cảm thấy ánh đèn chói mắt, rõ ràng là mệt đến tột độ nhưng lại không ngủ được, cô như người bị cởi trần truồng nằm phơi mình trên sa mạc, nhìn thấy mặt trời đốt cháy từng centimet trên cơ thể mình, chỉ mong tìm được một chỗ râm để nghỉ.
Cô đã quên đi thời gian, không biết mặt trời đã lên cao. Ngồi trên ghế cứng khó chịu đến mức chỉ muốn nhảy lên gào thét thật lớn. Cô cố gắng quên đi hoàn cảnh hiện tại của mình, nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ trong ký ức –vẻ đắc ý khi sửa chiếc váy hai dây mặc trong buổi khiêu vũ tập thể của trường thành váy ngắn, vẻ biết lỗi của Phụ Minh Ý sau khi ngủ dậy trên tàu, Mạnh Thời kéo tay cô trong nước vuốt ve ngực nói anh yêu cô.
“Cô Phùng Hy, tỉnh dậy đi! Cô có thể về được rồi!”
Cô đã bị lay dậy, Phùng Hy cố gắng mở mắt ra, nhìn thấy viên công an hỏi cung đứng trước mặt, mở chiếc còng số tám còng vào ghế ra.
“Vụ án đã được bãi bỏ rồi. Cô có thể về được rồi.” Viên công an mặt mày vô cảm, dường như không hài lòng với kết quả này.
Cô đứng dậy, suýt nữa thì ngã xuống, ngồi cả một đêm, lưng tê gối mỏi. Phùng Hy vươn vai, nhấc chân, đón lấy túi xách, hỏi: “Công ty chúng tôi bãi bỏ hay nhà họ Giang không cung cấp được lời khai gì cho các anh?”
Viên công an không trả lời câu hỏi này, rồi anh ta đưa cho cô hộp trà và hai mươi nghìn USD: “Cô đếm đi, ký vào tờ giấy đã nhận đồ đạc.”
Phùng Hy không nhúc nhích, cô lạnh lùng nhìn xấp USD trên tay anh ta, nói: “Không phải đồ của tôi.”
Cô chậm rãi lê bước ra ngoài, nghĩ về nhà tắm một cái rồi đi ngủ. Viên công an liền ngăn cô lại, “Không được, cô phải ký tên vào rồi mới được về.”
“Không phải của tôi, tôi ký cái gì? Tôi không về nữa!” Cô gầm lên, nhìn viên công an bằng ánh mắt phẫn nộ. Đây là lần đầu tiên trong ba ngày qua Phùng Hy nổi cáu, “Nói bắt là bắt, nói thả la thả, xã hội cũ hả? Không giải thích cho tôi một lời nào, tôi không về nữa!”
Hai viên công an cùng lập tức nổi cáu, đã bao giờ nhìn thấy người nào ăn vạ ở đồn công an? Người ta dù anh hùng đến đâu cũng phải tỏ ra dễ bảo, còn người đàn bà này, ba ngày nay cứng đầu cứng cổ, đúng lúc đã lấy được vật chứng chuẩn bị xin lệnh bắt, ai ngờ hôm nay vừa vào giờ làm việc, cục trưởng Lý đích thân lái xe đến thông báo vụ án đã được bãi bỏ rồi. Anh ta và đồng nghiệp còn định tố cáo công ty CWE vì tội báo áo giả, kết quả là bị cục trưởng Lý chửi cho một thôi một hồi. Sau khi ra, trưởng đồn nói người phụ nữ này bị oan, hai người mới cảm thấy bớt ấm ức. Nghĩ đến việc một cô gái xinh xắn bị giam hai ngày, đêm qua còn hỏi cung suốt đêm, viên cảnh sát thôi không nổi nóng nữa.
“Lấy ra từ nhà cô đúng không? Đương nhiên là phải để cô tự giải quyết rồi. Ký tên rồi về đi. Cô Phùng Hy, không phải cô cũng đã nói rồi đó sao, chúng ta đều phải dựa vào công việc để kiếm tiền nuôi gia đình, hà tất gì lại gây khó dễ cho chúng tôi?”
Phùng Hy trợn mắt nhìn anh ta, trợn một hồi cũng thấy chán, nhưng lại chưa muốn hạ mình, bèn giận dỗi nói: “Nhưng kiểu gì cũng phải nói cho tôi biết, có phải công ty tôi bãi bỏ vụ án này không?”
“Đúng vậy, tổng công ty của các cô báo án, giờ lại bãi bỏ.” Viên công an trả lời rất dứt khoát, chỉ sợ cô thay đổi ý định không chịu ra, đẩy giấy bút ra trước mặt cô.
Phùng Hy ký tên, viên cảnh sát đang định thở phào thì nhìn thấy cô bê hộp trà lên, nghiến răng nói: “Đồng chí công an, tôi muốn báo án, có người định hãm hại tôi!”
Viên công an sững người, nhìn Phùng Hy không biết nói gì.
Phùng Hy phì cười: “Dọa anh thôi, muốn tố cáo tôi đến thẳng tòa án.”
Viên công an xoa xoa đầu lông mày, bị dày vò cả đêm không ngủ cũng mệt rồi, uể oải nói: “Cô Phùng Hy, về thôi, chốn này không phải là danh lam thắng cảnh gì đâu, đừng ở đây gây chuyện nữa.”
Phùng Hy cười ỏn ẻn: “Tại tôi phải ngồi lâu quá, muốn đứng một lát cho đỡ mỏi rồi về, tôi cũng chẳng muốn ở lại đây đâu.”
Trước vẻ mặt dở khóc dở cười của viên công an, Phùng Hy ra khỏi đồn công an, nỗi bực dọc trong lòng đã giảm đi rất nhiều.
Hai chiếc ô tô đỗ ngoài cửa, chiếc xe Audi màu đen của Phụ Minh ý và một chiếc xe Benz màu đen. Phùng Hy dừng chân lại, Phụ Minh Ý đã biết được tin và đến đón cô. Cô thầm than, không biết nên nói gì với Phụ Minh Ý đây. Gậy ông đập lưng ông, sút nữa thì cô bị vào tù vì cái bẫy anh giăng. Anh đến để xin lỗi ư?
Phụ Minh Ý xuống xe, mỉm cười nhìn cô: “Hy Hy, anh đưa em về nhà, có chuyện gì trên đường sẽ nói.”
Phùng Hy nắm chặt máy điện thoại, cô đang định gọi cho Mạnh Thời. Nghĩ một lát, cô nói “Vâng.”
Cô cũng rất muốn biết tình hình cụ thể. Rõ ràng là Mạnh Thời vẫn chưa biết tin cô được thả. Nghĩ đến món thịt thỏ rút xương mà anh đưa vào trại tạm giam cho cô, Phùng Hy mím môi cười.
“Cô là Phùng Hy đúng không ạ? Lão gia nhà chúng tôi họ Mạnh, ông muốn gặp cô một lát.”
Phùng Hy quay đầu lại với vẻ vô cùng bất ngờ, một cụ già tóc bạc đang đứng cạnh chiếc xe Benz, ông mặc lụa Tàu màu trắng, mang phong thái của một ông tiên. Cô chớp chớp mắt, đây chắc là chú Tần mà Mạnh Thời hay nhắc tới. Cô lại thấy buồn cười, Mạnh Thời chưa bao giờ kể với cô rằng, nhà anh không những ở bên sông Lan Khê, mà còn giữ truyền thống của xã hội cũ. Ông gọi cha Mạnh Thời là lão gia. Thế ông gọi Mạnh Thời là gì nhỉ?
“Chú là chú Tần đúng không ạ? Mạnh Thời đâu hả chú?”
Cha anh nắm thông tin nhanh thật đấy, ông không báo tin cô được thả với Mạnh Thời ư?
Chú Tần gật gật đầu, nhẹ nhàng trả lời cô. “Thiếu gia có việc, lão gia dặn tôi đón cô Phùng Hy đến Nhà Gianh.”
Phụ Minh Ý cau mày, nói: “Hiện giờ cô ấy quá mệt không tiện đi. Hy Hy, chúng ta đi thôi.”
Sự độc đoán của anh khiến Phùng Hy phản cảm. Dù thế nào cũng là chuyện của cô, lại là cha Mạnh Thời mời, cho dù cha Mạnh Thời phản đối hay tán thành, hiện giờ cô đều không thể từ chối.
“Tổng giám đốc Phụ, cảm ơn anh đã đến đón em. Việc liên quan đến vụ án hôm khác chúng ta sẽ bàn, xin lỗi anh!” Nói xong Phùng Hy đi đến chỗ chú Tần. Chú Tần mở cưa cho cô, PHùng Hy lịch sự nói: “Cảm ơn chú.”
Lên xe rồi cô mới phát hiện ra lái xe đang trong độ tuổi trung niên, khoảng bốn mươi tuổi, mặt tròn, cười mắt híp lại. Vừa nhìn Phùng Hy lại nhớ đến Phật Di Lặc. Anh ta quay đầu cười giới thiệu với Phùng Hy: “Tôi là Vũ San, rất vinh hạnh được làm quen với cô Phùng Hy.”
Anh ta có quan hệ gì với nhà họ Mạnh? Lái xe? Phùng Hy gật đầu chào lại lòng không khỏi nghi ngờ.
Lúc xe nổ máy cô nhìn ra ngoài, Phụ Minh Ý sầm mặt đứng bên xe ô tô nhìn cô. Lúc đến chỗ rẽ, cô lại quay đầu lại, Phụ Minh Ý vẫn đang nhìn cô, bóng anh lẻ loi.
Đi sau chú Tần và Vũ San, lần đầu tiên Phùng Hy đặt chân vào Nhà Gianh. Cô liếc nhìn khu nhà bí ẩn này với một tâm trạng vừa nghi ngờ vừa tò mò, trong lòng cảm thấy bất an. Trên xe cô nhắn tin cho Mạnh Thời, anh không trả lời. Cô gọi điện thoại cho anh, điện thoại tắt máy. Cha Mạnh Thời biết hôm nay cô được thả khỏi đồn công an, cũng trong thời điểm này mạnh Thời cắt đứt liên lạc với cô.
Phùng Hy nheo mắt lại, nhìn thấy ánh nắng rọi xuống sân, cô nghĩ, cô đã đoán ra được nội dung của cuộc nói chuyện.
Đi qua sảnh giữa, dọc theo hành lang đến gian phòng bên trái, chú Tần đẩy cửa vào nói: “Cô Phùng Hy, cô ngồi đây nghỉ một lát nhé.”
Giữa phòng có một vách ngăn kẻ ô vuông uốn hoa, bên trong có giường và tủ quần áo, gian ngoài gần cửa sổ có một chiếc bàn lớn, giấy, mực, bút, nghiên được đặt gọn gàng trên bàn. Sát tường là một tủ sách, trên tường có treo tranh chữ. Phòng ốc được dọn dẹp rất gọn gàng.
“Đây là phòng của thiếu gia,” Chú Tần nói.
Phùng Hy quay đầu lại nhìn ông, nghe nói là phòng của Mạnh Thời, cô không còn cảm thấy ngại ngần, bất an như lúc trước nữa. Cô chậm rãi nhìn bức chữ trên tường. Chữ Mạnh Thời viết, được nhìn nét bút của anh, cảm thấy vô cùng thân thiết. Cô lại gọi điện cho Mạnh Thời, vẫn thấy tắt máy. Phùng Hy sờ tay lên chữ của Mạnh Thời, nghĩ, lẽ nào cô không thể gặp được anh nữa ư?
Chú Tần đem đến cho cô bát cháo và mấy món ăn kèm, còn có thêm hai chiếc khăn nóng hổi. Phùng Hy cảm kích lấy một cái úp lên mặt, nghe thấy chú Tần nói: “Lúc đầu lão gia định đợi cô Phùng Hy nghỉ ngơi xong mới gặp, nhưng do sốt ruột, phiền cho cô quá”.
Khăn úp lên mặt, xua đi mọi mệt mỏi. Đợi đến khi lạnh, cô lại đổi sang cái còn lại, tinh thần đã bình tĩnh trở lại. Cô đặt khăn xuống cười nói: “Phiền cho chú Tần quá. Buổi sáng cháu đã ăn sáng ở trại tạm giam rồi, cháu chưa thấy đói. Bây giờ cháu có thể đi gặp bác Mạnh rồi chứ ạ?”
Chú Tần nhẹ nhàng nói: “Cô có cần nghỉ ngơi một lát nữa không?”
Phùng Hy lắc đầu.
Cô theo sau chú Tần ra khỏi phòng Mạnh Thời, chú Tần dừng chân lại, đột nhiên nói: “Lão gia đang đợi cô ở thư phòng. Cô Phùng, bình thường lão gia thích nhất là bưng ấm trà Tử Sa của ông uống trà, và thích cả kinh Phật nữa. Tôi không vào nữa, gian phòng đằng trước kia kìa”.
Sự tiết lộ của ông ít nhiều cũng khiến Phùng Hy nhen lên một tia hy vọng. Có lẽ cha Mạnh Thời không phải là không đồng ý, chỉ là sốt ruột muốn gặp cô thì sao?
Cô bước vào thư phòng, dừng chân trước bình phong. Mạnh Thụy Thành đang viết chữ, Phùng Hy bước vào rõ ràng là làm phiền ông, chiếc bút trong tay khựng lại trên không.
Ông nhìn Phùng Hy, đặt bút lên giá gác bút, nói: “Vào đi.”
Phùng Hy vòng qua bình phong, nhìn liếc chữ trên bàn, hai chữ rất to: “Đại tự.”
“Hồi nhỏ cô có đạt giải thư pháp dành cho thiếu nhi của thành phố, hiện giờ cô còn luyện chữ không?”. Mạnh Thụy Thành nhớ rằng trong hồ sơ của Phùng Hy có ghi năng khiếu này, bèn lên tiếng hỏi.
Ông không nghĩ rằng Phùng Hy vẫn còn luyện chữ. Con trẻ thường được cha mẹ đưa đến các lớp năng khiếu để tập luyện, hồi đó giành được giải thư pháp dành cho thiếu nhi không có nghĩa rằng chữ của cô đẹp đến mức nào. Mạnh Thời giấu rất kỹ chuyện này. Anh nghĩ rằng giống như để một mỹ nhân ra mắt, không thổi phồng cái đẹp của mỹ nhân thì còn có thể khiến người khác bất ngờ; nếu ca ngợi quá sớm, mỹ nhân dù đẹp đến đâu cũng khó tránh bị người ta nhìn với ánh mắt săm soi.
Phùng Hy khiêm tốn trả lời: “Thỉnh thoảng cháu có viết ạ.”
Câu trả lời của cô vẫn khiến Mạnh Thụy Thành hơi bất ngờ. Nhớ đến sự ranh mãnh của Mạnh Thời, ông nghiêng đầu giấu đi nụ cười trên môi. Cậu con trai giấu kín những ưu điểm của Phùng Hy, mục đích là để tạo sự bất ngờ.
Phùng Hy vẫn có phần khác với trong ảnh. Trong ảnh Phùng Hy mắt ngân ngấn nước mắt, trông rất yếu đuối.Lúc này đây cô cả đêm không ngủ, ở trại tạm giam ba ngày, nhưng ánh mắt lại rất bình tĩnh. Cô bình tĩnh quan sát mọi thứ xung quanh, kể cả ông. Nói chuyện dù khiêm tốn đến đâu cũng không giấu nổi gây cho người ta một cảm giác giỏi giang, quyết đoán. Ông không biết rằng, khi bước vào làm việc Phùng Hy chính là như vậy, cô đã coi việc gặp mặt ông là một cuộc thử thách rồi.
Mạnh Thụy Thành lùi ra sau vài bước, nói: “Viết một chữ cho ta xem xem sao. Bức chữ này chỉ còn thiếu một chữ, bổ sung vào hộ ta.”
Câu đố này rất khó, Mạnh Thụy Thành thích thư pháp, viết chữ cỡ lớn là sở thích lớn nhất của ông, đương nhiên là ông phải luyện nhiều, chữ viết ra ngay ngắn hào phóng. Ông chỉ viết hai chữ, Phùng Hy không phải viết ch