Vương Thiết đến rất sớm, từ trước đến nay ông luôn coi mình là đại ca, mỗi khi có người đi vào, ông lại ném cho điếu thuốc, cười ha ha trêu chọc một hồi. Lúc Dương Thành Thượng bước vào, Vương Thiết cũng vẫn trêu như thường lệ: “Ông Dương này, cuối tuần có nhìn thấy xe của ông đỗ ở cửa Bác Thú Viên, đi ăn thịt chim nhạn hả?”.
Dương Thành Thượng cười đón lấy điếu thuốc Vương Thiết đưa và châm lửa, sau khi thở ra một hơi mới chậm rãi đáp: “Nói là nhạn rừng nhưng thực ra là nhạn nuôi mà thôi!”.
Trần Mông ngồi bên cạnh Dương Thành Thượng, thấy khó chịu nhất là bộ dạng làm ra vẻ dè dặt của ông ta, thở dài một tiếng, nói: “Bộ phận cơ khí mạnh mà, trên bàn ăn của bộ phận vật liệu có được bát canh gà là tốt lắm rồi”.
Vương Thiết vẫn thong thả hút thuốc.
Dương Thành Thượng hận nhất là điều này. Hai bên giao chiến, phái một tên lính quèn đi đối mặt với đại tướng của đối phương là điều sỉ nhục chứ không phải chiến lược. Lúc Dương Thành Thượng về công ty, e rằng Trần Mông còn chưa tốt nghiệp tiểu học, chính vì thế Dương Thành Thượng không thèm tiếp lời, chỉ liếc Trần Mông một cái, ánh mắt lộ rõ vẻ coi thường.
Các nhân viên trong công ty đều hiểu rất rõ nỗi ấm ức này của Dương Thành Thượng, họ thích xem nhất là màn kịch này trong mỗi buổi họp hàng tuần. Thấy Dương Thành Thượng không có phản ứng gì, mọi người đều tỏ ra thất vọng.
Đúng lúc này Phùng Hy liền bước vào với nụ cười rạng rỡ trên môi, tuy nhiên cô cũng cảm thấy hơi ngại trước những ánh mắt đổ dồn của mọi người.
Người kêu lên đầu tiên là ba trưởng phòng của phòng văn thư, phòng tài vụ, phòng quản lý vật tư. Ba vị này đều là những nhân vật hơn bốn mươi tuổi, vẫn chưa thể quên sự phong lưu hồi trẻ, thấy Phùng Hy xuất hiện trong một phong thái hoàn toàn mới, ghen tị vô cùng, kéo Phùng Hy ngồi xuống rồi bắt đầu hỏi xem cô đi trung tâm giảm béo nào để giảm béo.
Mặc dù ba vị này không liên quan gì đến các phòng nghiệp vụ, nhưng nếu quan hệ không tốt, sau này muốn vay tiền, thanh toán, đăng ký xin văn phòng phẩm… sẽ còn khó hơn là đi đàm phán hợp đồng. Và thế là Phùng Hy rất nhiệt tình trả lời ba vị, đỡ phải trả lời câu hỏi của từng người một. Trong lòng cô cũng có một sự chờ đợi, chờ đợi ánh mắt của Phụ Minh Ý, đây là một niềm tự hào mà cô không thể kìm chế.
Phụ Minh Ý đứng ở cửa phòng họp, thấy hơi lạ khi phát hiện thấy tất cả mọi người đều đổ dồn về một hướng. Anh cũng nhìn sang theo, tim liền đập thình thịch.
Tóc của cô đã cắt, để lộ ra chiếc cổ thon thả, mái tóc nhuộm thành màu hạt dẻ càng làm nổi bật làn da trắng, tóc mái che trước trán, cặp lông mày dài được tỉa gọn gàng, đôi mắt long lanh. Lúc cô nói chuyện với ba vị trưởng phòng, đôi bông tai mã não có hai quả bóng nhỏ màu đỏ thẫm lắc đi lắc lại giữa mái tóc và cổ, giống như quả anh đào chín mọng, khiến anh chỉ muốn ăn ngay.
Phụ Minh Ý cố gắng nhìn ra chỗ khác, gương mặt bình thản bước vào phòng họp. Anh liếc khắp phòng một lượt, mọi âm thanh trong phòng lập tức nhỏ hẳn đi, thuốc vẫn hút, trà vẫn uống, phòng họp dần dần trở nên yên tĩnh. Đợi cho đến khi không còn âm thanh nào nữa, Phụ Minh Ý mới lên tiếng: “Về vấn đề đơn đặt hàng của công ty Cừ Giang họp trong tuần trước đã có quyết định rồi. Ngày kia tổng giám đốc Thái của công ty Cừ Giang sẽ đến, việc tiếp đãi sẽ giao cho giám đốc Dương Thành Thượng. Công trình Tiểu Loan tiến triển thế nào rồi?”.
Vừa chuyển sang chủ đề này, ánh mắt Phụ Minh Ý liền dừng lại trên người Trần Mông. Trần Mông còn kiêm nhiệm thêm chức trưởng phòng mua sắm vật tư của dự án công trình Tiểu Loan, vội trả lời: “Hợp đồng vẫn được triển khai thuận lợi”.
Phụ Minh Ý nhìn Trần Mông thoáng cười, lấy từ trong tập công văn ra một xấp giấy fax rồi vứt soạt xuống bàn, “Công ty Tiểu Loan fax tới, nói anh chê đến công trường vất vả, hai cuộc họp đều không tham gia, đề nghị cách chức trưởng phòng của anh, để tôi kiêm nhiệm, từ sau tôi cũng sẽ được lĩnh tiền hỗ trợ ở bộ phận vật liệu chứ?”.
Lập tức trong phòng họp có tiếng nén cười của ai đó. Trần Mông mặt đỏ tía tai, cuối tuần tổ chức sinh nhật cho ông cụ nhà anh ta, thứ sáu đã lái xe đưa vợ về. Anh ta tưởng rằng không tham dự cuộc họp cũng không sao, không ngờ người của công ty Tiểu Loan dám trực tiếp gửi fax mách tội.
Vương Thiết cũng ngại không dám bênh Trần Mông, nghiến răng thầm nghĩ, Phụ Minh Ý đã khai đao chém người của ông ta rồi.
Phụ Minh Ý cũng không để Trần Mông giải thích, lại bàn đến vấn đề update trang web của công ty, khiến Trần Mông ngồi bên tẽn tò.
Đợi họp xong, mọi người lục tục rời hội trường, Trần Mông cầm tờ giấy fax đó, chạy vội đến bên Phụ Minh Ý, ấp úng nói: “Tổng giám đốc, việc này để tôi đi giải quyết”.
Phụ Minh Ý liền cười nhẹ nhàng, vỗ vỗ vai Trần Mông nói: “Chuyện bằng cái móng tay cũng phải họp toàn thể, đám người ở Tiểu Loan cũng việc bé xé ra to quá, không có gì đâu. Anh bàn qua với giám đốc của bọn họ, đừng để sự việc căng thẳng quá là được”.
Cách giải quyết đơn giản của Phụ Minh Ý khiến Trần Mông thấy lo lắng bất an. Ông ta cũng không ngốc, nhìn thấy Vương Thiết cười nhạt rời phòng họp là biết dụng ý của Phụ Minh Ý. Ông ta đã hiểu ra rằng, Phụ Minh Ý muốn nói rằng, Vương Thiết đề bạt được ông ta thì Phụ Minh Ý sẽ cách được chức ông ta. Trần Mông than thầm trong lòng, ông là thằng lính qua sông, chỉ có thể tiến mà không thể lùi. Nghĩ đến đây, Trần Mông cảm thấy vô cùng bi ai, quay về phòng làm việc lấy cặp xong liền gọi thêm hai người nữa lái xe đến công trường Tiểu Loan, ông ta dự định ở thêm công trường vài ngày mới về công ty. Dù ở công trường khổ đến đâu thì cũng tốt hơn việc bị kìm kẹp giữa hai đầu ở công ty.
Phụ Minh Ý ngồi ở trong phòng làm việc hút điếu thuốc, cảm giác được gõ đầu Trần Mông vẫn chưa thể khiến anh bình tĩnh trở lại. Đôi bông tai mã não với hai quả bóng tròn màu đỏ thẫm bên tai Phùng Hy vẫn không ngừng lắc lư trước mắt anh, khiến anh vô cùng bồn chồn.
Hình ảnh Phùng Hy cười duyên dáng trong ví và hình ảnh Phùng Hy hôm nay dần dần trùng khớp với nhau. Anh cảm thấy vô cùng khó chịu, thầm nghĩ, tại sao cô lại có thể dụ dỗ anh như thế, tại sao lại có thể để tâm trạng của anh giống như tám năm về trước, đau đớn, mâu thuẫn và hối hận. Cô đang giở trò ma thuật! Đúng vậy, chắc chắn là cô đang giở trò ma thuật! Hai tháng trước cô béo khiến anh phát sợ, hơn hai tháng sau cô lại biến thành Phùng Hy của ngày trước. Không, đẫy đà hơn, duyên dáng hơn, đằm thắm hơn ngày trước. Phùng Hy của ngày trước là một cô sinh viên ngây thơ, còn cô ngày hôm nay giống như một đóa hoa rực rỡ.
Hình ảnh Mạnh Thời lại một lần nữa hiện lên trong trí óc anh, ngọn lửa trong lòng Phụ Minh Ý lại bùng lên, nhớ tới chuyến đi Hàng Châu là anh cảm thấy không sao chịu nổi. Lúc nghĩ đến điều này, tay Phụ Minh Ý đã cầm điện thoại nội bộ lên.
Vài phút sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng lọc cọc của giày cao gót gõ xuống nền nhà bằng gỗ, “Tổng giám đốc, anh tìm em ạ?”.
“Em ngồi đi”. Phụ Minh Ý bảo cô ngồi xuống. Cô đứng gần anh hơn, chỉ cách một chiếc bàn, đôi khuyên tai mã não đỏ đó trông càng sáng hơn.
Trong phòng họp anh chưa được ngắm cô kỹ, giây phút này đây, ánh mắt anh không rời khỏi cô. Anh mỉm cười hỏi Phùng Hy: “Sao mà gầy đi nhiều vậy? Dùng toàn bộ kỳ nghỉ phép vào việc giảm béo à?”.
Phùng Hy cười đáp: “Đúng vậy, giảm béo chuyên nghiệp”.
Ánh mắt cô vẫn dừng ở chiếc cằm của anh. Nhìn như vậy giống như đang nhìn thẳng vào anh, nhưng lại không cần phải đối mặt với ánh mắt anh. Trong đầu cô lại hiện lên bóng dáng Phụ Minh Ý ở Hàng Châu tay kéo va ly lạnh lùng bước đi. Có thật là anh thực hiện được việc công việc tư rõ ràng hay không? Phùng Hy rất nghi ngờ điểm này. Cô chú ý đến động tác trên tay anh. Chỉ khi anh chăm chú nghĩ về một điều gì đó, anh mới vô tình làm động tác đó.
Phụ Minh Ý đang nghịch chiếc bút chuyên dùng để ký tên trong tay, dùng ngón cái kéo nắp bút ra khỏi thân bút, sau đó lại đóng lại. Chỉ có anh mới cảm nhận được tiếng cạch khi nắp bút được đóng vào thân bút, giống như nhịp đập của trái tim anh, từng nhịp từng nhịp một.
“Anh tìm em có việc gì vậy?”.
Dòng suy nghĩ của Phụ Minh Ý bị cô cắt đứt, đặt chiếc bút trong tay xuống, lưng dựa vào lưng ghế, lơ đãng nói: “Phụ nữ làm đẹp là để cho người mình thích cảm thấy vui, quyết tâm cũng lớn đó nhỉ!”.
Giọng hai người nói rất bình thường, giống như hai đồng nghiệp đang nói chuyện phiếm. Nhưng khi Phụ Minh Ý nói ra câu này, anh đã cười với vẻ châm biếm trước, giọng nói dù bình thường những vẫn không che giấu nổi ý ghen tuông.
Phùng Hy cúi đầu, dĩ nhiên là Phụ Minh Ý cũng để tâm đến chuyện xảy ra ở Hàng Châu. Cô có nên nói cho anh biết sự thật của ngày hôm đó không? Không nói sẽ khiến anh tiếp tục hiểu lầm, còn nếu nói ra cho anh biết thì có vẻ như là bản thân cô rất quan tâm đến những suy nghĩ của anh. Cô thầm than trong lòng, bất giác thấy hơi buồn phiền vì không biết phải nói thế nào.
Mặt cô bất ngờ bị nâng lên, Phùng Hy trợn tròn mắt, không ngờ Phụ Minh Ý đã vòng qua chiếc bàn và bước đến gần cô. Cô ngửa đầu lên, mặt quay ra phía cửa, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ánh mắt bối rối lo lắng của cô không thể ngăn cản được hành động của Phụ Minh Ý, bàn tay anh đặt sau gáy cô, đỡ lấy mặt cô ngửa lên. Đôi khuyên tai mã não có hai quả bóng tròn màu đỏ thẫm lắc lư ở phía sau, giống như một que diêm xoẹt ngang, đốt cháy trái tim anh. Mọi cảm giác ghen tuông bỗng chốc bay đi đâu hết, anh cúi người xuống, hôn nhẹ một cái lên cái cổ khiến anh nhớ cả buổi sáng, đôi môi ghé sát bên tai cô, khẽ nói: “Bông tai của em rất đẹp…”.
Hơi thở nóng bỏng khiến Phùng Hy run rẩy, cô không hề chú ý anh đang nói cái gì, lùi một bước ra phía sau theo bản năng, mắt liếc nhanh ra phía cửa, cố gắng đẩy Phụ Minh Ý ra, bực bội nói: “Đây là văn phòng”.
Phụ Minh Ý kéo cánh tay cô lôi lại, bỗng chốc đã ép được cô về phía tường. Phùng Hy vội đá một cái, khẽ gắt lên: “Anh làm cái trò gì vậy?”.
Sự đau đớn dần dần lan tỏa khắp chân Phụ Minh Ý, anh nắm lấy vai cô, cau mày hỏi: “Vì anh ta mà giảm béo đúng không? Hy Hy, năm xưa anh…”.
Phùng Hy vô cùng căng thẳng, mặc dù phòng của tổng giám đốc gồm nhiều gian, nhưng chỉ cần có người bước vào sẽ thấy ngạc nhiên vì Phụ Minh Ý không ngồi trước bàn làm việc mà cùng cô chen ở góc tường, vẻ mặt bất bình thường của hai người càng không thể lừa được họ. Trong công ty này có người nào không phải là yêu quái đã thành tinh? Lúc cô bước vào Vương Thiết đã nhìn cô cười với vẻ khó hiểu, Phùng Hy thực sự cảm thấy không thể nói gì với Phụ Minh Ý.
“Năm xưa là tám năm về trước. Tổng giám đốc, anh đừng quên mục đích đến công ty của anh!”. Phùng Hy nhắc Phụ Minh Ý, cô cố gắng lấy hết sức bình sinh để đẩy anh ra, quay đầu đi ra ngoài.
Tiếng “tổng giám đốc”. đó đã thực sự khiến Phụ Minh Ý bừng tỉnh. Anh loạng choạng lùi về sau một bước, tay chống lên lưng ghế, thở hắt ra một tiếng. Tiếng giày cao gót gấp gáp như đang giẫm lên trái tim anh, cảm giác đau đớn do sự chống cự của Phùng Hy đem lại khiến anh cau mày. Phụ Minh Ý bước đến bên cửa sổ, mở cửa ra, gió thổi hắt vào, tập giấy tờ trên bàn bay khắp nơi, lúc này anh mới cảm thấy sảng khoái.
“A! Gió to quá”. Nhân viên Tiểu Hoàng đi lướt qua Phùng Hy, tay cầm tập giấy tờ cần ký b