi ra.
Bạn trai người ta cũng đã đến đây, xem ra nơi này đã không cần đến hắn nữa.
Giang Hằng Vũ lúc này mới phát hiện San San cả người mặc quần áo của con trai, cả kinh nói: “ Em… Đây là quần áo của ai?”.
“ Nga, quần áo của tôi bị bẩn nên mượn của bằng hữu”. Cô nói xong xoay người, cũng không nhìn thấy Lâm Tường.
“ Kỳ quái, người đâu?”.
“ Em tìm ai?”.
“ Anh ấy vừa mới cùng tôi đến đây, anh không nhìn thấy sao?”.
“ Anh không chú ý, có vẻ em rất kích động”.
San San một trận hơi hơi buồn bã, đi vào phòng, bắt đầu lục tung.
“ Em tìm cái gì?”.
“ Một ít đồ quan trọng”. Cô nói xong, đem đống giấy chứng nhận, cho vào trong túi.
Cô nhẹ nhàng thở ra, nói: “ Giang Hằng Vũ, tôi nghĩ tôi không thể ở lại chỗ này, anh có thế giúp tôi tìm chỗ ở khác không? Không cần chỗ có tiền thuê nhà đắt, tôi sẽ không trả nổi.”
Hắn quyệt miệng nói: “ Có thể, nhưng em phải đáp ứng anh một điều kiện”.
“ Anh nói”.
“ Em về sau gọi tên anh, không thể sao? Anh đều gọi em là San San, em cũng gọi anh là Hằng Vũ hoặc là A Vũ đều được, như vậy sẽ rất thân thiết”.
Cô do dự: “Nhưng, tôi không có thói quen ấy a…”
“ Không có việc gì, từ từ sẽ thành thói quen”. Hắn cười dắt tay cô: “Đi, chúng ta đi xem chỗ ở.”
…..
“Đây là nơi anh nói muốn cho thuê”. San San nhìn trước mặt là biệt thự nhỏ, nhíu mày hỏi.
“Đúng vậy. Thế nào? Có vừa lòng không? Chúng ta vào bên trong nhìn xem”.
“ Không cần” Cô nhẹ nhàng buông tay hắn ra: “ Tôi nghĩ, vẫn là chính tôi đi tìm thì hơn”.
Dù sao người ta cũng là người giàu, cũng sẽ không hiểu được sự lo lắng của người nghèo như cô.
Hắn ngăn cô lại, cười hớ hớ nói: “Đừng tìm, em ở lại đây đi, vấn đề tiền thuê nhà không cần lo lắng, đây là coi như là anh giúp một người bạn có chỗ ở”.
Cô vẫn lắc đầu: “Tôi không thể ở lại nơi này”. Xoay người muốn đi.
“ Tiết San San”. Hắn quát, vẻ mặt giận dữ: “Em rốt cuộc có hay không coi anh là bạn bè! Em rốt cuộc có hay không đem mình giống như người con gài bình thường”.
Cô lắp bắp kinh hãi, ngơ ngác nhìn hắn.
Hắn giận dữ nói: “Có đôi khi thật hy vọng em giống như những người con gái kia, là con chim nhỏ nép vào người, như vậy anh có thể đem bả vai anh cho em lúc em cần, nhưng nếu thật sự là như vậy… em sẽ không còn là Tiết San San… Nhưng em không thể thả lỏng mình một lần sao? Đem hết thảy mọi việc giao cho anh làm, anh muốn em nghỉ ngơi, chỉ là bạn của em”.
Mỗi một câu của Giang Hằng Vũ, đều dùng giọng trầm ấm áp đánh vào trái tim cô.
Đó là một loại cảm giác cảm động, cùng ấm áp, mà cô chưa bao giờ dám hy vọng xa vời.
Hắn đã nói đến thế này, nếu cô lại cố cự tuyệt sự giúp đỡ của hắn, vậy có điểm rất tuyệt tình.
“Được rồi, tôi trước hết ở tạm chỗ này… A Vũ, cám ơn anh”.
Giang Hằng Vũ rốt cuộc cũng thoải mái nở nụ cười.
*****
Siêu cấp luật sư trong truyền thuyết.
Kí túc xá nữ sinh trống rỗng, Luật Hạo Thiên vẻ mặt tối tăm.
Vừa rồi trợ thủ nói cho anh, Tiết San San đã làm thủ tục nghỉ học.
Anh tìm cô một đêm!
Cô cư nhiên làm thủ tục nghỉ học!
Cô không bao giờ trở lại trường học, không muốn gặp mặt anh nữa sao?
Hai tay nắm chặt, trong mắt tối sầm lại……
Đi vào phòng ngủ, trên giường rõ ràng có áo sơ mi của nam nhân, còn có quần bò.
Chỉ một thoáng, một cỗ tức giận liền nổi dậy.
” Nham nhân kia.” Anh cúi đầu hỏi:” Là ai?”
Trợ thủ vội trả lời:” Người mang Tiết tiểu thử đi sao?…… Nga, hình như là nhị công tử của Giang gia.”
” Giang gia……” Anh trong mắt hàn quang phụt ra, cậu ta quả nhiên không chịu an phận, là muốn khiêu khích anh sao…… Tốt, anh sẽ phịng bồi cậu ta!
Rời khỏi ký túc xá, anh cùng Tư Tư đi ăn cơm.
Trong gian phòng, anh mỉm cười nói:” Tư tư, anh giao cho em làm việc, em làm tốt không?”
” Nga……” Lâm Tư Tư do dự một chút, khó xử nói:” Cha căn bản không cho em đến thư phòng của ông ấy, em không biết lấy được tài liệu kia.”
Anh nhíu mày, thấp giọng nói thầm:” Để ý như vậy…… Ngay cả con gái cũng đề phòng?”
” Anh nói cái gì?”
” Không có gì.” Anh cười cười:” Vậy em có thể thừa dịp lúc ông ấy không có trong phòng thì vụng trộm đi vào.”
” Như vậy…… Thật không tốt?” Cô khó xử nói:” Chúng ta vì sao phải lén lút như vậy? Anh Hạo Thiên, anh trực tiếp cùng cùng cha nói chuyện là được rồi?”
” Nha đầu ngốc, anh muốn làm cho lão gia bất ngờ, chuyện này nếu làm tốt, ông ấy nhất định sẽ rất vui, chuyện của chũng ta, lão gia sẽ không phản đối nữa.” (Lady: anh xảo trá thật)