hời chỉ kịp kêu một tiếng: “Mẹ…”. Giọng nói trong trẻo của Giang Du San đã vang lên bên tai anh: “Anh Thời! Anh không đi Việt Nam nữa à? Bao giờ anh về?”.
“Anh xuất phát rồi, em nói với nhà thế nhé”. Sau khi hít thở một hơi thật sâu, Mạnh Thời bình tĩnh trả lời.
“Em mua quà cho anh rồi. Anh đoán thử xem?”.
Giang Du San láu lỉnh như một chú chim nhỏ. Bất giác Mạnh Thời lại nghĩ đến vẻ nhã nhặn, trầm tĩnh của Phùng Hy, vẻ bình thản lúc cô cúi đầu mài mực. Anh thở dài một tiếng, nói: “Cảm ơn. Anh đang bận, em bảo mẹ anh ra nghe điện thoại đi… Bà bận à? Thôi anh cúp máy nhé”.
“Đợi đã, đừng cúp vội?”. Tiếng Giang Du San hét lớn trong điện thoại, khiến Mạnh Thời đành phải để ống nghe ra xa. Anh bực dọc nghĩ, chắc chắn là mẹ tạo cơ hội cho Giang Du San, kể cả có ngồi bên cạnh cũng sẽ khua tay nói mình đang bận.
Giang Du San đã đoán được thái độ của Mạnh Thời từ lâu, rồi cô nói liền một tràng dài: “Anh Thời, bao giờ anh về nhà? Bác Mạnh nói ba tháng rồi không được gặp anh, cô Tạ nói vẫn chưa biết anh đang ở đâu, anh làm gì vậy! Không được, em phải kiểm tra bất ngờ! Anh nói đi, anh ở đâu! Không phải em muốn đến đâu nhé, mà em chỉ làm theo lệnh của cô Tạ thôi!”.
Điện thoại để cách xa tai một mét vẫn nghe thấy tiếng của Giang Du San, Mạnh Thời nghĩ, hiện giờ không nói chuyện được với mẹ nữa. Anh vội nói: “Nói với mẹ anh rằng, sang bên đó anh thay sim, không gọi điện thoại được cho anh cũng đừng trách nhé”.
Rồi anh cắt ngay điện thoại, trong đầu vẫn vang lên tiếng Giang Du San. Mạnh Thời lắc đầu, ngồi phịch xuống ghế cười đau khổ.
Trong số những cô con dâu tương lai mà nhà anh chọn, người mà mẹ anh hài lòng nhất là Giang Du San.
Giang Du San tốt nghiệp trường đại học Phúc Đán, xinh đẹp, người như người mẫu, tính tình nhiệt tình phóng khoáng, gần như không thể chê điểm nào. Cha của Mạnh Thời đã từng nói nhỏ rằng, chỉ có Giang Du San mới có đủ tài đủ sắc để làm dâu nhà họ Mạnh. Cha Mạnh Thời thấy nếu Mạnh Thời lấy được Giang Du San thì ông vô cùng yên tâm.
Dù làm việc gì, việc đầu tiên mà nhà họ Mạnh nghĩ tới là thể diện. Mạnh Thời bực nhất là điểm này. Dù Giang Du San có tốt đến đâu, qua lời đánh giá của cha Mạnh Thời, hình ảnh cô trong lòng Mạnh Thời đã bị mất đi hai mươi phần trăm. Cô chủ động nhiệt tình, điều này đã khiến hình ảnh cô trong mắt anh bị giảm đi năm mươi phần trăm.
Bác sĩ Tạ đã có lần nói với vẻ châm biếm: “Muốn khuyên cậu ta ăn thịt lợn thì con lợn này không phải là lợn do nhà họ Mạnh nuôi. Hơn nữa, cậu Mạnh nhà ta không bao giờ chịu ăn thịt lợn giống tốt cả”.
Mạnh Thời cười lớn.
Hồi đó cha mẹ Mạnh Thời đã nhắm được một cô gái. Ngay từ giây phút đầu tiên gặp Mạnh Thời, cô gái này đã xun xoe cố gắng không để mất lòng anh. Mạnh Thời vô ý làm đổ nước trà vào tay cô, cô lại lên tiếng xin lỗi. Mạnh Thời cảm thấy sống như thế thật là giả tạo, phiền hà, liền đòi cha mẹ ngừng cuộc hôn nhân này lại. Sống yên ổn được hai năm, khi Mạnh Thời tròn ba mươi tuổi thì Giang Du San đã xuất hiện.
Thiên thời, nam nhi tam thập nhi lập. Xây dựng gia đình lập nghiệp, xây dựng gia đình được đặt ở vị trí đầu tiên.
Địa lợi, hai nhà họ Mạnh và họ Giang đã kết thân với nhau từ lâu, từ đó mỗi tuần ít nhất ba ngày Giang Du San xuất hiện ở nhà họ Mạnh.
Nhân hòa, cha mẹ Mạnh Thời đều bỏ phiếu tán thành.
Sự xuất hiện của cô đã khiến Mạnh Thời cảm thấy ngộp thở, tuyên bố phải tự mình đi ra ngoài lập nghiệp, rồi lặng lẽ thu dọn đồ đạc bỏ nhà ra đi.
Anh đã thay sim điện thoại mới, nhập số điện thoại của bạn bè và Phùng Hy vào, sau đó lại gọi ngay điện thoại cho bác sĩ Tạ: “Dì à, dì giúp cháu một việc, dì đừng nói với nhà việc của cháu, coi như dì chưa hề gặp cháu, được không dì?”.
Dỗ dành, đe dọa, khuyên nhủ một hồi lâu, Mạnh Thời nghe thấy tiếng bác sĩ Tạ uể oải trong điện thoại, “Cậu Mạnh đã chỉ bảo rồi, làm sao tôi dám chống đối? Chỉ có điều mẹ cậu đã gọi điện thoại rồi, tôi khuyên cậu đừng lại gần thẩm mỹ viện trong phạm vi một trăm mét, để tránh bị tóm tại trận lại còn liên lụy đến tôi!”.
Mạnh Thời bèn cười: “Cháu hiểu mà dì, hôm nay đến cháu sẽ cải trang”.
Nghe giọng anh nói là biết anh vẫn đưa Phùng Hy đến, bác sĩ Tạ liền đề cao cảnh giác: “Cậu Mạnh à, cô ấy là thần thánh phương nào mà cậu phải liều mạng đến vậy? Tôi cảnh cáo cậu, cậu muốn ép Giang Du San phải từ bỏ ý định thì cũng không cần phải lấy người khác đóng kịch đâu!”.
Anh biết bác sĩ Tạ sẽ nghĩ như vậy, bất giác cười gằn: “Cháu có cần thiết phải tìm người đóng kịch như vậy không? Cháu đã bảo với Giang Du San từ lâu là cháu và cô ấy không hợp nhau, nhưng cô ấy vẫn cứ săn đón, nhiệt tình, chủ động, cháu cũng không muốn làm cô ấy cụt hứng, không ngờ càng để cô ấy càng làm tới! Hơn nữa, nếu quả thật là cháu muốn tìm một cô gái mập để trêu tức cô ấy thì cháu cần gì phải mất công đưa Phùng Hy đến giảm béo làm gì!”.
Giọng bác sĩ Tạ liền dịu dàng trở lại: “Thế mà cậu cũng đòi học ngành giám định cổ vật cơ đấy, có mắt mà không biết ngọc quý, Du San là một cô gái tốt”.
Mạnh Thời bật cười: “Lần trước người mà mẹ cháu giới thiệu cho dì cũng là một người đàn ông tốt…”.
Bác sĩ Tạ lập tức nổi nóng: “Ta có phải không nuôi sống nổi mình đâu, năm sau ta cũng có thể mua được nhà!”.
Mạnh Thời chậm rãi nói: “Không phải chúng ta cũng cùng cảnh ngộ đó sao?”.
Chỉ một câu nói đã khiến bác sĩ Tạ chịu làm đồng minh với Mạnh Thời, Mạnh Thời thay một bộ quần áo đi chơi, cầm chìa khóa ô tô đi đón Phùng Hy.
Phùng Hy thay sang bộ quần áo đi chơi, chân đi giày bệt, chuẩn bị tinh thần đi siêu thị. Đúng giờ cô đến đợi ở cổng ra của bãi đỗ xe ngầm.
Chín giờ năm mươi phút, một chiếc xe taxi xuất hiện, người lái xe là Mạnh Thời.
“Lên xe!”. Mạnh Thời đẩy cửa gần ghế phụ ra, cười gọi cô.
Phùng Hy không nén nổi tò mò: “Mạnh Thời, rốt cục anh làm việc ở câu lạc bộ thể dục thẩm mỹ hay lái taxi?”.
Mạnh Thời nói với vẻ nghiêm túc: “Thực ra anh chuyên đi săn lùng đồ cổ. Chỉ có điều ba năm không khai trương, đã khai trương là đủ ăn ba năm, giữa chừng có thời gian thì làm thêm nghề phụ”.
Tự nhiên Phùng Hy cảm thấy hâm mộ Mạnh Thời. Mình thì chôn chân lăn lộn ở công ty, chỉ sợ mất việc thì đói rã họng, Mạnh Thời thì một nghề chính chín nghề phụ. Sau một hồi thở dài, cô nói với Mạnh Thời với vẻ nghiêm túc: “Anh nghỉ phép, tháng này có kiếm đủ tiền tiêu không?”.
“Em định trả tiền xe cho anh hả?”.
Phùng Hy lập tức trả lời: “Đương nhiên, từ đây bắt taxi đi siêu thị lớn, ít ra cũng phải mất hai mươi tệ. Em sẽ trả anh”.
Không nhịn được nữa, Mạnh Thời phì cười: “Đồ ngốc ạ! Xe này không có đèn báo ở trên, không dán bảng giá, không có máy tính công tơ mét và tính tiền, làm sao có thể là xe taxi được? Cậu bạn mới thay xe, anh mua với giá rẻ, chưa có thời gian đi phun lại sơn. Ha ha, nếu anh mà lấy tiền của em thì khác gì anh là xe taxi dù? Nếu bị bắt sẽ bị phạt ba mươi nghìn tệ trở lên đấy, em định hại anh à?”.
Phùng Hy bị Mạnh Thời nói đỏ cả mặt, cắn môi nói với vẻ hậm hực: “Mạnh Thời anh cứ trêu em đi”. Nói rồi giận dỗi quay đầu sang một bên.
Ai ngờ Mạnh Thời liền phanh xe đỗ ngay gần đường dành cho người đi bộ, trong lúc Phùng Hy quay đầu lại nhìn với vẻ kinh ngạc, nói với cô bằng giọng nghiêm nghị: “Phùng Hy, anh không trêu em đâu!”.
Ánh mắt anh nhìn cô bất giác khiến cô phải lùi lại đằng sau. Nhưng rồi Mạnh Thời không nhìn đi nơi khác, khiến Phùng Hy liền nhớ lại lúc ăn rau chân vịt ở nhà Mạnh Thời, anh cũng nhìn cô chằm chằm như thế này. Cô cố gắng bình tĩnh nhìn trả đũa, cuối cùng vẫn không thắng nổi cái nhìn của Mạnh Thời, đành chịu thua.
Phùng Hy cười hê hê, nói: “Em đầu hàng, thị lực của em không được tốt, không nhận ra loại xe cải trang đời mới này. Thôi đi mau đi! Nếu cảnh sát giao thông mà tới, em sẽ tố cáo anh giả danh xe taxi để chở khách!”.
Mạnh Thời rất không hài lòng với câu trả lời của Phùng Hy. Ánh mắt và nụ cười của cô đều nói với anh rằng, người phụ nữ này biết hết tất cả mọi việc. Mạnh Thời nhớ đến người đàn ông mà anh đã từng đánh, đồng thời cũng nhớ tới Phụ Minh Ý từng gặp ở Hàng Châu, bèn tha cho Phùng Hy, cũng cười hê hê và nổ máy xe.
Bước vào siêu thị mua đồ, Phùng Hy nhất định đòi trả tiền, nửa đùa nửa thật nói: “Anh giúp em nhiều việc như thế, từ lâu em rất muốn cảm ơn anh, để em trả chút tiền gọi là bày tỏ sự cảm ơn đi!”.
Mạnh Thời mỉm cười từ chối: “Em cứ để dành tiền của em đi, đợi em gầy rồi cảm ơn anh bằng một món quà lớn thì tốt biết bao! Nể mặt anh đi, đừng tranh trả tiền với anh trước mặt mọi người như thế!”
Định cảm ơn anh, định làm như thế này là để cảm ơn anh? Còn lâu! Mạnh Thời bực thầm trong lòng, rút thẻ ra thanh toán, tay xách mấy túi đồ lớn bước thật dài. Phùng Hy tay không đi sau, nhìn theo bóng Mạnh Thời, trong lòng nhen lên một cảm giác khó tả.
Nghĩ tới lúc mua cá tuyết, Mạnh Thời có nói anh thích ăn hầm, về đến nhà, Phùng Hy liền nấu một nồi canh cá, cô đựng vào cặp lồng giữ nhiệt rồi xách qua, đi đến dưới sân khu nhà Mạnh Thời ở lại dừng lại. Đây chẳng phải là một qua hai lại ư? Thế là Phùng Hy lại xách về, thầm nghĩ, từ giờ không bao giờ đáp xe Mạnh Thời đi siêu thị nữa.
Mạnh Thời đứng trên ban công bực lắm, rõ ràng là nhìn thấy Phùng Hy xách chiếc cặp lồng màu xanh đi đến dưới sân rồi, lại trân trân nhìn cô xách về, chẳng khác gì định bẫy chuột, chuột ngửi thấy mùi thơm của thịt chạy đến trước bẫy rồi lại bỏ đi. Mạnh Thời vừa hút thuốc vừa suy nghĩ, quyết định đích thân đến nhà Phùng Hy để ăn món ăn đáng lẽ thuộc về mình.
Thế nhưng, đi đến dưới sân nhà Phùng Hy, anh lại từ bỏ ý định đó, rẽ sang con đường đi ra hồ.