tiếng vượt trội, là niềm tự hào của người Hoa bản địa, nghe nói 90% phụ nữ người Hoa đều có ít nhất hai bộ, mẹ tôi cũng có mấy bộ. Chỉ duy nhất cửa hàng Mễ Lan ngay trên con phố này là kinh doanh trang phục nhãn hiệu Nghê Thường, cho nên, tôi đoán cô là người Hoa.”
Diệp Cô Dung nghe xong vô cùng ngạc nhiên, thì ra dì lại có bản lĩnh như thế!
Nhan Cảnh Thần hơi nghiêng đầu nhìn Diệp Cô Dung, khẽ nhướng mày nói: “Nhìn cô rất quen mặt, hình như đã gặp ở đâu đó rồi thì phải? Cô thật sự là du khách?”
Hai câu đầu thật sự là quá tầm thường, nhưng câu sau lại làm cô buồn cười, Diệp Cô Dung cố gắng làm vẻ mặt nghiêm túc: “Chính xác.” Cô nghĩ thầm câu tiếp theo anh ta thể nào cũng giới thiệu tên mình cho mà xem.
Quả nhiên Nhan Cảnh Thần nói: “Tôi là Nhan Cảnh Thần, còn cô?”
Mặc dù Diệp Cô Dung tự nhận mình đủ kinh nghiệm, nhưng cũng sẽ không cự tuyệt người khác, nhất là đối phương nhìn vô cùng thành ý, nho nhã lịch sự. Cô đành phải trả lời Nhan Cảnh Thần: “Diệp Cô Dung.”
Nhan Cảnh Thần nhắc lại cái tên, cười nói: “Diệp Cô Thành là anh của cô phải không?”
Diệp Cô Dung sửng sốt: “Hả? Anh biết Cổ Long.”
Nhan Cảnh Thần bỗng nhiên há miệng cười: “Tôi là người Hoa mà.”
Trong lúc này, sau một lúc tạm ngừng mưa lại tí tách rơi, hai người đều không có ô, Diệp Cô Dung thấy mưa nhỏ hạt nên tiếp tục bước đi không vội vã. Nhìn Nhan Cảnh Thần cũng có vẻ như không có chuyện gì quan trọng, cô bước nhanh đến cửa hàng của dì thì mưa to hơn, Diệp Cô Dung đang do dự có nên mời Nhan Cảnh Thần vào cửa hàng tránh mưa hay không thì bất ngờ bị anh vượt lên trước.
Nhan Cảnh Thần dừng lại ở cửa hàng, mỉm cười nói: “Nếu cô không có việc gì gấp, không bằng vào cửa hàng này tránh mưa một chút, đợi mưa tạnh rồi đi.”
“Hả?” Diệp Cô Dung kinh ngạc nhìn Nhan Cảnh Thần.
“Chỉ là đề nghị thôi.” Nhan Cảnh Thần mở to mắt nhìn lại, tiếp tục mỉm cười: “Hơn nữa, chủ cửa hàng rất thân thiện.”
“Nghe anh nói vậy thì hình như anh rất thân với chủ cửa hàng này?”
“Tôi đảm bảo cô ấy sẽ không đuổi cô đi ra ngoài đâu.” Nhan Cảnh Thần cười đẩy cửa vào.
Diệp Cô Dung bật cười, cũng bước chân vào.
Nữ nhân viên cửa hàng thấy hai người thì lập tức mỉm cười, khẽ gật đầu với Diệp Cô Dung, sau đó quay sang nói một tràng tiếng Ý với Nhan Cảnh Thần. Nhan Cảnh Thần mỉm cười nói gì đó với cô nhân viên, cô ta lập tức quay vào trong.
Diệp Cô Dung đi tới chiếc gương ở bên để chỉnh lại dung nhan.
Sau đó thấy Triệu San từ bên trong bước nhanh ra ngoài, nhiệt tình ôm lấy Nhan Cảnh Thần. Dì đi giày cao gót mà chỉ cao đến vai anh, dì nắm lấy cánh tay Nhan Cảnh Thần, cười nói: “Cháu về từ lúc nào vậy? Một năm không gặp, cháu càng ngày càng đẹp trai.” Nói xong dùng tay xoa lên mặt Nhan Cảnh Thần mãi không buông.
Nhan Cảnh Thần đối với hành động này làm cho vô cùng xấu hổ, cứ liên tục xin bỏ qua, rồi chuyển ánh mắt sang Diệp Cô Dung, thấy cô đang cười, khuôn mặt tuấn tú của anh càng đỏ bừng.
Triệu San theo ánh mắt của Nhan Cảnh Thần nhìn Diệp Cô Dung, lập tức buông anh ra đi tới kéo tay Diệp Cô Dung lại, vẻ mặt hưng phấn nói: “Tha cho cháu đấy, để dì giới thiệu một chút, đây là Nhan Cảnh Thần, mẹ cậu ta và dì là bạn thân nhiều năm.”
Vẻ mặt Nhan Cảnh Thần kinh ngạc nhìn hai người.
Diệp Cô Dung thấy vẻ mặt của anh, nhất thời nổi tính ranh mãnh, liền nghiêm chỉnh đưa tay ra, nói: “Rất vui được quen biết anh.”
Triệu San vô cùng vui vẻ, cười nói: “Dì lo lắng cháu sẽ buồn, khéo quá, Cảnh Thần đã quay về rồi.” Dì quay sang đối diện với Nhan Cảnh Thần giả vờ nghiêm túc nói: “Cảnh Thần, bất kể lần này cháu có chuyện gì cũng phải dành ra vài ngày đấy.”
Nhan Cảnh Thần vội gật đầu: “Dì San, lần này cháu về nghỉ dài hạn nửa tháng.”
Triệu San cười to: “Vậy thật sự là không thể tốt hơn rồi.”
Lúc này nhân viên cửa hàng mang cà phê ra tiếp đãi, ba người dời bước ngồi xuống, Triệu San bỗng nhiên như nhớ ra gì đó, nhìn sang Nhan Cảnh Thần ngạc nhiên nói: “Cháu nói được nghỉ nửa tháng ư? Chẳng lẽ là thất nghiệp?”
Diệp Cô Dung cùng Nhan Cảnh Thần đồng loạt bật cười vì câu nói của Triệu San.
Nhan Cảnh Thần nhấc tách cà phê lên, dựa sát vào ghế sofa: “Công ty điều hành vừa được bán cho một công ty nội thất, cháu cũng nắm lấy cơ hội đó mà thở, thả lỏng một chút.”
Triệu San gật đầu, sẵng giọng: “Nếu không phải vì bộ lễ phục của mẹ cháu, chắc là cháu cũng không đến thăm dì San đúng không?”
Nhan Cảnh Thần vội vàng nói: “Cháu mới trở về tối hôm qua nên chưa kịp tới thăm hỏi.”
Triệu San lại phàn nàn một vài câu sau đó mới đi ra ngoài căn dặn nhân viên cửa hàng đem bộ lễ phục của bà Nhan gói lại. Nhan Cảnh Thần lúc này mới có cơ hội trợn mắt với Diệp Cô Dung. Diệp Cô Dung ý thức được ánh mắt của Nhan Cảnh Thần liền ngẩng lên mỉm cười với anh.
Nụ cười đó có một vẻ quyến rũ xinh đẹp đập vào mắt anh, trái tim Nhan Cảnh Thần khẽ rung động, lời trách vừa định nói lại không thể nói ra.
Hai người nhất thời im lặng.
Bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa tinh khiết bắn vào khung cửa kính, quẹt thành từng đường cong ngắn ngủi. Bên trong vang lên một điệu nhạc uyển chuyển, Diệp Cô Dung uể oải dựa vào sofa, trên vầng trán thanh tú thấp thoáng hiện lên sự oán hận, ngón tay trắng trẻo cầm tách cà phê trong tay, móng tay được sơn một loại sơn móng màu hồng nhạt, giống như cánh hoa sen nổi trên mặt nước.
Nhan Cảnh Thần tỉ mỉ quan sát Diệp Cô Dung một lúc lâu, bỗng nhiên cười nói: “Tôi nói thấy cô quen mặt, thì ra là trông cô giống dì San.”
Diệp Cô Dung ngước mắt lên, cười lãnh đạm: “Thật sao? Lúc còn nhỏ người nhà tôi cũng nói vậy.”
Nhan Cảnh Thần nói: “Mẹ của cô chắc là một mỹ nữ.”
Diệp Cô Dung hé miệng: “Cha của anh khẳng định cũng rất đẹp trai.”
Nhan Cảnh Thần bật cười ha hả.
Triệu San xách ra một chiếc túi đẹp, hỏi: “Hai người cười gì vậy?”
Hai người đồng thanh: “Không có gì.”
Tối đó, dì Triệu San mời Nhan Cảnh Thần cùng ăn bữa cơm, còn tự mình xuống bếp làm mấy món ăn Trung Hoa. Sau khi ăn xong, thừa dịp Diệp Cô Dung không ở đó, dì lấy ra hai vé xem ca kịch, nói nhỏ với Nhan Cảnh Thần: “Lúc đầu dì định đưa Dung Dung đi xem ca kịch, nhưng trời mưa, đầu gối dì trở giời lại đau…”
Nhan Cảnh Thần cười ngắt lời dì: “Dì San, đi xem ca kịch dùng tai là được mà.”
Triệu San trừng mắt lên với Nhan Cảnh Thần: “Coi như giúp dì San một lần đi.”
Nhan Cảnh Thần giương mày lên, nháy mắt nghịch ngợm: “Được rồi. Nhưng cháu cũng không đảm bảo cô ấy đêm nay nhất định sẽ về nhà đâu đấy.”
Triệu San phì cười: “Miễn là cháu có khả năng.” Nói xong, lại đưa tay định vuốt ve mặt Nhan Cảnh Thần.
Nhan Cảnh Thần sợ nhất là động tác này vội tránh , vẻ mặt ai oán nói: “Cháu đã ba mươi tuổi rồi dì San à.”
Triệu San hạ tay xuống, bỗng nhiên than thở: “Mới năm nào gặp cháu, cháu chỉ là một cậu bé bốn tuổi, chớp mắt đã hơn hai mươi năm rồi, thời gian trôi thật là nhanh.” Giọng điệu của bà có chút phiền muộn.
Nhanh Cảnh Thần không ngờ một câu nói của mình làm bà có cảm xúc như vậy, vừa đúng lúc Diệp Cô Dung đi tới, hỏi: “Đang nói chuyện gì vậy?”
Triệu San lập tức giấu đi vẻ phiền muộn, cười nói: “Không có gì, lúc nãy nhờ Cảnh Thần đưa cháu đi xem ca kịch.”
Diệp Cô Dung nghe vậy thì yên lặng, trong lòng có chút khó chịu.
Buổi tối dì gọi một tên nhóc người địa phương đến, cứ như là cô đang cần người chăm sóc lắm, quá lo lắng cho cô, tiếp đãi quá chu đáo, trái lại làm cho cô không thấy thoải mái.
“Bên ngoài hình như có mưa, tôi thấy chút phiền…” Cô vừa nói vừa liếc sang Nhan Cảnh Thần.
Diệp Cô Dung bất đắc dĩ, sau khi đi ra ngoài liền oán trách Nhan Cảnh Thần: “Tôi không yêu thích nghệ thuật, tôi đối với ca kịch càng dốt đặc cán mai.”
Nhan Cảnh Thần cười: “Từ lúc tôi biết phụ nữ đến nay, tự cho mình là không thích nghệ thuật, cô là người đầu tiên.”
Diệp Cô Dung xấu hổ: “Tôi chỉ là không quen bị coi như đứa trẻ.”
Nhan Cảnh Thần lầm bầm hai tiếng: “Cô thì may mắn rồi, không bị người ta suốt ngày ôm mặt vuốt ve như tôi.”
Diệp Cô Dung bặm môi, dựa lưng vào ghế không nói gì.
Nhan Cảnh Thần nghiêng đầu lại: “Haizz, ca kịch chưa bắt đầu mà cô đã muốn về rồi. Như vậy thì sức quyến rũ của tôi giảm mạnh, các cô gái trong thành phố không ai dám hẹn hò với tôi rồi.”
Diệp Cô Dung bật cười. Dù sao thì đi với anh ta rất vui vẻ, còn dễ chịu hơn so với dì .
Màn ca kịch dài gần ba tiếng đồng hồ, đối với một người không thích nghệ thuật thì quả thực là quá dài. Diệp Cô Dung buồn ngủ, chỉ do hiệu quả âm thanh quá hoàn mỹ cô mới chống chọi cho đến khi kết thúc. Theo dòng người ra ngoài, vừa mới ra cô liền hít một hơi thật sâu cho tinh thần phấn chấn. Nhan Cảnh Thần nhìn cô với ánh mắt chế nhạo.
“Rất dễ nhận thấy, không hay chút nào.” Diệp Cô Dung dõng dạc.
“Hả?” Nhan Cảnh Thần kinh ngạc.
“Anh không thấy là khán giả bàn luận liên tục à, điều đó khẳng định là không hay rồi.” Diệp Cô Dung hướng về đoàn người đang bàn luận xung quanh.
“Họ là đang ca ngợi …” Nhan Cảnh Thần bật cười.
“Thật sao?” Diệp Cô Dung mặt không đổi sắc, thản nhiên nói: “Tôi chỉ biết rằng nếu thật sự hay thì sẽ khiến người khác yên lặng không nói gì, chứ không phải cứ bàn luận như kia.”
Nhan Cảnh Thần sửng sốt: “Hình như cũng hơi có lý.”
Diệp Cô Dung cười khẽ.
Nhan Cảnh Thần khởi động xe, yên lặng một lúc, lại hỏi: “Rốt cuộc điều gì đã khiến cô không muốn xem những cái hay trong cuộc sống như vậy?”
“Cái hay trong cuộc sống ư?” Cô khẽ cười, “Ví dụ như?”
“Ví dụ như ca kịch chẳng hạn.”
Diệp Cô Dung vội nói: “Trình độ tôi có hạn, không hiểu những… này…”
Nhan Cảnh Thần không khách sáo cắt lời cô: “Cô là người vô tâm.”
Diệp Cô Dung sửng sốt.
Nhan Cảnh Thần nhìn thẳng vào cô: “Trên mặt cô lộ vẻ oán giận, thần sắc buồn bực, có chuyện gì không vui à?”
Sắc mặt Diệp Cô Dung nóng lên, cười nhạt: “Thì ra anh còn biết xem tướng đấy? Thực sự là học thức uyên bác.”
Nhan Cảnh Thần cài khóa, chuyên tâm lái xe, đợi đến trước cửa nhà mới nói:”Tôi không phải là người hay dò xét chuyện tư người khác, nhưng, nếu như cô muốn tìm người để nói chuyện, tôi có nửa tháng rảnh rỗi.”
Diệp Cô Dung ngồi trên xe liếc nhìn qua, thấy gương mặt của Nhan Cảnh Thần anh tuấn khí khái, đôi mắt trong suốt chân thành. Anh đã đi cùng cô cả đêm, bất kể là ai chịu sự nhờ vả chăm sóc ai, nhưng anh không có nghĩa vụ phải chịu cơn giận không đâu của cô, vì vậy cô cười một cách chân thành: “Cảm ơn.”
Nhan Cảnh Thần nhìn cô chăm chú hai giây, mới nói: “Cô cười nhìn rất xinh, cô nên cười nhiều hơn.”
Diệp Cô Dung bĩu môi, nói ngủ ngon, sau đó mở cửa xe nhảy xuống, đi lên lầu.
Một đêm trằn trọc khó ngủ.
Ngay cả một người mới quen cũng nhìn thấy sự không vui ở cô, chẳng lẽ cô biểu hiện rõ ràng đến như vậy sao?
Vốn cái gọi là đi giải sầu hoàn toàn là một sai lầm! Cô nên thường xuyên ở bên Nhiếp Dịch Phàm một bước cũng không rời, hiện giờ thì hay rồi, càng khiến cho đôi cẩu nam nữ đó có cơ hội. Nghĩ như vậy, trong ngực