hấy những tòa nhà cao tầng ở Thượng Hải, biển ở Thanh Đảo, ngõ nhỏ của Lệ Giang, Tây Hồ ở Hàng Châu. Hương thơm của cà phê khiến cô ngây ngất.
Cô chỉ đi du lịch một mình, chỉ đi đến những nơi có điều kiện tốt. Phùng Hy cho rằng, đây là một sự hưởng thụ. Còn cùng bạn bè đem theo lều bạt lên núi về nông thôn, đó lại là một thú vui khác.
Những đồ vật nhỏ mà cô thích bao gồm thu thập các cốc cà phê, thìa pha cà phê, mua các loại hạt cà phê ở các khu vực khác nhau. Ngoài cà phê, cô còn thích trà. Dĩ nhiên là bao gồm các loại ấm trà, cốc trà, mua các loại trà khác nhau. Hàng Châu, vừa có cà phê vừa có trà.
Ngồi trong quán cà phê trên đường Nam Sơn, cuộn mình trên chiếc ghế sofa nhung, cà phê đen không pha thêm sữa tỏa ra một mùi hương thuần khiết, phía xa là Tây Hồ mờ ảo. Phùng Hy tiện tay đặt quyển tạp chí lên mặt, che đi đôi mắt đang khép hờ của cô.
Buổi trưa, tiếng nhạc không được thư giãn, giọng hát buồn của Giang Mỹ Kỳ(7) vang lên: “Anh yêu dấu, tại sao anh không ở bên em…”
Ta không có anh yêu dấu, Phùng Hy thầm nghĩ, cô bật cười. Cô bỏ quyển tạp chí xuống, liếc nhìn túi đường, vị ngọt ngào hiện lên trong đầu cô. Mùi hương cũng có ký ức, giảm béo kỵ nhất là hồi tưởng về các món ăn ngon, những ký ức này sẽ là một sự thách thức lớn đối với cô.
Buổi sáng Phùng Hy uống một hộp sữa chua, ăn một quả táo, bụng đã đói meo từ lâu. Cô thở dài, uống một ngụm cà phê đã có phần hơi nguội, trả tiền rồi ra về.
Mưa lất phất, không ướt người, giống như vẻ khoan khoái nhẹ nhàng mà sương mù mang tới. Tây Hồ đã hiện ra trước mắt, Phùng Hy đứng bên cầu Đoạn suy nghĩ mông lung.
Liễu bay phất phơ. Cô đi dọc theo bờ đê Bạch, trời đã xẩm tối, khách du lịch cũng ít dần. Phùng Hy đứng trên đê Bạch lặng lẽ ngắm nhìn Tây Hồ, những năm tháng trong quá khứ tựa như một bộ phim cũ đang chiếu chầm chậm. Trước đây cô chưa bao giờ lên kế hoạch cho cuộc đời của mình, học đại học, tốt nghiệp, đi làm, yêu, kết hôn, rất tự nhiên. Trong bảy năm đó, cô luôn luôn phải xoay quanh Điền Đại Vĩ, giống như một vệ tinh trung thành, quỹ đạo không bao giờ thay đổi.
Đến ngày hôm nay, Phùng Hy nghĩ với vẻ nuối tiếc, tại sao mãi cho đến sau khi ly hôn, cô mới phát hiện ra cái lợi của việc tự mình làm chủ cuộc sống của mình?
Trời tối dần, cảnh vật phía xa đã trở nên mờ ảo. Phùng Hy lấy máy ảnh ra nhanh chóng chụp hết một cuộn phim, rồi cô cẩn thận lấy vải mềm thấm hết lớp sương trên máy ảnh.
Thân máy ảnh hiệu Hải Âu, ống kính hiệu Nikon, cô mua khi còn đang học môn nhiếp ảnh tự chọn thời đại học, sau khi tốt nghiệp lại bỏ không, suýt nữa thì cô quên cách chỉnh sáng rồi. Cả một cuộn phim chụp được ba mươi tám kiểu, cô chỉ chọn lấy năm cảnh, về nhà rửa ra là có thể đối chiếu độ sáng.
Cô lựa chọn môn nhiếp ảnh ở trường, hoàn toàn là do Phụ Minh Ý thích chụp ảnh. Hai người cùng đi chụp ảnh, quay về lại cùng trốn trong phòng tối bận rộn thâu đêm. Nhìn những thước phim mình chụp được rửa ra, cô vừa cảm thấy tự hào vừa thấy hạnh phúc.
Phụ Minh Ý thường xuyên chụp ảnh cô, vô tình đưa cô vào ống kính. Anh thường cười nói: “Hy Hy, nhìn này, anh chụp em đẹp thế chứ, em chẳng bao giờ chụp anh cả”.
Kỹ thuật chụp ảnh của cô mãi mãi không bao giờ có thể đuổi kịp Phụ Minh Ý, nhưng cô chỉ tận hưởng quá trình được ở bên anh. Có người coi trọng kết quả cuối cùng, còn cô, cô chỉ coi trọng quá trình mà thôi. Đối với Phùng Hy, chụp ảnh xấu hay đẹp không quan trọng, niềm vui và niềm hạnh phúc trong lúc chụp mới là quan trọng nhất.
Có lần đi chơi với Điền Đại Vĩ, cô đã mang theo chiếc máy ảnh này, khóa mình trong nhà vệ sinh bận rộn cả một ngày. Điền Đại Vĩ chỉ nói một câu: “Chụp ảnh là trò đốt tiền, những ảnh em chụp cũng chẳng giật được giải nhiếp ảnh gì đâu, chỉ lãng phí phim mà thôi, có gì thú vị chứ?”.
Nghe thấy vậy Phùng Hy cũng cảm thấy mất hứng, cất máy ảnh ở nhà chẳng lấy ra dùng lần nào nữa.
Nếu như một người nào đó làm quá nhiều điều trái ngược với bản tính của mình để chiều theo ý người khác thì chắc chắn họ sẽ không thể có niềm vui thực sự. Giống như câu nói của Vu Đan(8) trong chương trình Cuộc đời nghệ thuật mà cô xem trên ti vi, tìm một người thích hợp với mình là tốt nhất.
Ly hôn đã làm cô thay đổi quá nhiều, cô muốn tìm lại tất cả những sở thích của mình trước kia, để chúng làm cho cô trở nên bận rộn. Phùng Hy buồn bã nghĩ, có lẽ, chỉ có cách không ngừng làm cho cuộc sống trở nên phong phú, cô mới không có thời gian để nghĩ về quá khứ buồn.
Đeo ba lô đựng máy ảnh đi xuống bờ đê, Phùng Hy ngần ngừ một lúc, cô vẫn không bắt taxi. Cô quyết định đi bộ về khách sạn trên đường Nam Sơn.
Mưa bắt đầu hắt ướt lên mặt. Trời đã biến thành màu xám tro, Tây Hồ trong màn đêm lại mang một dáng vẻ khác. Trong bóng tối của những lùm cây là những ánh đèn nhấp nhánh như đèn đom đóm. Tiếng nhạc, tiếng cười, tiếng phòng trà, tiếng quán cà phê văng vẳng đâu đây dưới ánh đèn huyền ảo.
Đoạn đường này rất dài. Nghe nói đi bộ nhanh có lợi cho giảm béo, Phùng Hy cố gắng rảo bước thật nhanh. Cô tham lam ngắm nhìn cảnh đêm ở Tây Hồ, trong đầu vạch nhanh kế hoạch tham quan Hàng Châu. Cô muốn đợi đến sau khi qua Thanh Minh sẽ đi mua lô trà Long Tỉnh đầu tiên được đưa ra thị trường, và còn mua một chiếc nghiên Thanh Khê. Đầm lầy Tây Khê chắc chắn sẽ phải đi, cô hy vọng sau khi để lãng phí phim sẽ chụp được một hai tấm ảnh phong cảnh đẹp như tranh thủy mặc, đó là một trong những món đồ kỷ niệm từ chuyến đi Hàng Châu.
Dù sao cũng đã đến đây rồi, cô quyết định đi một chuyến Thiệu Hưng, đến đó để mua rượu Hoa Điêu về sưu tầm. Sang đến mùa đông, dùng nồi cơm điện hâm nóng lên, có thể ngồi trong phòng chậm rãi thưởng thức. Theo kế hoạch này, cô có thể ở Hàng Châu trong nửa tháng.
Phùng Hy vô cùng biết ơn vì có một công việc có thu nhập cao, để cô có thể thoải mái tiêu xài ở Hàng Châu mà không phải đắn đo gì nhiều. Cô hy vọng dùng hai tháng để làm thay đổi mình, sau khi trở về một cuộc sống mới sẽ được bắt đầu. Mục tiêu mới nhất của cô là một căn hộ, hay nói chính xác hơn là xây cho mình một cái tổ nương thân.
Khi về đến khách sạn, chân đã mỏi rã rời, người hơi toát mồ hôi. Phùng Hy vừa mệt mỏi, vừa sung sướng nghĩ, nhất định trong hai tháng cô sẽ gầy đi. Lúc đó thời tiết đã nóng, cô có thể mua sắm thêm quần áo mới, có thể tận hưởng niềm vui trang điểm cho mình.
Thay phim xong, Phùng Hy điều chỉnh tiếng chuông điện thoại, tập trung tinh thần tập yoga trên giường. Tháng đầu tập yoga vô cùng khó, nhưng chỉ cần kiên trì, một tháng sau, những động tác mà hồi đầu tưởng không thể hoàn thành đã trở nên nhẹ nhàng. Giống như cô hiện nay, gập người tập bụng hết sức dễ dàng.
Cô áp mặt xuống chân, nhớ tới buổi đến trung tâm thể dục thẩm mỹ, huấn luyện viên Trần ấn lưng cô xuống, nói bụng cô nhiều thịt thừa quá, Phùng Hy vừa cười vừa từ từ thở ra bằng miệng.
Bữa tối, vẫn là một quả táo, một quả chuối và một hộp sữa chua. Cô sờ bụng mình với vẻ vui mừng, gần đây đã thu nhỏ được thành công dạ dày, buổi sáng chiếc bụng mỡ sờ thấy lép kẹp, niềm vui này đã khiến cảm giác đói bay biến đi đâu mất.
Chuông điện thoại réo trong lúc cô còn đang ngất ngây với thành tích của mình, cô nhìn điện thoại, số của Phụ Minh Ý. Phùng Hy hơi ngần ngừ, cô không biết Phụ Minh Ý định nói gì. Nếu không vì miếng cơm manh áo, chắc cô đã từ chức bỏ đi lâu rồi. Đi cách Phụ Minh Ý thật xa, tức là cách quá khứ thật xa.
Chuông điện thoại vẫn tiếp tục đổ, sau khi dừng lại lại tiếp tục vang lên, Phùng Hy cắn môi, dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ bóp quai hàm tạo ra nụ cười, cố làm ra vẻ gấp gáp nghe máy: “A lô? Vâng, em vừa tắm xong, có việc gì không anh?”
Phụ Minh Ý cười: “Không có việc gì cả, em về nhà rồi à?”
Phùng Hy thầm nghĩ, không có việc gì thì gọi đến làm gì? Nhưng cô không nói ra suy nghĩ này, tiếp tục để tiếng mình nói với vẻ cười cười: “Em đang chơi ở Hàng Châu, vài ngày nữa sẽ về thăm bố mẹ”.
“Em đi một mình à?”, Phụ Minh Ý nhớ ngày trước Phùng Hy không thích đi đâu một mình, đi đâu cũng phải có bạn cùng lớp đi cùng. Nghĩ tới hình ảnh cô một mình lẻ loi đứng bên Tây Hồ, Phụ Minh Ý thấy thương thương.
Tiếng Phùng Hy trong điện thoại rất vui vẻ, “Ngồi ở quán cà phê, ngắm phong cảnh, shopping. Lâu lắm chưa đi chơi như thế này rồi, đi một mình cũng thích lắm”.
“Bao giờ em về?”
“Em chưa biết, để xem tình hình thế nào đã. Nếu vui thì chơi thêm vài ngày, không vui thì thu dọn hành lý quay về”.
Vẻ nhẹ nhàng, vui vẻ trong giọng nói của cô khiến Phụ Minh Ý thở phào.Anh dặn dò thêm một câu, hỏi: “Nơi em ở có an toàn không?”.
“Tốt lắm, ngay cạnh Tây Hồ trên đường Nam Sơn”. Phùng Hy vừa cười vừa nói dối, “Có người bạn ở gần đây hẹn em tối đi chơi. Thế đã nhé, bye bye!”.
Cô nhanh chóng cúp điện thoại, tay sờ lên ngực, tim đập thình thịch. Sự quan tâm của Phụ Minh Ý khiến lòng cô rối bời. Điều mà cô không cần nhất là sự quan tâm của anh, nó khiến cho cô không thể kìm nén được và nhớ lại những kỷ niệm đẹp ngày xưa. Phùng Hy tự nhắc mình, anh đã kết hôn rồi, và người mà anh lấy lại là con gái của sếp tổng, cô không được dính dáng gì với anh.
Phùng Hy của tám năm về trước sẽ không nghĩ như vậy, cô sẽ cảm thấy lãng mạn, cảm thấy ấm áp, sẽ cảm động rơi nước mắt. Hiện giờ, việc đầu tiên mà cô nghĩ đến chính là miếng cơm manh áo của cô. Cô nghĩ với vẻ bi ai, phải chăng cô đã bị xã hội tôi luyện và trở nên xảo quyệt, thực dụng rồi ư?
Hai tháng, Phùng Hy quyết định, chưa đến ngày cuối cùng quyết không lộ diện ở công ty, để Phụ Minh Ý và Vương Thiết đấu đá nhau. Chiến tranh, không phải đều bắt phụ nữ tránh xa đó sao?
Quán cà phê, phòng trà, các thắng cảnh… Phùng Hy sắp xếp thời gian rất cân đối, nội dung duy nhất mà cô bỏ qua là các đặc sản của Hàng Châu. Cô nhìn các món khiến cô phải chảy nước miếng như bánh đậu xanh, gà hấp lá sen, vịt hấp lá sen, mì tôm sốt lươn, cá chua ngọt… mà lòng vô cùng hậm hực. Cô tự bảo với lòng mình, đợi cô gầy đi, gầy đi…
Cô ở Hàng Châu hai ngày, vẫn kiên trì sáu giờ sáng tỉnh dậy, mặc quần áo thể thao chạy quanh Tây Hồ.
Lúc này đây khách du lịch quanh Tây Hồ rất ít, sương giăng khắp hồ, hơi thở xen lẫn với bầu không khí trong lành, mát lạnh. Phùng Hy đang chạy, thỉnh thoảng lại gặp người dậy sớm chạy thể dục, hai bên tươi cười chào nhau.
Phía trước có một người đang chạy, bộ quần áo thể thao màu đen, bước chạy chắc nịch, gương mặt điển trai, vừa nhìn đã thấy chạy qua góc đường. Phùng Hy vừa chạy vừa ngoái đầu ra xem, người kia đã chạy xa rồi. Cô nghĩ, chắc chắn là cô nhìn nhầm, người đàn ông đó trông rất giống Mạnh Thời.
Phùng Hy lại đi chơi một ngày, chập tối mới về đến khách sạn. Vừa bước vào đại sảnh cô liền sững người, Phụ Minh Ý đang đứng trước quầy lễ tân, lưng quay về phía cô.
Anh mặc bộ quần áo complet màu tím than, dưới chân đặt một chiếc va ly, vừa nhìn là biết mới đến Hàng Châu. Tại sao anh lại biết cô ở khách sạn này? Phùng Hy vừa lùi lại vừa nghĩ. Cô không biết là mình đang vui hay đang sợ nữa, cô hoàn toàn né tránh theo bản năng, giác quan thứ sáu bảo với cô rằng hiện giờ tuyệt đối không được gặp anh.
Chắc chắn Phụ Minh Ý sẽ hỏi nhân viên quầy lễ tân số phòng của cô, biết cô chưa trả phòng chắc chắn sẽ đến tìm cô. Dựa vào kinh nghiệm lăn lộn bao năm trên thương thường, cô đã áp dụng ph