Trong khi Bùi Cẩn ra sức tìm kiếm đáp án, Vương Phúc Niên cũng không nhàn rỗi, hắn nghĩ không ra vì sao Thất vương lại phải mưu sát con của mình để giá họa cho Cửu vương phi, nhớ lại thái độ của Diên Đế đối với Bùi Cẩn, hắn cảm thấy mình nhất định phải làm gì đó, hắn nghĩ, có lẽ có thể thăm dò chút tin tức từ chỗ nàng. Vì thế, khi Bùi Cẩn phái người đến thăm dò phủ Thất vương, hắn liền tìm cơ hội đi tới khu hoa viên vắng người trong cung.
Hoa viên này chính là nơi mà cung nữ Tiểu Như trong cung của Mục quý phi thường đến, hình như là nuôi một con mèo hoang, cũng có thể là một con chim non, tóm lại, Vương Phúc Niên đã chế tạo nhiều cơ hội để gặp Tiểu Như ở chỗ này.
Bởi vì số lần ngẫu nhiên gặp được quá nhiều, Tiểu Như liền có chút thân cận với vị Đại tổng quản hiền hòa này. Đại tổng quản khiến nàng nghĩ đến hai chữ “Chỗ dựa”.. Mặc dù còn ít tuổi, nhưng Tiểu Như không ngốc, ngay cả bị khi dễ rơi vào đường cùng nàng cũng muốn phản kháng, mà Vương Đại tổng quản ở bên cạnh Bệ hạ chính là quý nhân, nếu như có thể lấy được sự trợ giúp từ chỗ Đại tổng quản thì khả năng sống sót của nàng sẽ được đảm bảo! Cho nên, Tiểu Như luôn dè dặt thân thiện với Vương Phúc Niên.
Hôm nay, hai người lại “ngẫu nhiên gặp”, sau đó liền bắt đầu nói chuyện phiếm, đề tài nói chuyện liền kéo đến chuyện Tiểu Như bị Đại cung nữ Thanh Hồng khi dễ.
“Nàng giấu bông tai ở hậu viện, hại nô tỳ tìm nửa ngày cũng không thấy. Chỗ kia chính là nơi nương nương an giấc, bình thường cũng không có ai được phép đến gần, nếu không phải có Hồng Lăng nhắc nhở thì nhất định nô tỳ cũng không tìm thấy bông tai kia, nói không chừng đến bây giờ cũng sớm chết đói rồi… Nhưng mà.. nhắc tới cũng kỳ quái, ngày đó nô tỳ đứng ngoài cửa sổ liền nghe được nương nương nói ít lời kỳ lạ..” Tiểu Như mở máy hát, liền bắt đầu thao thao bất tuyệt, chuyện tình nhỏ như lông gà vỏ tỏi cũng có thể nói tới nửa ngày, sau khi nói xong câu đó, nàng đột nhiên ngậm miệng lại, cả đề tài liền đình chỉ ở đó, bởi vì nàng nhận ra cái mình nói bây giờ là bí mật kinh thiên động địa!
Ngày đó, những lời Mục quý phi nói với Điền thị, nàng đứng sau cửa sổ cũng nghe được bảy tám phần, bất quá ngay lúc đó tuy có chút nghi hoặc nhưng nàng cũng không suy nghĩ nhiều, về sau nghe nói Cửu Vương phi hạ độc hại chết bào thai trong bụng Điền thị, liên lạc hai chuyện với nhau, nàng lập tức sáng tỏ!
Thai nhi trong bụng Điền thị là Mục quý phi ra lệnh phải giết! Cửu Vương phi là bị hãm hại!
Thế nhưng nhận thức này quá mức rung động, Tiểu Như chỉ là một cung nữ hèn mọn, căn bản không chịu được, cho dù trong lòng nàng thiện – ác đấu tranh, nhưng đối mặt với sống chết của bản thân, nàng cũng chỉ có thể lựa chọn trầm mặc, quên lãng, xem như không biết gì. Bây giờ bật thốt ra lời này, đơn giản chính là vì chuyện đã được nửa tháng, nàng từ từ quên mất, sau đó ở trước mặt Vương Đại tổng quản tính tình hiền hòa lại buông lỏng, không có lòng phòng bị.
Đối với việc Tiểu Như đột nhiên dừng lại, Vương Phúc Niên tất nhiên đã nhận ra huyền cơ bên trong, thấy nàng biến sắc thì trong lòng càng thêm chắc chắn, vì vậy, sau khi trầm ngâm, hắn dùng một loại khẩu khí cực kỳ tự nhiên hỏi, “Nghe được cái gì?”
Tiểu Như đang đánh trống trong lòng, cuối cùng lựa chọn lắc đầu không nói.
Phản ứng này khiến Vương Phúc Niên càng thêm chắc chắn Tiểu Như biết được bí mật rất lớn, nhưng hắn cũng không vội mà truy vấn, chỉ thở dài một tiếng, giống như bất mãn với chuyện Tiểu Như giấu giếm.
Tiểu Như thấy vẻ mặt cô đơn của Vương Đại tổng quản thì có chút không đành lòng, vì vậy, suy tư một lúc lâu, liền ấp a ấp úng kể lại chuyện ngày đó nghe được.
Tiểu Như càng nói càng lạnh người, Vương Phúc Niên càng nghe càng sáng tỏ, cuối cùng sau khi đồng ý với Tiểu Như sẽ tuyệt đối giữ bí mật, liền vội vàng trở về viết một tờ giấy.
Hai hôm sau, lúc Bùi Cẩn một mình tới thỉnh an, Vương Phúc Niên lại nhân lúc không có ai chú ý, nhét tờ giấy vào trong tay áo của Bùi Cẩn.
…. Cọc ngầm có tin: Mục lệnh Điền, giết chết sống thai chín tháng, quá mức chán ghét, lý do?
Sau khi vào xe ngựa, đọc xong nội dung trong giấy, Bùi Cẩn vô cùng kinh ngạc! Kinh ngạc chính là vì Vương Phúc Niên thế mà có cọc ngầm ở chỗ Mục quý phi! Đến khi tầm mắt của hắn rơi vào bốn chữ: “sống thai”, “chán ghét”, nhướn mày, nghi hoặc suy đoán! Lúc xe ngựa chạy qua Tướng phủ hoa lệ, đáp án lập tức trở nên rõ ràng!
không phải là tử thai! Mà là sống thai! Cho nên suy đoán lúc trước của hắn đều là sai lầm!!
Nhưng vì sao phải hại chết sống thai chín tháng? Vì sao Mục quý phi lại lệnh cho Điền thị làm như vậy? Là vì chán ghét mẹ con bọn họ sao?
A!
Hóa ra đáp án lại đơn giản như thế!
Thất ca à Thất ca, đầu đội mũ xanh, có ấm áp hay không?
Trong xe ngựa, Bùi Cẩn không khách khí nở nụ cười, nhưng cười xong, lông mày lại nhăn lại… Bây giờ hắn đã biết đáp án rồi, như vậy, đã đến lúc phải rửa sạch oan khuất của bản thân rồi!
Nhưng, phải rửa sạch bằng cách nào đây?
Đầu tiên, phải tra ra người đã cấu kết làm bậy với Điền thị là ai.
Về đến phủ, Bùi Cẩn lập tức hạ lệnh cho người đi thăm dò xem mấy tháng gần đây, có người nào có quan hệ với Điền thị hoặc phủ Thất vương đột nhiên mất tích hay không.
Nếu như chuyện Điền thị bất trinh bị phát hiện, theo như tính tình của Bùi Chương, gian phu kia chỉ sợ sớm đã bị giết. Mà Điền thị, một vị phụ nhân lui tới bất tiện, có thể cấu kết với ai được? Chỉ sợ, chính là người bình thường đều tiếp xúc nhưng không bị ai hoài nghi!
Quá trình điều tra rất nhanh, mục tiêu lập tức bị phát hiện!
Ba tháng này, trong phủ Thất vương chết hai người, một người là thống lĩnh thị vệ, một người là thị nữ thiếp thân của Điền thị!
Thị nữ thiếp thân và người tư thông, sau khi mọi chuyện bị vỡ lở liền lập tức bị giết, sau khi nghe xong hồi báo, Bùi Cẩn lập tức rõ ràng chân tướng. đã vậy, kế tiếp chính là cho Diên Đế biết chân tướng sự tình!
Nhưng phải làm thế nào mới cho Phụ hoàng biết được?
Mặc dù biết chân tướng, nhưng Bùi Cẩn lại không có chứng cớ, vật chứng đã bị diệt trừ, nhân chứng cũng đã bị hại chết, đám người Mục quý phi tất nhiên sẽ không mở miệng thừa nhận, nếu như chất vấn tại chỗ, ngoại trừ liều chết phủ nhận, chỉ sợ bọn họ sẽ hắt lại nước đục lên người ta! Nhưng còn một nhân chứng nữa, chính là cọc ngầm của Vương Phúc Niên, nhưng cũng không thể để cọc ngầm này chạy đến nói trước mặt Diên Đế được, làm vậy không chỉ bại lộ cọc ngầm, mà có thể còn bại lộ cả Vương Phúc Niên. Vương Phúc Niên là một lá bài lớn, chưa đến mức bất đắc dĩ, chắc chắn hắn sẽ không làm ra chuyện gì mạo hiểm!
Hơn nữa, cho dù có đầy đủ chứng cớ, Bùi Cẩn hắn cũng không thể chạy đến nói thẳng với Diên Đế, nếu không, cho dù có tin tưởng là Bùi Chương hãm hại hắn thì Diên Đế cũng sẽ nổi lên nghi ngờ… Chuyện riêng tư như vậy, ngươi từ đâu mà biết được? Cho nên, có hay không có chứng cớ, hắn đều không thể nói, tóm tại, cách tốt nhất chính là hắn không cần phải nhúng tay vào chuyện này!
Nhưng không nhúng tay vào, thì không thể đón Nhan Thế Ninh và Tiểu Tư về phủ…
Vì chuyện này mà Bắc Đẩu cả ngày bi thương, còn Bùi Cẩn lại suốt ngày thoải mái nhàn nhã ngắm hoa trêu chim, giống như thiên hạ thái bình, không có chuyện gì, Bắc Đẩu thấy mà cực kỳ buồn bực.
Bùi Cẩn thấy vẻ mặt tràn đầy oán niệm của Bắc Đẩu lại cười một tiếng, sau đó khẳng định nói, “Đợi thêm ba ngày nữa.”
Nghe vậy, Bắc Đẩu hộc máu, ba ngày sau, khi Bùi Cẩn phải đến Tuyên Thành, mọi người cũng đi hết, còn ai trông nom chuyện này nữa?
Mà Bùi Cẩn lại không nói nhiều nữa.
Ba ngày sau, Bùi Cẩn mang người rời kinh, lúc đi còn cười nói, “Mười ngày sau, chúng ta trở lại, nương tử của ngươi và nương tử của ta đều sẽ trở lại, ngươi cứ yên tâm chờ đợi đi.”
Bắc Đẩu hồ đồ, Tiểu Ất lại chớp lóe hai mắt.
Sau đó, trong một góc tửu lâu náo nhiệt nhất kinh thành, hai người đã hóa trang liền bắt đầu ‘nhỏ giọng’ bàn tán.
“Này, ngươi đã nghe nói gì chưa, trên đỉnh đầu của Thất vương gia đội một cái mũ xanh cực kỳ đẹp mắt đấy!”
“Sao ngươi lại nói thế?”
“Ta nói cho ngươi, ngươi đừng có nói cho người khác biết đấy, ta nghe nói, thai nhi trong bụng Thất Trắc phi không phải là của Thất vương gia!”
“thật sao?”
“Ngươi nghĩ ta nói dối sao? nói cho ngươi biết, một người quen của ta rất thân thiết với phủ Thất vương, lời hắn nói sao có thể là giả được!”
“Ý ngươi là người đó hả?”
“Đúng đúng đúng, chính là người đó.”
“A a, hắn đã nói thế thì chắc chắn là thật rồi! Nhưng đứa nhỏ kia là của ai? Người này cũng quá to gan đi, nữ nhân của Thất vương mà cũng dám động tay động chân!”
“Này.. ngươi ghé tai qua đây, ta nói cho ngươi biết, ngươi không nghe nói Thống lĩnh thị vệ của phủ Thất vương đột nhiên mất mạng à?”
“Có nghe nói, nhưng việc này thì có liên quan gì?”
“Hắc, nói ngươi ngốc ngươi còn không thừa nhận, ngươi nói xem, một người đang yên đang lành như thế, tại sao đột nhiên lại chết? Nhất định là có mờ ám!”
“A a, ý của ngươi là…”
“Suỵt! Đây là đại bí mật, không thể nói, không thể nói…”
nói đến đây, thấy mọi người ở bàn bên cạnh đều dựng lỗ tai lên, hai người nhìn nhau, sau đó giả bộ có việc liền móc bạc ra thanh toán. đi đến ngoài ngõ hẻm, lập tức thay đổi trang phục và đạo cụ, chạy đến quán trà gần đó tiếp tục nhỏ giọng bàn tán.
Nhờ Tiểu Giáp và Tiểu Ất, chỉ mấy ngày sau, tin tức Thất vương gia đội mũ xanh sôi sục lan truyền, đường ngang ngõ tắt, quán rượu tiệm trà hay đại viện xa hoa đều bàn luận chuyện này..
Lời đồn truyền tới phủ Thất vương, Bùi Chương vừa vội vừa giận, sau khi đánh Điền thị một trận liền hạ lệnh cho người tra khảo một lượt toàn bộ người trong phủ… chuyện này chắc chắn là từ trong phủ truyền ra ngoài! Cứ tưởng chuyện này đã giấu kỹ không ai biết, ai ngờ, lại bị người dưới trướng mình truyền đi, hơn nữa dư luận xôn xao, không ai là không biết chuyện! hắn không tra ra “người đó” rốt cuộc là ai, không phanh thây “người đó”, làm sao có thể nuốt trôi cơn tức này! Đây chẳng khác nào biến hắn thành trò cười cho thiên hạ! Điều khiến hắn kinh sợ chính là, nếu như những tin tức này truyền đến tai Diên Đế…
Bùi Chương muốn bịt miệng thiên hạ, nhưng miệng đời, hắn làm sao mà bịt được!
Đến khi nghe phong phanh được chuyện, Bắc Đẩu sững sờ xong thì không khỏi vỗ bàn tán dương!
Bùi Cẩn, ngươi được lắm!
một chuyện xấu được che giấu cẩn thận, hắn chỉ đơn giản tuyên cáo thiên hạ! không cần lo lắng không có chứng cớ, chúng ta chỉ cần khiến người khác biết chuyện là được! không cần gấp gáp vì không nhúng tay vào được, chúng ta chỉ cần cho người động khẩu, sau đó khoanh tay đứng nhìn là được! không cần vội vàng vì không thể nói trước mặt Diên Đế, người trong thiên hạ biết, Diên Đế còn có thể không biết được sao? Về phần những lời đồn này là thật hay giả… A ha, Diên Đế trời sinh tính đa nghi, nghe thấy mấy lời này, chẳng lẽ lại không cho người đi điều tra sao? một khi đã động thủ điều tra, nhất định sẽ thu được vật chứng nhiều hơn bất cứ người nào khác!
Bùi Cẩn! Bùi Cẩn! hắn dùng phương thức này phá giải cục diện bế