"Thì ra là Thiện tổng của tập đoàn Vũ Dương, ngưỡng mộ anh đã lâu." Giang Mặc vừa cười vừa nhìn Đường Hiểu Huyên đang căng thẳng, một câu mang hai nghĩa.
Đối với lời khen tặng này Thiện Dục Dương làm như không nghe thấy, thản nhiên cười với Giang Mặc, "Anh Giang đây là bạn của Hiểu Huyên à?"
"Bạn học, quen nhau bốn năm đại học." Có điều cũng chỉ là quen sơ thôi nhưng Giang Mặc không nói ra điều đó.
"Là vậy à, nếu là bạn học, chắc cậu không ngại vào nhà chơi một lát chứ." Thiện Dục Dương biết mình không nên có địch ý như vậy, nhưng nhớ lại bộ dáng Đường Hiểu Huyên nói chuyện với anh ta rất quen thuộc, lửa giận nơi đáy lòng khiến anh điên cuồng.
Sao Giang Mặc không nhận ra anh đang dùng cách thức ‘tự cho mình là người nhà’, nhưng mặt vẫn không biến sắc như cũ, "Không, hôm nay Hiểu Huyên đã mệt lắm rồi, cô ấy cần nghỉ ngơi, tôi nghĩ hẹn lần sau thì hơn, dù sao bây giờ chúng tôi đã giữ liên lạc rồi, về sau sẽ đến thăm nhiều hơn, ngày nào đó rảnh rỗi sẽ chuẩn bị quà chu đáo để chào hỏi hai bác."
Câu này vừa được nói ra, không khí bốn phía trong nháy mắt như thể bị đóng băng, đáy mắt Thiện Dục Dương nhen nhóm lửa, kìm chế lắm mới không tặng một đấm vào gương mặt đang tươi cười của Giang Mặc. Tên này đang nói năng linh tinh gì vậy, Hiểu Huyên của anh nói muốn tiếp tục liên lạc với hắn ta lúc nào? Còn chào hỏi người lớn nữa, ai là người lớn của hắn ta?
"Bạn học thôi mà, những chuyện như vậy không phải phiền hà thế đâu."
"Bây giờ là bạn học, nhưng chuyện sau này không ai nói chắc chắn được." Giang Mặc cười rạng rỡ. Anh thừa nhận mình cố ý ‘đùa dai’, thế nhưng trò đùa này rất hữu ích không phải ư? Giúp bạn học cũ một chút cũng là việc nên làm.
Nhất thời không khí giữa hai người đàn ông này trở thành ‘giương cung bạt kiếm’, đáng tiếc Đường Hiểu Huyên vẫn đang căng thẳng vốn không nhận ra sóng ngầm đã bắt đầu khởi động giữa họ, cô chỉ cố che giấu tâm trạng của mình, không muốn để cho Thiện Dục Dương thấy mình lạnh nhạt, cũng không muốn để anh có cảm giác mình vẫn dây dưa với anh.
Giang Mặc thấy bộ dạng vội vã cuống cuồng của Đường Hiểu Huyên, đột nhiên thu hồi ánh mắt trên người Thiện Dục Dương, dịu dàng cười với cô, ngón tay thon dài búng nhẹ lên trán cô, giọng nói không hề che dấu sự thân mật, "Xem cậu này, đầu đầy mồ hôi, chúng ta mới đi chơi có mấy giờ đồng hồ thôi mà cậu đã mệt như vậy rồi, sức khỏe không tốt lắm, sau khi về nhà nhớ đi tắm luôn, cẩn thận bị cảm lạnh nha."
Đường Hiểu Huyên hậu tri hậu giác phát hiện ra mình căng thẳng đến nỗi trán đổ đầy mồ hôi. Cô tự giễu nói: "Tôi rất ít khi đi bộ, lần sau sẽ không như vậy nữa."
"Đồ ngốc."
Lời nói này làm cho người ta vừa nghe đã cảm thấy mập mờ, huống chi Thiện Dục Dương vốn trong lòng đã vô cùng khó chịu, ánh mắt của anh rơi vào tay của người đàn ông kia, nhìn đến nỗi tay người kia sắp thủng một lỗ, quả đấm nắm chặt chỉ sợ một không nhịn được vung vào người nào đó.
Không trách được thời gian này Đường Hiểu Huyên cả ngày cũng không trông thấy bóng dáng đâu, thì rad+đ+l+q+đ là cùng người ta ra ngoài chơi. Cô có lá gan lớn như vậy từ bao giờ, dám làm chuyện ‘trốn việc đi chơi’.
Thiện Dục Dương thầm nghĩ như vậy nhưng lời nói kỳ quái đã ra khỏi miệng, "Hiểu Huyên, ai cho em không đi làm mà đi chơi hả? Có phải em nên giải thích với anh không?"
"Tôi tới giúp Hiểu Huyên giải thích đây thôi." Giang Mặc đột nhiên lên tiếng: "Hôm nay tôi thấy cô ấy. . . . . ."
"Chuyện không liên quan tới cậu." Sắc mặt Thiện Dục Dương không tốt, tức giận cắt đứt lời Giang Mặc.
"Cậu Giang, đây là chuyện giữa tôi vàd_đ_l_q_đ cô ấy."
Nghe hai bên anh tới tôi đi, đối thoại không ai nhường ai, cho dù thần kinh không ổn định như Đường Hiểu Huyên, giờ khắc này cũng nhận thấy giữa hai người đàn ông này có gì đó không đúng. Cô cắn môi dưới không biết nên làm sao.
Cuối cùng vẫn là Giang Mặc hít sâu một hơi tranh nói trước, "Hiểu Huyên cũng là bạn của tôi, tôi dẫn cô ấy đi chơi thì có gì không được, cho nên về sau tôi vẫn sẽ dẫn cô ấy đi, tôi cũng ở gần đây thôi, tôi sẽ thường xuyên đến." Giang Mặc cố ý cao giọng cười nói, nụ cười kia thấy thế nào cũng có chút tức giận bên trong.
Giang Mặc đường hoàng trả lời thay Đường Hiểu Huyên như vậy, Thiện Dục Dương nghe được mà cổ họng như mắc nghẹn, khí tắc ở ngực. Thiện Dục Dương càng thêm phiền não, anh thề người đàn ông này không phải dạng lương thiện gì, chỉ mấy câu đơn giản đã kích thích anh cự kỳ khó chịu. Anh nắm chặt tay hít sâu mấy lần để cho những suy nghĩ tạp nhạp của mình lặng xuống, anh muốn bình tĩnh đối mặt, nếu không sẽ thật sự rơi vào thế yếu.
Nghĩ tới đây, Thiện Dục Dương khẽ động khóe miệng lộ ra nụ cười yếu ớt: "Đi chơi không có gì, có điều tôi tự dẫn cô ấy đi thì tốt hơn, tính tình Hiểu Huyên lại đơn thuần không có kinh nghiệm gì. Sau này anh không có ở đây, Hiểu Huyên, em ít đi ra ngoài thì tốt hơn."
Nói xong, Thiện Dục Dương có vẻ có chút hài lòng, anh muốn nói cho Giang Mặc mình và Đường Hiểu Huyên là thanh mai trúc mã đã nhiều năm, nên anh có thể chăm sóc cô gái này một cách đường hoàng.
Giang Mặc híp mắt nhìn người đàn ông này một cái, không chịu thua thiệt, "Đúng vậy, cô ấy là người ngốc nghếch, thực sự luôn khiến người ta lo lắng, nhưng có sao đâu, có tôi ở đây rồi, sau này tôi sẽ chăm sóc thật tốt cho cô ấy. Hiểu Huyên, cậu đồng ý không?"
Nói đến đây Giang Mặc xoay người nhìn về phía Đường Hiểu Huyên, giọng nói của anh vừa nhẹd/đ/l/q/đ vừa dịu dàng, mắt đắm đuối đưa tình dường như không một cô gái nào có thể thoát được, nhưng giờ phút này Đường Hiểu Huyên không có tâm tư dư thừa, chỉ vì sau lưng có người đang tức giận muốn dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn phỏng người cô.
Đường Hiểu Huyên biết là Thiện Dục Dương đang nhìn cô, thế nhưng điều đó nói lên cái gì? Cô không hiểu tại sao người đàn ông này lại tức giận như thế, là bởi vì thứ vốn thuộc mình bị cướp mất ư? Cho dù anh không thích thứ đó cũng sẽ cảm thấy không thoải mái sao?
Giang Mặc dường như đang chờ câu trả lời của Đường Hiểu Huyên, nhưng Đường Hiểu Huyên chỉ có thể căng thẳng nắm chặt tay lại, không biết nên nói những gì. Thật may là Thiện Dục Dương không kềm chế được nên đã cắt đứt bầu không khí giằng co.
Không cho cơ hội từ chối, anh trực tiếp hỏi "Hiểu Huyên, dì Đường đã đợi em lâu lắm rồi đó, em mau về đi. Đúng rồi, ngày mai anh đến trường đua ngựa, chẳng phải em vẫn muốn đến đó chơi à? Ngày mai đi cùng với anh."
Hành động như vậy cũng có thể coi là bất lịch sự, lúc trước Thiện Dục Dương tuyệt đối không hành động như thế, nhưng anh thừa nhận vừa rồi mình có chút hoảng loạn, anh lo lắng Đường Hiểu Huyên sẽ đồng ý, lod\'đ\'l\'q\'đ lắng người đàn ông ưu tú kia sẽ cướp Đường Hiểu Huyên đi.
Trong một khắc kia Đường Hiểu Huyên cũng thở phào một hơi, cô dùng ánh mắt áy náy nhìn Giang Mặc. Sau khi gười nào đó nở nụ cười tươi với cô cô mới lấy dũng khí xoay người đối mặt với Thiện Dục Dương.
"Thiện. . . . . . anh Dục Dương, em không đi đâu, hôm qua đã em hứa với mẹ ngày mai sẽ dạo phố cùng mẹ rồi, anh đi một mình đi." Đường Hiểu Huyên cố gắng để mình bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn có vẻ sợ hãi, không trọng lượng
Nếu là Thiện Dục Dương của quá khứ, kiêu ngạo như anh sẽ tuyệt đối không chấp nhận từ chối, nhưng nhìn Đường Hiểu Huyên đang cố giữ khoảng cách với mình, bên cạnh còn một đối thủ đang đứng nhìn chằm chằm, nên anh cũng bình tĩnh lại, mặt dày tính toán cố chấp tới cùng.
Thiện Dục Dương nở nụ cười vốn có, kiên trì nói: "Đây là sắp xếp công việc, không phải chuyện riêng tư, hiện tại em vẫn là thư ký của anh, em nên nghe theo sắp xếp của anh."
"Nhưng em. . . . . ."
Thiện Dục Dương là người kiêu ngạo cỡ nào, làm sao anh có thể chịu được Đường Hiểu Huyên từ chối anh lần thứ hai trước mặt Giang Mặc? Giọng điệu của anh như chém đinh chặt sắt, làm cho người ta không thể có cơ hội xen vào, trực tiếp quẳng xuống một câu nói, "Buổi chiều anh sẽ tới đón em, nhớ về sớm chút để nghỉ ngơi."
Nói xong câu này, Thiện Dục Dương xoay người rời đi, thanh mai trúc mã nhiều năm như vậy, anh hiểu rõ tính tình Đường Hiểu Huyên nhất, nhóc con này không biết từ chối lại không có chủ kiến, nếu người khác kiên định giúp cô quyết định, cô sẽ không có dũng khí để phản kháng dữ dội.
Thực tế, tất cả đúng như anh suy đoán, Đường Hiểu Huyên không từ chối, cuối cùng chỉ có thể nhìn bóng lưng Thiện Dục Dương không lo lắng rời đi, trái tim lập tức đập loạn không thể khống chế.
Đưa mắt nhìn Thiện Dục Dương tính mười phần xâm lược rời đi, Giang Mặc nhìn cô gái do dự cắn môi không quyết trước mắt, trong lòng có chút buồn bã, xem ra anh suy đoán không sai, đây chính là người đàn ông mà Đường Hiểu Huyên thích.
"Là anh ta." Giang Mặc khẳng định.
Giang Mặc rất thông minh, lời nói ra đã nói trúng ngay tim đen, Đường Hiểu Huyên không chỗ trốn chạy cũng không hề giải thích, ánh mắt của cô trực tiếp nói lên tất cả. Cô cúi đầu thì thào nó: "Tôi không muốn đi."
"Anh ta là người đàn ông giỏi giang, cậu thích anh ta quả không sai." Giang Mặc thu hồi nụ cười bất cần đời trên mặt, đặt hai tay lên vai Đường Hiểu Huyên nặng nề nói: "Đừng buồn nữa, thích một người không có gì sai trái hết, có điều đó là người đàn ông mà bên cạnh anh ta không bao giờ thiếu những cô gái ái mộ, anh ta quá kiêu ngạo, cho nên thích anh ta sẽ đặc biệt mệt mỏi một chút. Nhưng Hiểu Huyên cậu rất tốt, đáng giá để người khác yêu, cho nên đừng lo lắng gì cả, cho dù anh rời đi, cũng sẽ có người thích hợp với cậu hơn xuất hiện."
Giọng điệu của anh chân thành như vậy không ngừng tiếp thêm sức mạnh cho Đường Hiểu Huyên, chỉ là chốc lát sau cô lại sầu muộn , "Xin lỗi cậu, tôi không biết anh ấy sẽ xuất hiện. . . . . ."
Giang Mặc bật cười, "Ngốc quá, xin lỗi cái gì? Tôi rất vui mừng vì hôm nay biết được một ‘cậu’ khác. Ở trường học cậu chỉ là một con búp bê hoàn mỹ, hôm nay mới giống một cô gái nhỏ, chúc mừng cậu, từ búp bê đã chuyển thành người sống."
Đường Hiểu Huyên bị giọng điệu khoa trương của cậu bạn chọc cười, cô thở phào nhẹ nhõm, "Cậu đúng là. . . . . ."
"Cậu. . . . . ." Đường Hiểu Huyên không biết nên nói cái gì cho phải, nhưng trên mặt rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười thật lòng.
Giang Mặc thật sự là một người đàn ông hài hước tốt bụng, Đường Hiểu Huyên thầm khen ngợi. Trước kia trong mắt mình chỉ có Thiện Dục Dương, bên cạnh không có lấy một người bạn, mất đi Thiện Dục Dương thì tương đương với mất đi tất cả.
Cô không nhịn được muốn cảm ơn trời cao, vào đúng thời điểm mình bất lực Giang Mặc lại xuất hiện. . . . . . Đưa mắt nhìn sang hướng nhà họ Thiện, ánh mắt Đường Hiểu Huyên có mấy phần ưu thương, đáng tiếc cô yêu một người như vậy, mà giờ lại phải buông tay.
Ánh mắt Đường Hiểu Huyên chất chứa nhiều đau đớn, khiến tim Giang Mặc bất ngờ nhảy lên, trước mắt anh đột nhiên thoáng hiện lên bóng dáng một cô gái khác, cô ấy cũng dùng ánh mắt đau thương như vậy để nhìn mình.
Thu hồi nụ cười, anh cũng thở dài một hơi, "Thật ra mới nãy cậu không nên từ chối anh ta, người đàn ông này kiêu ngạo là thế, đ