tôi thấy có người nghiêm túc tập luyện như vậy đấy. Cô ấy cưỡi còn giỏi hơn so với những cô gái khác ấy chứ, anh xem. . . . . ."
Quản lý vẫn còn đang thao thao bất tuyệt, Thiện Dục Dương lại nhạy cảm bắt được một chuyện, "Học cưỡi ngựa?! Hiểu Huyên học cưỡi ngựa lúc nào?" Trước khi anh dẫn Đường Hiểu Huyên đến trường đua ngựa lần đầu tiên, thậm chí cô ấy còn chưa biết cưỡi ngựa là không thể mặc váy mà còn mặc một cái váy trắng đến đây cùng anh. Cô ấy đã học cưỡi ngựa từ bao giờ thế?
Bị hỏi như thế quản lý sững sờ, kinh ngạc nói: "Từ nửa năm trước. Khi đó cô Đường tới chơi với anh, cưỡi ngựa chưa được tốt như bây giờ, sau đó cô ấy tự đến đây nói muốn học cưỡi ngựa. Lúc đó tôi cód/đ/l/q/đ nhiều chuyện hỏi một câu, cô Đường nói là anh thích môn thể thao này, cô nói muốn học thật tốt để không làm anh mất thể diện. Trong nửa năm này cô ấy thường xuyên đến đây, học rất nghiêm túc, có một lần ngã ngựa, còn bị ngựa kéo đi vài mét, lúc ấy chân bị thương, đau đến đổ mồ hôi lạnh."
Quản lý không hề để ý tới sắc mặt của Thiện Dục Dương mà tiếp tục thao thao: "Mấy ngày trước cô Đường cũng tới, nhưng hôm đó tâm trạng cô ấy không tốt lắm, xem ra có chút nản lòng, nản chí, cũng bởi vì chân bị thương không thể cởi ngựa. Một lát sau cô ấy nói sau này sẽ không tới đây nữa. Tôi thấy hình như cô ấy bị mất thứ gì quan trọng lắm nên có nói mấy câu với cô ấy. . . . . ."
Quản lý là một người nói nhiều, hơn nữa bình thường Thiện Dục Dương không hay hỏi, khó được lần này anh mở miệng hỏi nên quản lý không kìm được miệng.
Anh ta càng nói càng nhiều, Thiện Dục Dương lại không nghe nổi nữa, sắc mặt trở nên phải cực kỳ khó coi. Anh nhíu chặt lông mày như thể khóa lại tất cả sầu muộn, trái tim thắt lại, đau đớn không chịu được.
Anh nhớ nửa năm trước có một lần Đường Hiểu Huyên xin nghỉ vì chân bị thương. Lúc ấy anh hỏi cô sao lại thế, nhóc con kia chỉ nói do không cẩn thân nên bị ngã. Anh còn nhớ khi ấy mình ghét bỏ cô một thời gian ngắn, còn trách cô không cẩn thận.
Kể từ lần thứ hai mang cô tới trường đua ngựa, nhóc con kia có vài lần dùng vẻ mặt hưng phấn hỏi anh có muốn đi cưỡi ngựa nữa không, nhưng do anh còn nhớ rõ kinh nghiệm mất mặt của hai lần trước đó nên đã không dẫn cô theo.
Thiện Dục Dương nghĩ đến lòng cô tràn đầy phấn khích lại bị mình từ chối một cách vô tình mà chỉ biết trầm mặc. Lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy ‘thì ra mình vẫn không hiểu Đường Hiểu Huyên’. Anh chỉ biết cô tính tình ngây thơ trẻ con, nhưng lại không biết rằng bên trong cô nhóc ấy lại là một người kiên cường mạnh mẽ. Bây giờ anh bỗng nhiên phát hiện ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều điều.
Trước giờ mình luôn bỏ rơi cô ấy, thứ cô ấy nhận được lúc sợ hãi nhất không phải là sự an ủi của mình mà là sự lạnh lùng, lúc cô ấy cần mình nhất mình lại lạnh lùng bắt cô ấy nói xin lỗi. Rốt cuộc là mình đã làm gì vậy?
Từ khi sinh ra cho tới nay, đây là lần đầu tiên Thiện Dục Dương thấy lòng nình hoàn toàn rối loạn. Anh nhớ lại câu nói xin lỗi đầy cam chịu mà đau lòng và tự trách không thôi. Chúng chiếm đầy cơd+đ+l+q+đ thể anh không một khe hở.
"Một ly Whisky." Bật tay cái ‘tách’, Chu Cẩn đi tới ngồi xuống bên quầy bar, nhíu mày nhìn người đàn ông bên cạnh vẫn đang uống rượu giải sầu, hỏi "Sao thế? Đột nhiên tìm tớ uống rượu? Lúc chiều có đến công ty tìm cậu nhưng không thấy, đi đâu thế?"
"Cưỡi ngựa." Thiện Dục Dương phờ phạc mà nhìn Chu Cẩn một cái rồi buồn buồn nói.
"Thật là hăng hái, dụ dỗ được em gái Đường nhà cậu rồi hả ?" Chu Cẩn giật mình nói: "Tớ tưởng là sau khi biết em ấy tức giận cậu sẽ không có tâm trạng để đi chơi, ai ngờ còn đi cưỡi ngựa cơ đây."
Thiện Dục Dương đã khó chịu sắp hộc máu rồi mà còn bị một tên bạn xấu đến đây nhạo báng. Anh phóng ánh mắt như dao qua, "Không được gọi tên cô ấy."
Chu Cẩn thông minh cỡ nào chứ, vừa nhìn liền hiểu rõ cái mặt bí xị kia là do người nào. Anh lập tức nói, "Cậu dẫn em Đường đi à? Em ấy không để ý tới cậu hay như thế nào? Hay là em ấy nói không tha thứ cho cậu?"
"Tớ không biết, tớ không biết gì hết." Thiện Dục Dương chau mày, không muốn thừa nhận mình tức giận vì Đường Hiểu Huyên đồng thời cũng đau lòng vì cô ấy, "Sao tớ phải để ý đến cô ấy? Tại sao phải dỗ cho cô ấy vui? Cô ấy thích ở cùng với ai thì có liên quan gì đến tớ? Trong lòng tớ chẳng có bất kỳ cảm giác gì cả."
Thiện Dục Dương nhớ lại mình ăn nói khép nép, hao tổn tâm trí dẫn Đường Hiểu Huyên tới trường đua ngựa, lại chỉ có thể nhìn cô và Giang Mặc quấn quýt một chỗ, nhất thời có kích động muốn giết người, nhưng lại nghĩ đến mình làm nhiều chuyện khốn kiếp như vậy, nên không kìm được mà muốn giết chết chính mình.
Chu Cẩn trợn mắt há mồm nhìn Thiện Dục Dương, trầm mặc một lúc mới nói, "Cậu đang ghen à."
Bốn chữ này như thể một trận sấm sét, khiến Thiện Dục Dương sợ hết hồn, "Cậu nói năng vớ vẩn gì thế?"
"Tớ đoán mấy ngày nay Đường Hiểu Huyên không có ở đây, trong đầu cậu chỉ nghĩ muốn mời Đường Hiểu Huyên đi chơi. Cô ấy có đi nhưng lại đi cùng một người đàn ông khác, bọn họ chơi rất vui vẻ, Đường Hiểu Huyên lại trốn tránh cậu nên cậu rất khó chịu, hận không thể giết người, trong lòng không có cảm xúc gì, có phải như vậy không?" Chu Cẩn đột nhiên nói một hơi dài.
Cùng lúc Thiện Dục Dương nghe những lời nói thì kia không dám tin nhìn Chu Cẩn. Anh nghi ngờ liệu có phải cậu bạn này đã cài máy theo dõi lên người mình không.
Chu Cẩn thấy nét mặt kia đã xác nhận suy đoán của mình, anh lắc đầu nói, "Đàn ông một khi đã ghen là không giữd:đ:l:q:đ được thông minh. . . . . . Thiện Dục Dương, tớ hỏi cậu một lần nữa, cậu có thích Đường Hiểu Huyên không?" Chu Cẩn không vòng vo nữa mà bất thình lình hỏi trực tiếp luôn.
"Không. . . . . ." Thiện Dục Dương theo quán tính trả lời như vậy, nhưng sau đó dừng lại rồi nói, "Cô ấy là em gái tớ."
"Xem ra cậu không bỏ vào tai những gì tớ đã nói ngày hôm ấy. Cậu sai lầm rồi, hoàn toàn sai lầm rồi! Trên đời này không có người đàn ông nào tâm phiền ý loạn không thể làm bất cứ việc gì vì cô em gái của mình đâu, hơn thế, trong đầu lại chỉ toàn hình ảnh của cô ấy. Cậu là người duy nhất đó, Thiện Dục Dương."
Chu Cẩn tức phát điêm vì cậu bạn chậm chạp trong tình yêu của mình. Anh chẳng thèm vòng vo nữa, nói thẳng luôn: "Thiện Dục Dương, tớ vẫn luôn bội phục cậu. Từ khi quen cậu, tớ đã cảm thấy cậu rất lợi hại, có cái nhìn độc đáo, tỉnh táo cơ trí, quả đúng là hình mẫu người đàn ông thành công lý tưởng. Nhưng lúc mới quen cậu tớ không thích cậu...cậu biết chứ? Bởi vì cậu quá lý trí, lýd>đ>l>q>đ trí đến độ có chút máu lạnh. Có rất ít người có thể làm được như vậy, họ không quan tâm tới mọi chuyện bởi vì họ biết mình muốn gì. Cho nên sau này khi cậu thành công tớ không hề bất ngờ vì tớ biết chắc chắn cậu sẽ thành công."
Đột nhiên nghe được những lời này, Thiện Dục Dương chau mày, "Rốt cuộc cậu muốn nói gì?"
"Đừng cắt ngang lời tớ, để tớ nói tiếp." Chu Cẩn uống cạn ly rượu, nói tiếp: "Chúng ta ở chung phòng nhưng chẳng có quan hệ tốt gì, tớ cũng không thèm để ý đến cậu, tất nhiên cậu cũng không thích để ý đến tớ. Vậy bắt đầu từ khi nào? Tớ không nhớ rõ thời gian chính xác, chỉ nhớ một lần khi đi trên đường đột nhiên tớ thấy cậu, lúc ấy tớ liền đơ cả ngời, cứ nhìn chằm chằm vào cậu. Cậu có biết lúc đó mình đang làm gì không?"
Những chuyện này Thiện Dục Dương hoàn toàn không biết, chỉ đành phải lắc đầu.
"Cậu đang cười, cười cực kỳ vui vẻ." Chu Cẩn vừa cười vừa nói, "Đó là lần đầu tiên tớ thấy cậu cười sau nhiều tháng quen biết, cười như một tên điên, trong tay còn cầm đồ ăn vặt (???), cũng vào lúc ấy tớ phát hiện ra một người đi cùng cậu, đó chính là Đường Hiểu Huyên - cô em gái họ Đường của cậu. Có lẽ là cảm thấy cậu rất giỏi giang, nên tớ tiếp tục quan sát cậu sau đó tớ phát hiện ra cậu nói mình rất máu lạnh, rất lý trý, đối xử với mọi người như nhau, nhưng cậu lại chỉ để ý một người, quan tâm từng cử hỉ hành động của cũng như tất cả biểu cảm của cô ấy. Cô ấy khó chịu cậu cũng sẽ khó chịu, cô vui mừng cậu sẽ cười, mặc dù thường mắng cô ấy ngốc, nhưng đáy mắt lại không che dấu được sự quan tâm. Bắt đầu kể từ lúc đó, tớ quyết định làm bạn với cậu, bởi vì cậu như vậy mới giống người bình thường."
Nghe thấy mấy câu này, Thiện Dục Dương nhíu chặt hai hàng lông mày rậm: "Nói rõ ràng."
Vẻ mặt Chu Cẩn trở nên nghiêm túc, nói rõ từng câu từng chữ: "Thiện Dục Dương, cậu yêu Đường Hiểu Huyên, trong tim cậu luôn có hình bóng của Đường Hiểu Huyên."
‘Choang’, ly rượu trên tay Thiện Dục Dương rơi xuống đất vỡ tan tành, rượu văng đầy lên quần áo anh, thế nhưng anh lại không cảm thấy gì hết, trong đầu chỉ quanh quẩn một chữ ‘YÊU’! Anh yêu Đường Hiểu Huyên?!
Thiện Dục Dương thẹn quá hóa giận, giận dữ trừng mắt nhìn người bạn tốt, "Cậu nói linh tinh cái gì thế hả!"
"Tớ có nói linh tinh hay không có người rõ nhất." Chu Cẩn đẩy ngực anh nói: "Cậu vẫn muốn phủ nhận à?"
"Cậu nói lung tung vớ vẩn, Hiểu Huyên chính em gái tớ, tớ chưa từng thích cô ấy."
Nhìn mặt anh lúc trắng lúc xanh, Chu Cẩn cười lạnh, "Cậu không yêu cô ấy, vậy tại sao lại không muốn để bất kỳ người nào đến gần cô ấy? Đường Hiểu Huyên đáng yêu xinh đẹp đến mức nào, chúng ta ai cũng biết, một cô gái như thế chẳng lẽ không có ai theo đuổi? Nhớ khi đó có rất nhiều bạn học đều muốn theo đuổi cô ấy, cậu đã làm gì? Đuổi những người đó đi rồi giam giữ cô ấy bên cạnh mình; lần đầu tiên cậu đánh nhau là vì ai? Chỉ vì người kia đẩy Đường Hiểu Huyên một cái. Nếu như cậu không yêu cô ấy thì sẽ không dành cảm tình cho cô ấy, chẳng lẽ cậu không phát hiện cảm xúc của bản thân đều đặt trên người cô ấy ư? Cô ấy vui vẻ cậu cũng vui vẻ, cô ấy không vui cậu sẽ buồn phiền. Thay vì nói mấy năm nay cô ấy cứ quấn lấy cậu, không bằng nói cậu rất thích được cô ấy quấn lấy. Cậu tạo ra rất nhiều cơ hội cho cô ấy, chính là vì để cô ấy không ngừng đuổi theo bước chân của cậu, cậu biết không? Điều này rất ích kỷ, nhưng đó cũng chưa phải là điều ích kỷ nhất, mà điều ích kỷ nhất chính là cậu vẫn không chịu thừa nhận tình cảm của mình, nhưng đến tận bây giờ cậu vẫn phủ nhận sao? Cô ấy sẽ chỉ càng ngày càng chạy xa cậu thôi." (@@ cho e thở phát!! Nói gì dài thế!!)
Thiện Dục Dương rất tức giận, nhưng khi nghe được câu nói cuối cùng thì lúc lập tức trầm mặc. Chu Cẩn nói đúng, như thể nơi sâu kín nhất ở đáy lòng bị người ta vạch trần khiến anh không thể tiếp tục che giấu.
Yêu, đây mới thật sự là yêu sao? Hay là giống như Chu Cẩn nói rằng anh đang gạt bản thân?
Thiện Dục Dương chán nản ngồi xuống, thở dài nói: "Lần đầu tiên tớ thấy cô ấy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, mềm nhũn như bánh bao, đang nhoẻn miệng cười với tớ, sau đó tớ lớn lên cùng cô ấy, từ lúc còn rất nhỏ cô ấy đã nói muốn lấy tớ, cậu có biết lý do là gì không? Cô ấy nói tớ xinh đẹp, đây thật sự không phải là một từ ngữ phù hợp. Lúc ấy tớ tức muốn điên, ánh mắt của nhóc con này thật kém, tại sao có thể nói một người đàn ông xinh đẹp được? Tớ vẫn lo lắng cô cứ ngốc như vậy thì phải làm sao, còn tưởng rằng sau khi cô ấy trưởng thành sẽ thông minh hơn, ai biết được lại vẫn ngốc như cũ. Cô ấy ngốc nghếch, tính tình trẻ con, từ nhỏ thích gì cũng chỉ được chốc lát, mới m