Vẻ đắc ý của Vương Thiết khiến Phụ Minh Ý cảm thấy rờn rợn. Chuyện đã nói ra, không còn đường lùi nữa. Phụ Minh Ý lặng lẽ dập mẩu thuốc, dựa vào lưng ghế mắt nhìn chằm chằm Vương Thiết, hai tay bắt chéo, ánh mắt bình tĩnh, không hề để lộ ra vẻ kinh ngạc.
Vương Thiết cười mấy tiếng, không nhìn thấy vẻ biến sắc của Phụ Minh Ý bèn dừng lại. Trong lòng ông ta rất đắc ý, tay mân mê mặt bàn làm bằng gỗ hồng, lòng bàn tay cảm thấy chắc nịch, ấm áp. Ông thích bộ bàn ghế trong phòng làm việc này, hào nhoáng, lịch sự.
Chiếc bàn trong phòng làm việc của ông không phải làm bằng gỗ hồng. Ông không chỉ một lần nói với mình rằng, không cần dùng loại tốt hơn, dùng rồi ngược lại càng không có ý chí đấu tranh. Từ một công nhân kỹ thuật bình thường trong nhà máy, sau hơn hai mươi năm lăn lộn mới ngoi lên được vị trí như ngày hôm nay, làm sao ông nỡ từ bỏ?
Trong lòng Vương Thiết biết rất rõ, cho dù nhiều tiền đến đâu, không có thực lực của công ty CWE, nhiều mối quan hệ đến đâu thì anh cũng không thể kiếm được đơn đặt hàng. Điểm yếu của công ty tư nhân nhỏ nằm ở đây. Ông thầm nghĩ một cách khinh miệt, Dương Thành Thượng hiện vẫn chưa phục ông, đến khi ông lên nắm quyền tổng giám đốc, Dương Thành Thượng chỉ có thể để mặc ông thao túng.
Vương Thiết cười nói: “Tổng giám đốc Phụ, người ngay thẳng không nói những lời mờ ám. Vương Thiết tôi cũng không thích có gì cứ giấu kín trong bụng. Đúng tôi là người dẫn dắt đơn đặt hàng của Cừ Giang. Tập đoàn vật liệu Giang Thị lại là khách hàng cũ của tôi, công ty và Giang Thị đã có rất nhiều lần hợp tác, điều này anh cũng biết rõ. Tuy nhiên, lần này Giang Thị cung cấp hàng để xảy ra vấn đề, anh muốn để Phùng Hy kéo tôi vào chuyện này, không dễ dàng vậy đâu!”
Vương Thiết gằn từng chữ một, mặt gần như biến dạng.
Phụ Minh Ý để lộ rõ vẻ ngạc nhiên: “Phó tổng Vương, ông hiểu nhầm rồi thì phải? Tập đoàn vật liệu Giang Thị mà ông giới thiệu không có gì là sai, ông làm mảng vật liệu bao nhiêu năm nay, lần này hợp tác với Giang Thị cũng không phải là lần đầu, cái này hoàn toàn không có vấn đề gì. Chuyện này tôi không muốn truy cứu cái sai của bất kỳ ai, hoàn toàn là do Giang Thị xuất hàng sai nên mới gây ra vụ bê bối này. Chỉ có điều, vì nghĩ đến các đơn đặt hàng tiếp theo của Cừ Giang, nên mới điều động vật liệu của công ty con và chở đến cho Cừ Giang. Nếu không như vậy thì mọi việc cứ làm theo hợp đồng. Cừ Giang khởi tố chúng ta thì chúng ta sẽ khởi tố tập đoàn Giang Thị. Những vụ tranh chấp kinh tế kiểu này là quá bình thường, tại sao phó tổng giám đốc Vương lại bực bội như vậy? Phùng Hy chỉ là giám đốc điều hành bản hợp đồng này mà thôi.”
Phụ Minh Ý nhanh chóng điều chỉnh chiến lược tha cho Vương Thiết. Anh có linh cảm rằng, hôm nay Vương Thiết đến đây là có ý đồ riêng. Chắc chắn kế hoạch ban đầu có sơ hở ở đâu đó. Đánh nhau thắng thua cũng là chuyện bình thường, lần này không động được vào ông ta, kiểu gì cũng sẽ có lần khác. Vương Thiết lấy Trương Đạo Ứng làm chỗ dựa, cùng lắm chỉ là một kẻ làm thuê cao cấp. Mình nắm cổ phần của công ty, không làm sếp tổng nhưng vẫn là thành viên trong hội đồng quản trị. Phụ Minh Ý có chỗ dựa nên không sợ.
Vương Thiết tức đến nghẹt thở vì câu nói của Phụ Minh Ý, cười gằn nói: “Hiện giờ tổng giám đốc có muốn rút cũng không còn kịp nữa! Anh muốn rút lui an toàn cũng không dễ dàng gì đâu! Để tôi đọc vị kế hoạch của anh nhé. Giang Thị xảy ra vấn đề, đương nhiên là Phùng Hy phải có trách nhiệm, tôi là lãnh đạo phụ trách mảng này, dĩ nhiên là tôi cũng phải có trách nhiệm. Cô ấy chỉ là một giám đốc nhỏ, động đến cô ấy cũng không sao cả. Vương Thiết tôi làm hai mươi hai năm ở công ty con rồi, anh muốn đường đường chính chính hất cẳn tôi ra? Anh gớm thật đấy! Nhưng tổng giám đốc Phụ anh chớ quên rằng, Phùng Hy, là, người, do, tôi, lấy từ tổng công ty về.”
Nói xong câu này Vương Thiết thở phào một tiếng. Con hổ đang ngủ gật đã mở mắt ra, ánh mắt nảy lửa. Một nét sợ hãi thoáng qua trên gương mặt Phụ Minh Ý. Vương Thiết hết sức hài lòng.
“Đúng vậy, tôi biết anh sắp đến công ty con làm tổng giám đốc. Đương nhiên là tôi phải có sự chuẩn bị rồi. Anh tưởng rằng không ai biết quá khứ của anh và Phùng Hy hay sao? Tổng giám đốc Phụ, cái tròng mà anh đặt ra để bẫy người chỉ bẫy được anh mà thôi! Tại sao anh lại nhường hợp đồng của Cừ Giang cho Phùng Hy? Đó là vì anh quan tâm đến người tình cũ! Tại sao tập đoàn Giang Thị lại xảy ra vụ việc này? Hoặc là Phùng Hy hoặc là anh lên kế hoạch cho toàn bộ sự việc! Đàng hoàng nghiễm nhiên lấy lý do là để bảo đảm cho các đơn đặt hàng sau này của Cừ Giang và không làm mất lòng họ, tự chủ trương để công ty con khác cung cấp vật liệu cho Cừ Giang. Tuy nhiên, chúng ta chúng ta tự dưng vô cớ phải bồi thường Giang Thị một triệu không trăm hai mươi nghìn nhân dân tệ! Tập đoàn Giang Thị không phải cung cấp một mét ống thép nào mà được nhận khoản tiền bồi thường lớn như vậy, anh và Phùng Hy cũng được hưởng lời, thua lỗ là việc của công ty. Không biết cái này có được coi là chiếm dụng tài sản của công ty hay không?”. Vương Thiết càng nói càng đắc ý, gương mặt chữ điền vừa đỏ vừa đen như sáng rực lên.
Phụ Minh Ý nhớ lại cảnh gặp Phùng Hy trong lần đầu mới trở lại công ty. Vẻ mặt hưng phấn của Vương Thiết thoáng qua trong đầu. Trong lòng anh cảm thấy tê tái. Việc Phùng Hy từ tổng công ty điều về công ty con là do Vương Thiết mời, ông ta đề nghị thành lập một ban đấu thầu trực thuộc bộ phận cơ khí, giới thiệu Phùng y làm giám đốc. Phụ Minh Ý luôn đứng trên mối quan hệ giữa Vương Thiết và Dương Thành Thượng để suy nghĩ vấn đề này. Hôm nay anh mới hiểu ra rằng, Vương Thiết trọng dụng Phùng Hy là để nhằm vào anh.
“Anh có chứng cứ để chứng minh hay không? Việc anh phải chịu trách nhiệm liên đới là rõ ràng lắm rồi. Anh chỉ trích Phùng Hy và tôi có quan hệ tình cũ, chính vì thế mới ngang nhiên làm những việc có lợi cho cá nhân, gây hại cho công ty, cái này anh có chứng cứ không? Hợp đồng không phải dành riêng cho Phùng Hy mà dành cho cả bộ phận cơ khí, lợi nhuận cũng là lợi nhuận của bộ phận cơ khí, không phải của một mình cô ấy. Anh cũng không có chứng cứ chứng minh được những cái lợi mà Giang Thị đem lại cho tôi và Phùng Hy. Mà ngược lại là anh, Vương Thiết, anh cầm đầu nắm bắt công việc của Cừ Giang và giới thiệu Giang Thị, anh đã có được bao nhiêu cái lợi trong vụ này?”
Vương Thiết cười đứng dậy, tay chống lên bàn, nói với Phụ Minh Ý bằng giọng rất kẻ cả: “Nhà họ Giang với tôi đã có quan hệ từ hơn mười năm nay, anh tưởng rằng cứ hứa đem lại cho Giang Thị cái lợi là có thể khiến Giang Thị tự giương súng bắn mình? Có một điều chắc chắn anh không biết là Phùng Hy đã cướp ý trung nhân của Giang Du San, làm sao nhà họ Giang lại có thể cam tâm? Nhà họ Giang và anh trở thành bạn của nhau, nhưng không có nghĩa rằng họ lại từ bỏ người bạn như tôi. Anh muốn tính sổ trách nhiệm liên đới của tôi, cách chức phó tổng của tôi. Tiếc thật, anh mới là người có trách nhiệm cao nhất trong công ty, cộng với mối quan hệ với Phùng Hy, tôi biết làm thế nào? Dĩ nhiên rồi, anh cũng có thể để mặc Phùng Hy, đổ mọi trách nhiệm lên đầu cô ấy để được yên thân một mình. Trong ván này chúng ta coi như hòa, ván sau sẽ dựa vào tài cán của mỗi người để đấu tiếp.”
Vương Thiết bưng cốc trà lên, bước đến trước bình nước nóng lạnh rót nước, động tác chậm rãi, dường như cố tình để thời gian cho Phụ Minh Ý suy nghĩ. Trong tích tắc ông ta quay người lại, Phụ Minh Ý nghiến răng. Ông ta đã chơi anh một vố, kết quả là hy sinh Phùng Hy. Anh nhớ đến Mạnh Thời, một nụ cười thoáng qua hiện trên môi.
Vẻ trấn tĩnh của Phụ Minh Ý khiến Vương Thiết kinh ngạc. Ông ta bê cốc trà, chậm rãi nói thêm câu nữa: “Tổng giám đốc Phụ, cô ấy là người phụ nữ mà anh yêu nhất đúng không? Trong cuộc đời có hai người phụ nữ, một người đem lại cho anh sự giàu sang phú quý, một người cho anh tình yêu. Người nữ cho anh tình yêu lại phải đối mặt với sự lựa chọn của anh. Tổng giám đốc Trương luôn cảm thấy đầu óc của sếp tổng quá cũ kỹ, cậu con trai của sếp tổng vẫn còn đang là học sinh, vị trí tổng giám đốc trên tổng công ty anh ngồi là phù hợp.”
Phản bội lại sếp tổng, hứa cho anh vị trí tổng giám đốc trên tổng công ty, chuyện này có thể coi như chưa từng xảy ra. Nếu không, Phùng Hy sẽ phải đối mặt với việc ngồi tù. Tám năm trước anh đã phản bội cô ấy, tám năm sau liệu có xảy ra một lần nữa không? Phụ Minh Ý bình thản nói: “Anh đưa ra câu hỏi này, anh nghĩ là tôi sẽ lựa chọn cái nào? Anh có nghĩ rằng, nếu Giang Thị không thừa nhận cấu kết với Phùng Hy thì anh sẽ thua toàn bộ.”
Vương Thiết cười nói: “Nhà họ Giang không quan tâm đến sự tranh giành quyền lực của công ty chúng ta đâu, nhưng họ lại không chịu được việc bị người khác cướp mất con rể. Tổng công ty sẽ cử người đến điều tra ngay thôi, sau đó sẽ báo công an để lập hồ sơ vụ án. Cứ đợi đấy!”
Cửa phòng làm việc được mở ra, những âm thanh bên ngoài dần dần được vọng vào. Duy nhất có tiếng Phùng Hy là Phụ Minh Ý không nghe thấy. Phụ Minh Ý lấy ra chiếc ví, Phùng Hy trong ảnh vẫn đang giữ nụ cười rạng rỡ trên môi. Phụ Minh Ý thở dài: “Hy Hy, là điều may mắn của em hay là cái nạn của em?”
Ngày hôm sau, người của tổng công ty đã đến, lần lượt tìm từng người trong số các lãnh đạo của công ty để hỏi. Không khí trong công ty rất căng thẳng. Lúc đầu Phùng Hy còn nghĩ, bồi thường Giang Thị một triệu không trăm hai mươi nghìn nhân dân tệ, công ty vẫn có lời, chỉ có điều ít đi mà thôi. Đá bay mình, hạ gục Vương Thiết, cuối cùng Phụ Minh Ý cũng chiến thắng.
Lúc vào phòng họp Phùng Hy vẫn có suy nghĩ cùng lắm là bỏ việc. Lần này người của tổng công ty xuống cô không biết một ai. Hai nam một nữ vẻ mặt nghiêm túc, trước mặt cô còn đặt chiếc bút ghi âm, theo phản xạ cô cũng thấy hơi căng thẳng.
“Giám đốc Phùng, tại sao hợp đồng của Cừ Giang lần này lại do bộ phận cơ khí đi ký?”
Phùng Hy nhớ đến nước cờ của Phụ Minh Ý, thầm cười đau khổ, trả lời rất bình tĩnh: “Là do lãnh đạo của công ty sắp xếp cho phòng cơ khí. Lúc đầu là giám đốc Dương liên hệ, sau đó giao cho tôi đi ký. Lúc bàn đến những điều khoản chi tiết trong hợp đồng, tôi mới biết hợp đồng chủ yếu liên quan đến mảng vật liệu.”
“Mặc dù không qua khâu mời đấu thầu, nhưng cũng phải trải qua giai đoạn đàm phán thương lượng giá, tại sao lại chọn tập đoàn Giang Thị? Chính lô thép không gỉ liền mạch này, Giang Thị báo giá cao hơn công ty khác, lẽ nào chị không biết hay sao?”
Cô biết. Cô đã đi thăm dò, so sánh nhiều nơi trên thị trường, bỏ ra hai buổi tối mới tìm ra vấn đề. Nhưng Phùng Hy không thể nói. Cô thận trọng trả lời: “Xét về tổng thể, giá của Giang Thị báo thấp hơn công ty khác, hơn nữa đã từng có nhiều lần hợp tác với công ty, rất có chữ tín. Mặc dù giá báo của sản phẩm này cao hơn các công ty khác, nhưng đối với các mặt hàng khác lại thấp hơn công ty khác. Xét về thực lực của Giang Thị, để họ lo toàn bộ đơn đặt hàng thì lợi nhuận của công ty cũng không bị ảnh hưởng. Hơn nữa, phó tổng giám đốc Vương là người quyết định lựa chọn nhà cung cấp vật liệu Giang Thị.”
Cô cảm thấy câu trả lời của mình không có gì là sai. Hỏi xong hai câu hỏi, ba người của tổng công ty liền đưa mắt nhìn nhau, người phụ nữ chậm rãi hỏi: “Giám đốc Phùng, quan hệ giữa chị và Phụ Minh Ý là th