Nhan Cảnh Thần cười buồn: “Lucia, chúng ta thật sự kết thúc rồi. Nếu như em nhất định phải hỏi giữa anh và Diệp Cô Dung sẽ duy trì được bao lâu, anh có thể nói cho em biết, anh cũng không biết.” Anh dừng lại, nhếch môi cười tự giễu, yên lặng một chút mới buồn bã nói tiếp: “Nói không chừng ngay cả ba tháng cũng không đến, cô ấy không yêu anh.”
Lucia ngây người, yên lặng chốc lát mới khẽ cười: “Không ngờ anh cũng có ngày như này.”
“Anh phải đi rồi.”
“Không thể cùng nhau ăn bữa cơm sao?”
“Anh còn có việc.”
“John…”
“Anh thật sự có việc, ngày mai anh còn phải bay tới Nhật Bản, có việc gấp cần xử lý.”
“Nếu vậy thì, tạm biệt.”
Nhan Cảnh Thần xuống lầu mở cửa xe ngồi vào, đặt áo khoác và kính râm trên ghế, nới lỏng cà vạt, dường như khó thở, hít một hơi thật sâu, tiếng cười nhạo của Lucia như còn vẳng bên tai.
“Không ngờ anh cũng có ngày như này”
“Diệp Cô Dung không yêu anh, chí ít cô ấy không yêu anh như anh yêu cô ấy, anh chỉ là đơn phương mà thôi.”
Cùng một ngày, hai người đó đều nhắc cho anh sự thật tàn khốc. Anh cũng không cảm thấy bất ngờ, lúc đầu cũng chỉ là có một chút tình cảm, không ngờ từ lúc nào lại trở thành cục diện như hôm nay?
Vừa đến Thượng Hải được ba tháng, mỗi ngày bận rộn ngủ không đủ sáu tiếng, lại chỉ có thể duy trì tình bạn bình thường với cô, tận cho đến hôm bất ngờ tối hôm đó gặp cô và Trần Duyệt mới khuấy động tình cảm hoang mang trong lòng anh. Nếu như có một ngày nào đó cô thuộc về một người đàn ông nào đó, anh mong muốn mình chính là người đàn ông đó.
Tuy rằng anh tuyên bố công khai muốn theo đuổi cô, trên thực tế, sau khuôn mặt tươi cười của anh là sự phòng thủ bản năng, đó rõ ràng là cảm giác thận trọng. Có thể Lucia nói đúng, có lẽ trong tiềm thức của anh quả thực thích những khó khăn mang tính khiêu chiến cao, kết quả chính anh lại bị vướng vào. Đến giờ anh vẫn còn nhớ đêm hôm đó cô gọi anh bằng Dịch Phàm, sự đau đớn không kịp phòng thủ này quá bất ngờ đâm vào anh, thực sự làm anh không thể hít thở được. Sau đó là cảm giác nhục nhã không thể chịu đựng nổi, nhất định anh điên rồi mới có thể đem lòng tự tôn của mình để mặc cô giày xéo. Anh cho rằng cô sẽ giải thích gì đó, nhưng cô lại chỉ im lặng, cuối cùng anh vì sự kiêu ngạo của mình mà bỏ đi, không thể cứ điên rồ như vậy.
“Vì sao lại là cô ấy, mà không phải là em?”
Anh không thể trả lời câu hỏi này, mà cũng không có câu trả lời. Cô miệng lưỡi sắc bén, lần nào cũng đốp chát lại khiến anh không thể phản bác lại được. Anh nhớ lại thởi sinh viên từng đọc qua một quyển sách, nói bất kể một cô gái có ghét bạn hay không, chỉ cần bạn tặng cho họ một bó hoa, như vậy xác suất bị họ từ chối sẽ là 0,1%, vậy mà xác suất 0,1% này lại xảy đến với anh hết lần này tới lần khác. Ngay cả cô cũng không biết xấu hổ gật đầu biểu thị là thích anh, vậy rốt cuộc đó có thật sự là yêu hay không?
Vào lúc này, hoàng hôn buông xuống, sắc trời tối hơn, Nhan Cảnh Thần vẫn ngồi trong xe nhớ lại những chi tiết ngày đầu ở chung, tâm trạng cô đơn vừa rồi lại hoàn toàn được thay thế bằng tâm trạng dở khóc dở cười, anh thậm chí còn không thấy được khóe miệng mình không tự chủ được hơi cong lên.
Anh vừa đánh xe ra ngoài, vừa lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Cô Dung.
Nhưng kỳ lạ là điện thoại của cô luôn báo bận.
Gọi điện cho cô không được làm anh có linh cảm lo lắng.
Linh cảm này nghe tựa như không thể tin được, nhưng kinh nghiệm nói cho chúng ta biết, linh cảm thường không bao giờ chính xác. Lúc đó Diệp Cô Dung đang ở trên tàu điện ngầm, tín hiệu rất kém.
Lúc tan tầm cô nhận được điện thoại của La Tố Tố, biết được hôm nay là sinh nhật của Vương Vũ Dương bạn trai cô ấy, còn gọi một số bạn bè cùng nhau tụ tập. Nơi đó khá xa, cô đành phải bắt xe điện ngầm để đi đến đó. Đến khi tín hiệu khá hơn thì cuối cùng Nhan Cảnh Thần cũng gọi được cho cô, sau khi cô nói tình hình, anh mới thở phào một hơi, tự cảm thấy thần kinh của mình quá nhạy cảm rồi.
Diệp Cô Dung không biết sự lo lắng của anh, liền hỏi: “Việc của anh xử lý xong chưa?”
“Rồi.”
“Đang ở nhà à?
“Đang trên đường về.”
“Vậy ở bên ngoài ăn luôn đi.”
“Ăn không quen.”
“Vậy quay về nhà bảo người giúp việc nấu ăn cho anh…”
“Anh muốn ăn cơm em nấu.”
Diệp Cô Dung cười: “Ha ha, vậy đợi tối mai nhé.”
Anh bất đắc dĩ nói: “Thôi bỏ đi, anh về nhà xem Mike thế nào. Em cơm nước xong nhớ gọi điện cho anh, anh đến đón em.”
Diệp Cô Dung ngay cả mình tụ tập ở đâu cũng không rõ lắm, liền từ chối ý tốt của anh. Cuộc gọi chưa tới một phút, thì La Tố Tố lại gọi điện tới hỏi cô đến đâu rồi. Cô vẫn đang ở chỗ xe điện ngầm, đang nhìn xem gần đây có shop quà tặng nào không, La Tố Tố bảo thôi đi, tất cả mọi người đã đến đông đủ rồi, chỉ chờ mình cô nữa thôi. Vì vậy, Diệp Cô Dung tay trống không đến thẳng nhà hàng đó. Ăn cơm xong, mọi người vẫn có ý muốn tiếp tục đi hát karaoke.
Diệp Cô Dung dĩ nhiên đối với việc đi hát rất nhiệt tình, nhưng tối hôm nay có một số người là bạn của Vương Vũ Dương nên không quen thân nhau lắm, lại thấy thời gian gần mười hai giờ, Nhan Cảnh Thần đã gửi hai tin nhắn tới nói nhất định phải tới đón cô, vì vậy cô liền từ chối.
La Tố Tố thấy cô không ngừng xem điện thoại, lại thấy cô ngồi không yên liền nói: “Mệt mỏi thì về trước đi.”
Cô lập tức vô cùng cảm kích đứng lên chào mọi người, lúc đi ra rẽ vào buồng vệ sinh. Khi xuống lầu thấy trời hơi mưa phùn, Nhan Cảnh Thần lại chưa đến, cô không thể mặt dày lại chạy vào trong đó được, đành phải đứng ở dưới lầu chờ anh.
Đợi một lúc sốt ruột liền gọi điện cho Nhan Cảnh Thần bảo anh đừng đến nữa, để cô tự bắt xe về, nhưng anh lại bảo đang trên đường tới rồi. Cô đành phải tiếp tục quay lại phòng lễ tân ngồi một góc chờ anh, lấy điện thoại di động ra nghịch mấy trò chơi trong đó, đang chơi say sưa bỗng ngửi thấy mùi rượu, cô ngẩng lên, Nhiếp Dịch Phàm đã đứng bên cạnh từ bao giờ, mặt đỏ bừng, tóc khẽ rối, chiếc áo vest vắt trên khuỷu tay, cà vạt cũng lỏng lẻo, dù vậy vẫn không hề tổn hại vẻ lịch sự nho nhã của anh.
Chỉ nhìn biểu hiện của Nhiếp Dịch Phàm, Diệp Cô Dung biết anh đã uống khá nhiều.
Cô cất điện thoại di động, nói: “Thật trùng hợp quá.”
Nhiếp Dịch Phàm chỉ nhìn cô không nói gì, đôi đồng tử hơi thu hẹp lại, dường như sợ bộc lộ ra bí mật gì. Xung quanh ồn ào, tiếng cười nói tiếng hát hỗn tạp, có người đi qua còn chào anh, anh cũng không có phản ứng gì.
“Có người gọi anh kìa.” Diệp Cô Dung nhắc nhở.
“Em chờ anh một chút.” Nhiếp Dịch Phàm vội nói rồi xoay người tiễn vài người ra cửa, bắt tay tạm biệt, sau đó quay lại hỏi cô: “Em tới đây cùng ai?”
“Cùng Tố Tố, bạn trai cô ấy tổ chức sinh nhật…” Cô gần như theo thói quen giải thích, nhưng sau đó mới ý thức được mình không cần phải thế, cô lập tức dừng lại.
Nhiếp Dịch Phàm như không cảm thấy có sự khác biệt, anh rất tự nhiên hỏi: “Vương Vũ Dương về rồi à?”
“Vâng.”
“Xem ra bạn em sắp có chuyện vui rồi.” Anh khẽ cong khóe miệng.
Diệp Cô Dung cười cười không nói gì.
“Trời mưa không dễ đón xe đâu, anh đưa em về…”
“Không cần đâu, em đang đợi người.”
Nhiếp Dịch Phàm hơi yên lặng một chút, hỏi: “Nhan Cảnh Thần phải không?”
“Vâng.”
“Hai người hẹn hò với nhau à?” Giọng nói của anh lộ ra chút thất vọng.
“Vâng.”
Nhiếp Dịch Phàm biến sắc, cả người đang đứng thẳng khẽ lay động, áo vest trên khuỷu tay tuột xuống đất anh cũng mặc kệ, chỉ chăm chú nhìn cô. Diệp Cô Dung run rẩy hai giây, sau đó khẽ cúi người xuống nhặt lên, vừa mới đứng thẳng lên đã bị anh ôm chặt lấy. Cô không giãy ra được, thấy xung quanh có vài ánh mắt nhìn vào, vội quát khẽ: “Anh điên rồi à, mau bỏ ra.”
Nhiếp Dịch Phàm vẫn như không nghe thấy, hai cánh tay ôm chặt làm cô hơi đau, hơi thở của anh toàn mùi rượu, thật sự là anh đã uống quá nhiều, nếu không với tính cách của anh sẽ không bao giờ thất thố trước mặt nhiều người như thế. Cô biết anh say rượu sẽ bướng bỉnh như đứa trẻ, cô không nói to nữa mà nói nhẹ nhàng hơn: “Đừng loạn nữa, nhiều người nhìn lắm.”
Cô vừa nói xong thì cảm giác sau gáy có chất lỏng nóng hổi rơi xuống, cả người cô chợt cứng đờ, lục phủ ngũ tạng đều nhanh chóng co thắt lại, một sự đau đớn trào lên, mắt cô cũng trở nên mờ mịt.
“Vì sao chúng ta lại đi tới ngày hôm nay?” Giọng nói của anh nghẹn ngào, như khẽ tự hỏi mình.
Diệp Cô Dung lập tức không khống chế được nữa nước mắt tuôn trào như mưa rơi vào áo sơmi của anh. Nhiếp Dịch Phàm buông cô ra, dùng tay lau nước mắt cho cô, cô xoay mặt đi tự lau nước mắt, lặng im vài giây mới quay lại, không dám nhìn vào anh, cúi đầu nói: “Anh đi đi.”
Nhiếp Dịch Phàm im lặng.
Diệp Cô Dung ngẩng lên, lần thứ hai cầu khẩn anh: “Nhan Cảnh Thần sắp tới rồi, em không muốn anh ấy hiểu lầm chúng ta.”
Trong nháy mắt sắc mặt của Nhiếp Dịch Phàm tái nhợt, đôi mắt sáng rực không dám tin nhìn cô chằm chằm.
Diệp Cô Dung biết anh tám năm nhưng chưa bao giờ thấy ánh mắt như này của anh, cô không dám đối mặt với đôi mắt đó, nhưng cả người như bị đóng đinh dính chặt dưới nền nhà, chỉ có thể ngước lên nhìn anh đi ra ngoài bước vào trong mưa, cô mới suy sụp dựa vào tường.
Một lát sau, cô nghe có tiếng bước chân, ngẩng lên thấy Nhan Cảnh Thần đang đi tới, bộ âu phục vừa vặn cơ thể làm tăng lên phong thái phi phàm của anh, cả người anh tỏa ra khí chất vững chãi tự tin, trong lòng cô bỗng dâng lên cảm giác yếu đuối vô cùng, cô bất giác ôm chầm lấy anh.
Diệp Cô Dung chúi đầu vào ngực anh, áo vest của anh dính mưa phùn có cảm giác man mát, còn có mùi nước hoa thoang thoảng, cô có chút mụ mị với loại cảm giác này, yên lặng một lúc lâu mới đứng thẳng người lên, nói: “Không có gì đâu, chúng ta đi thôi.”
Đôi mắt đen thẳm của Nhan Cảnh Thần nhìn thẳng vào cô: “Sắc mặc của em thực sự không tốt lắm, không có việc gì thật chứ?”
Diệp Cô Dung lắc đầu, miễn cưỡng cười lên.
Nhan Cảnh Thần khẽ nhíu mày nhìn cô, đôi mắt càng thêm thâm trầm như muốn tìm gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cầm tay cô đi ra ngoài. Lúc lên xe cô cũng không nói gì, yên lặng ngồi tựa vào ghế xe đến thất thần. Nhan Cảnh Thần đưa mắt nhìn cô có chút thắc mắc cô đang suy nghĩ gì.
Trên thực tế đầu óc cô trống rỗng, không nghĩ gì, chỉ là trong lòng quanh quẩn một thứ tình cảm, không phải là tình cũ khó quên, nhưng những hồi ức ngày xưa lại hiện lên. Cô ngồi trong xe, qua tấm kính nhìn đêm Thượng Hải, dường như thấy năm tháng giống như những ngọn đèn rất nhanh trôi vụt qua, cuồn cuộn như dòng nước chảy, những ngày tháng trước đây sẽ không bao giờ trở lại.
***
Mưa đến nửa đêm thì ngừng rơi, sắc trời vẫn mù mịt, từng lớp mây đen tụ nơi xa xa, làm những ngọn đèn phố trở nên yếu ớt. Nhan Cảnh Thần nửa nằm nửa ngồi trong chiếc ghế, gió đêm nhè nhẹ từ song cửa sổ thổi vào mang cảm giác mát mẻ, đầu thuốc lá thỉnh thoảng lại đỏ rực trong đêm tối.
Hình ảnh Diệp Cô Dung và Nhiếp Dịch Phàm ôm nhau rất nhiều lần hiện lên trong đầu anh, trong tim anh là cả một màn mây đen phiền muộn khiến anh khó thở. Cô không cho anh tới đón cô, là bởi vì tối hôm đó cô đi