“Ai cho nàng đi?” Hắn trợnmắt nhìn nàng, mất đi phong phạm của vua một nước.
“Ta vốn không thuộc vềhoàng cung.” Hoa Đề Lộrốt cuộc mở miệng, giọng điệu rất xa lạ.
“Nàng thuộc về ta.” Hắnnghiến răng, gần như mất đi lý trí.
“Bất kỳ kẻ nào trong thiênhạ cũng thuộc về huynh.” Nàng cười khổ, rõ ràng không dám yêu thươnghắn, nhưng cứ nghĩ sau này sẽ không được gặp hắnnữa, khóe mắt đã ươn ướt.“Nhưng ta không nằmtrong số đó.”
Tình yêu của nàng quá mức độc tài, quá mức tùy hứng, nhưng hắn sẽ không chỉthuộc về nàng.
Cho dù được hắn sủng ái, được hắn bao dung, nhưng gần vua như gần cọp, mộtngày nào đó hắn chán nàng, sẽ ném nàng ra một bên không thèm quan tâm.
Trong vài ngài ngắn ngủi,nàng đã chứng kiến lòng tin của hắn, cùng với việc hắn đứng núi này trông núi nọ,thì ra yêu tới cũng nhanh, trôi đi cũng mau.
Một khi đã như vậy, nàngcần gì phải lưu luyến?
Hoàng Phủ Phong Vân, là nam nhân nàng cần rời xa, cho dù tim đã trao cho hắn thì sao? Lựa chọn của hắn, thúc đẩy lựa chọn củanàng.
“Ta không cho nàng đi!”Lông mày hắn bế tắc nhíulại, không ngờ rằng nàng có ảnh hưởng lớn với mìnhđến thế. “Chỉ cần ta ra lệnh, không ai có thể rờikhỏi ta.”
“Cho dù gắng gượng giữ ta lại, ta cũng không ở đượclâu.” Đôi môi nàng xám ngắt, vẻ mặt mệt mỏi. “Hay huynh cho rằng ta trốn tội?Ta bây giờ chứng minhmình trong sạch cho huynh xem. . . . .” Nàng vạch ra vết dao ngày đó Mã Lâm để lại trên cổ mình.
“Đừng. . . . .” Hoàng PhủPhong Vân hoảng hốt, lúc này mới hiểu rõ cái gọi là tuyệt vọng.
“Huynh có biết ta không hềsợ chết hay không?” Vết đao đâm vào cổ nàng, có chút máu chảy ra. “Ở trongcung sống không bằng chết, mới là trừng phạt lớn nhất đối với ta.”
Hắn vô lực buông tay, người cương liệt như nàng,một khi đã quyết định, dù có nói thế nào cũng khôngthể thay đổi.
Nếu không để nàng rời khỏi cung, có lẽ nàng sẽ buồnrầu cho đến chết. . . . .
“Rời đi cũng được.” Nếu tựdo sẽ làm nàng vui vẻ, như vậy hắn liền thành toàn.“Còn nhớ rõ lần trước nàng chơi cờ thắng ta một ván,muốn ta tặng thị vệ bên người cho nàng không?Nàng dẫn hắn đi đi!” Hắn ra hiệu cho Lệ Chiến Thiết đứng bên cạnh.
Lệ Chiến Thiết không nóigì, gật đầu nhận mệnh.
Hoa Nhi và Đóa Nhi thấyvậy, cũng vội vàng chắn trước xe ngựa.
“Hu hu. . . . . Tiểu thưkhông cho Hoa Nhi đicùng, vậy thì Hoa Nhi sẽ chết dưới vó ngựa.”
“Đóa Nhi cũng vậy. Tiểu thư bỏ Đóa Nhi, vậy thì Đóa Nhi sẽ kéo dây cương,cho dù bị ngựa kéo cũng phải xuất cung theo tiểuthư.”
Hai cung nữ khóc đến mứcbình minh vạn dặm, dù thế nào cũng muốn đi theo HoaĐề Lộ.
“Các ngươi. . . . .” Hoa Đề Lộ chán nản, thấy sắc trời càng lúc càng muộn, nếukéo dài nữa chỉ sợ không ra được cung, nàng đành bấtđắc dĩ mở miệng, “Lên xecả đi!”
Sau khi ba người lên xe ngựa, ánh mắt Hoàng PhủPhong Vân vẫn không rời khỏi nàng.
“Nàng có thể trở về chứ?”Hắn nghiêm túc nhìn nàng, muốn có được đáp án.
Hoa Đề Lộ nhìn hắn thật lâu sau đó mới nói: “Chờđến khi nào huynh tin tưởng ta, có lẽ ta sẽ trởvề.”
Sau khi nói xong câu đó,nàng liền buông màn xe, ngăn cách ánh mắt hai người nhìn nhau, cũng cáchtrở tâm hai người yêu nhau.. . . . .
Hí một tiếng, xe ngựa dần
dần chạy khỏi tầm mắt hắn.
Thật lâu sau, Hoàng Phủ Phong Vân mới hồi thần.
Thì ra, để một người rời đi, lại đau đớn như vậy. . . . .