ng giám đốc đang họp, cô chỉ âm thầm lắc đầu: vẫn không dứt họp, cổ họng đã khỏe lại đâu.
Với tâm trạng nôn nóng cô cố gắng duy trì công việc cho đến hết giờ, cầm theo món quà giá trị về mà không dám đi tàu điện ngầm mà bắt taxi về nhà. Cô vừa mới bước vào nhà một lúc, Nhan Cảnh Thần gọi điện tới, giọng nói khàn khàn cười nói: “Ô-man nói em vừa gọi điện tới…”
“Em nhận được nhẫn rồi.”
“À, thích không?”
“Hừ, sao anh không nói cho em biết”
“Hôm đó anh định nói cho em rồi, nhưng em không cho anh nói…” Ngữ khí Nhan Cảnh Thần hết sức oan ức, ý đồ đẩy trách nhiệm, cô ngờ vực hỏi: “Lúc nào?”
“Thì lúc em hôn anh đó.”
Diệp Cô Dung cứng họng, im lặng một lúc thở dài nói: “Quá giá trị, em bị dọa sợ rồi, em không dám nhận…”
Nhan Cảnh Thần vội cắt ngang lời cô: “Anh nhớ em đã từng nói chỉ có kim cương mới làm em động tâm…khụ khụ…” Có thể nói hơi nhanh, anh bỗng nhiên ho kịch liệt.
Diệp Cô Dung thấy vậy, không đành lòng, vội nói: “Em gửi tin cho anh nhé.”
Rồi cô cúp điện thoại, gửi tin nhắn bảo anh tối về nhà ăn cơm, nhưng anh lại nói buổi tối đi ăn cơm khách rồi. Cô còn nói, thật sự không thể nhận món quà quý giá đó được. Lần này thì Nhan Cảnh Thần không hồi âm lại.
Cho đến khi cô ra ngoài mua thức ăn về nhà rồi, vẫn không nhận được hồi âm của anh.
Cô không biết tóm lại là anh đang nghĩ gì? Nếu như là cầu hôn, vậy thì thái độ của anh thật quá tùy tiện. Nhưng cho đến bây giờ cũng không thấy anh nói là dùng nhẫn kim cương để giảng hòa, ai cũng biết chiếc nhẫn thì có bao hàm ý nghĩa sâu xa gì, huống hồ lại là nhẫn kim cương ba cara. Trời ạ, trước đây anh đối với phụ nữ cũng hào phóng như vậy sao?
Diệp Cô Dung nghĩ đến đây, trong ngực lại khó chịu, lại thấy ấm ức khó hiểu, người ngoài nhìn vào sẽ cho là lãng mạn, nhưng cô thì lại nghĩ lung tung, thật chết tiệt mà!
Tuy rằng việc này có chút kích thích, nhưng cơm tối vẫn phải ăn.
Cô đang ở trong nhà bếp bận việc, bà Diệp đằng đằng sát khí xông vào, mắt lướt quanh, rồi đi thẳng vào phòng ngủ của con gái.
Diệp Cô Dung đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó thì dở khóc dở cười, xem bộ dạng của mẹ rõ ràng là đến bắt kẻ thông dâm mà. Con xin mẹ, con là con gái của mẹ mà, cũng không phải là tình địch của mẹ.
“Mẹ à, con đưa cho mẹ chìa khóa, là không phải để cho mẹ tùy tiện xông…” Cô nói chưa xong, lại sực nhớ chiếc nhẫn ở trên giường, lập tức ném chiếc muôi, lao vào phòng.
Nhưng đã không còn kịp nữa rồi.
Bà Diệp cầm chiếc hộp nhung lên nhìn không chớp mắt.
“Đây là nhẫn cầu hôn đúng không?” Giọng nói của bà không nén được sự hưng phấn.
Diệp Cô Dung cười gượng hai tiếng, “Mẹ à, lẽ nào mẹ không thấy, cái này là giả đấy…” Nói xong bước tới định cướp lại chiếc hộp trong tay bà.
Bà Diệp giơ tay ngăn cô lại, cười nhạt nói: “Ngay cả nhẫn cầu hôn này là giả, mẹ thấy tốt nhất con không nên qua lại với cậu ta nữa…”
“Ai nói với mẹ đây là nhẫn cầu hôn?” Diệp Cô Dung nóng nảy.
“Là con nói, cậu ta đã cầu hôn rồi đúng không?”
Diệp Cô Dung chân đã đạp phải bàn đạp, đâm lao phải lao theo, đành kiên trì đáp: “Đúng vậy, anh ấy cầu hôn, nhưng, nhưng con…”, cô bỗng nhiên dừng lại, không nói nữa.
“Dù sao cũng là cầu hôn rồi, con còn lo lắng gì nữa? Tóm lại con có phải là con gái mẹ không vậy?” Bà Diệp không phát hiện bộ dạng khác thường của con gái, vẫn còn lải nhải, “Còn cậu ta đâu? Mau gọi cho nó, tối nay mẹ muốn gặp nó.”
Diệp Cô Dung nhìn mẹ, lại nhìn lên trần nhà, cuối cùng thở dài, nói: “Anh ấy ở ngay sau lưng mẹ.”
Bà Diệp ngẩn ra, vội xoay người lại, thấy một thanh niên mặc âu phục đứng ở cửa, vóc người cao lớn, gương mặt tuấn lãng, giọng nói khàn khàn, cười nói: “Xin lỗi, cháu thấy cửa mở nên đi vào. Chào bác, cháu là…”
Nhan Cảnh Thần đang định giới thiệu về mình, chợt nghe Diệp Cô Dung “a” lên một tiếng kinh hãi, sau đó như cơn gió lao xẹt qua người anh, chạy vào nhà bếp.
Bà Diệp lại vô cùng bình tĩnh, vung tay lên nói: “Mặc kệ nó, chúng ta ra phòng khách nói chuyện nào.”
Diệp Cô Dung chạy vào nhà bếp để cứu vãn món thịt lợn cần tây nhưng cũng không kịp, cuối cùng đành phải đổ hết vào thùng rác, lại thấy mẹ và Nhan Cảnh Thần cùng tới, lại một lần nữa lấy thức ăn trong tủ lạnh ra nấu một vài món ăn nhẹ, đợi đến lúc mọi việc trong bếp gần xong, cô mới ra phòng khách xem.
Mẹ và Nhan Cảnh Thần trò chuyện với nhau thật vui vẻ!
Sắc mặt bà Diệp hồng hào, hai mắt sáng rực nhìn Nhan Cảnh Thần, không ngừng đặt câu hỏi. Diệp Cô Dung hầu như không chen vào được, ba người chuyển sang bàn ăn cơm, bà vẫn tiếp tục đề tài trước đó, “Nói như vậy, công việc làm ăn của Triệu San đều là do mẹ cháu giúp…”
Nhan Cảnh Thần mỉm cười nói: “Cũng không thể nói như vậy, nếu như dì San thiết kế trang phục không đẹp, không sáng tạo, không chỉ có mẹ cháu không mặc, nghệ sĩ của PM càng không bao giờ mặc. Dì San có được ngày hôm nay đều là dựa vào thực lực của dì ấy, trang phục của dì ấy thiết kế rất sáng tạo, phong phú…”
Diệp Cô Dung nghe đến đó thì cuối cùng đã hiểu. Thì ra Nhan Cảnh Thần đánh ra chiêu bài sự thân thiết với dì San, thảo nào lại nhanh chóng tìm được tiếng nói chung với mẹ như vậy.
Bà Diệp dường như rất tự hào về em gái, lại bắt đầu nhớ về quá khứ, nói liên miên chuyện hồi bé của dì, biểu hiện của Nhan Cảnh Thần lại vô cùng hứng thú dào dạt. Diệp Cô Dung nghe đến phát chán rồi, lỗ tai bắt đầu ù ù, liền kháng nghị: “Mẹ à, mẹ xem giọng nói của anh ấy khàn đặc thế kia, còn hỏi nhiều làm gì…”
Bà Diệp bị cắt ngang cuộc nói chuyện, không những không giận, lại còn tủm tỉm cười nhìn con gái, Diệp Cô Dung thấy vậy thì chột dạ, có Nhan Cảnh Thần ở giữa điều hòa, ba người lúc này mới bắt đầu ăn cơm.
Bữa cơm vô cùng vui vẻ, bà Diệp trước khi đi, nhân lúc cô đang rửa bát thì giục cô nhận lời cầu hôn của Nhan Cảnh Thần, lấy kinh nghiệm của người từng trải mà tiếp tục khuyên bảo, qua chỗ này thì đã có nơi khác rồi. Điều này thật sự khiến cho Diệp Cô Dung xấu hổ, bởi vì Nhan Cảnh Thần chưa từng nói với cô một câu là “xin gả cho anh”.
Lúc bà Diệp đi rồi, cô mới có cơ hội tính sổ với Nhan Cảnh Thần: “Chẳng phải anh nói buổi tối có bữa cơm khách sao?”
Nhan Cảnh Thần lại cười đáp: “Đúng vậy, nhưng lúc anh nhận được tin nhắn của em, nghĩ chuyện này quan trọng hơn.”
Một câu nói này làm Diệp Cô Dung dịu đi, ngạc nhiên không thốt thành lời.
Lòng của phụ nữ thường vô cùng kỳ lạ, có lúc anh vắt óc tính kế cũng không lấy được lòng cô ấy, nhưng câu nói lơ đãng thôi lại có thể làm cô ấy nước mắt lưng tròng được. Nhan Cảnh Thần không nói gì ngon ngọt, anh chỉ là bỏ một bữa tiệc liên quan đến việc làm ăn mà đến với cô thôi, Diệp Cô Dung đã bị cảm động rồi, hoàn toàn quên mình đã từng thầm oán thái độ hời hợt thiếu nghiêm túc của anh.
Trong ngực cô vô cùng vui vẻ, nhưng trên mặt lại tỏ ra nghiêm túc: “Vốn là em định trả lại nhẫn cho anh, nhưng giờ thì em thay đổi chủ ý rồi.”
Nhan Cảnh Thần lại cười nói: “Chúc mừng chúng ta đã có chung nhận thức.”
Diệp Cô Dung nửa cười nửa không: “Tuy nhiên, anh phải nói gì gì đó…?”
Nhan Cảnh Thần giả vờ không hiểu: “Nói cái gì nhỉ? A, anh nói chuyện cả buổi tối rồi, miệng khô hết cả rồi đây này…”
Diệp Cô Dung không đợi anh nói hết đã lập tức đứng lên đi rót nước cho anh, Nhan Cảnh Thần ngồi dựa vào ghế sofa cười trộm, cân nhắc làm sao để cô chủ động nói ra câu kia. Ai ngờ Diệp Cô Dung rót một cốc nước, sau khi trở lại thì lại chuyển sang câu chuyện khác, hỏi tối nay anh nghỉ ở đâu, nếu anh đã tới rồi thì đương nhiên không về nhà nữa. Vì vậy cô liền đi chuẩn bị đồ dùng cho anh.
Nhan Cảnh Thần giống như chiếc đuôi đi theo cô, nhắc nhở cô: “Vừa rồi em muốn nói gì?”
“Không có gì.” Cô chỉ cười như không có việc gì.
“Không có gì?” Nhan Cảnh Thần hơi chau mày, giữ vai cô, nhìn thẳng vào mắt cô. Diệp Cô Dung không tránh được, đành phải đối mặt với anh, miễn cưỡng cười nói: “Có thể vừa rồi em quá xúc động thôi…”
“Xúc động?”
“Em bỗng nhiên có chút không xác định, em không biết nên nói như nào, em chỉ…” Cô nói năng có chút lộn xộn.
Nhan Cảnh Thần trầm ổn nhìn cô một lát, bỗng nhiên bật cười lên, giọng nói khàn khàn: “Anh hiểu, thật ra anh cũng hơi sợ.”
Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Chiếc xe ngựa của hôn nhân là phải hai người lái, cùng phối hợp, cùng hỗ trợ nhau, cùng hài hòa thì mới có thể điều khiển được. Tuy rằng anh luôn tự tin, nhưng cũng không khẳng định mình sẽ là một người bạn đời…”
Diệp Cô Dung tiếp lời nói: “Có lẽ có một ngày, anh bỗng nhiên phát hiện người mà anh từng yêu tha thiết lại trở nên tầm thường, là một phụ nữ bình thường, anh đã từng yêu những ưu điểm của cô ấy, dần dần lại là lý do anh chán cô ấy…”
“Anh cũng có thể trở thành một người đàn ông bụng phệ, rụng tóc, là người đàn ông trung niên dáng dấp tầm thường, có thể lúc đi dạo phố với em lại chỉ nhìn chằm chằm vào các cô gái trẻ trung xinh đẹp…”
“Anh dám.”
Diệp Cô Dung ngắt lời anh, ánh mắt lộ vẻ hung dữ, đã thấy trong mắt Nhan Cảnh Thần lộ ý cười, cuối cùng cô cũng không nén được phì cười lên.
Nhan Cảnh Thần thuận thế cầm lấy tay cô, hỏi: “Vậy hiện giờ sự lựa chọn của em là…”
Diệp Cô Dung bĩu môi: “Em còn có lựa chọn sao?”
“Có.”
“Cái gì?”
“Em có thế lựa chọn lúc nào thì đi đăng ký, lúc nào thì cử hành hôn lễ, cử hành hôn lễ loại nào, chỉ duy nhất là không được lựa chọn chú rể thôi.”
“Việc này nên bàn bạc thật kỹ…”
“Vậy thì, chúng ta làm chuyện khác trước được không?”
***
Qua việc bà Diệp đột kích kiểm tra, đại để đã đặt địa vị của Nhan Cảnh Thần là chân mệnh thiên tử rồi khiến cho ông Diệp vô cùng hiếu kỳ, liền tỏ ý muốn mời Nhan Cảnh Thần đến nhà ăn cơm, lại bị Diệp Cô Dung từ chối nói Nhan Cảnh Thần vì quá bận công việc và sức khỏe không được tốt lắm. Ông lại xin cô một tấm ảnh, cô liền chọn một cái trong hơn chục cái ảnh đã chụp rồi gửi cho ông.
Sau đó ông Diệp phát biểu cảm tưởng: Thoạt nhìn Nhan Cảnh Thần có chút ngượng ngùng, đại khái nhìn lâu thì nội tâm thật giống đứa trẻ.
Diệp Cô Dung đọc tin nhắn mà suýt nữa phun trà ra khỏi miệng.
Bởi vì có vết xe đổ là Nhiếp Dịch Phàm, lại khó có được một người con rể như Nhan Cảnh Thần, bà Diệp lo sợ đêm dài lắm mộng, về nhà tính kế gọi điện cho Triệu San, tìm hiểu tỉ mỉ về gia đình Nhan Cảnh Thần. Triệu San nghe được tin này, lập tức tinh thần phấn chấn, vô cùng vui vẻ ở trong điện thoại tranh công với chị gái: “Lần đó Dung Dung đến Italia vài hôm, em đã thấy hai đứa nó xứng đôi rồi, cái này gọi là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ đó.”
Bà Diệp nghe vậy chỉ cười, tinh thần cực tốt như trước nay chưa từng tốt như vậy, nửa đêm canh ba hai chị em tâm sự với nhau, hàn huyên hơn tiếng đồng hồ, cho đến khi Triệu San biểu thị sẽ về nước một chuyến mới kết thúc cuộc trò chuyện.
Đã có Triệu San là bà mối, lại hiểu rõ Nhan gia, đương nhiên ông bà không có gì lo lắng nữa, duy nhất vấn đề là nếu hai con đã kết hôn rồi, tương lai sẽ sống ở đâu? Lá rụng về cội, ông bà cũng đã lớn tuổi, sinh hoạt cũng tạm ổn, không đến mức phải vất vả, bằng không đã sớm bị Triệu San vận động lôi kéo sang kia rồi. H