t cả những gì thuộc về nàng, bao gồm gia đình. Là hắn không đủ phong độ, trong tiềm thức tự động bài xích việc Kiều gia đã cướp đi quyền tự do trong hôn nhân của hắn, làm sao từng nghĩ qua, khi một người cha quyết định muốn đem đứa con gái duy nhất của mình giao vào trong tay của hắn, trong lòng sẽ là như thế nào? Được ăn cả ngã về không.
Có được nàng, là may mắn của hắn. Từ nay về sau một tầng một tầng trong cuộc sống, phong cảnh luôn luôn biến chuyển, từng cái biến chuyển, ý cảnh sâu thẳm. Hắn từng luôn luôn đứng ở trên đỉnh cao nhất để nhìn mọi người, chỗ cao nhất tương đương với sự lạnh lẽo cô độc, nhìn thấy giai nhân, mắt mang ý cười, tâm cũng là lạnh. Mà bây giờ, nàng đa làm cho hắn vén áng mây mù, nhìn thấy bên dưới lớp mây mù đó là nhân gian có hoa có nước, cúi đầu đón gió, ngẩng đầu nhìn trăng, nàng cho hắn cả một bầu trời trong xanh tinh khiết, mỗi một nỗi tương tư, đều có thể viết thành ngàn lời.
Đều nói hôn nhân là một đóa hoa nở rộ, rất nhiều người, luôn phải đợi đến khi đóa hoa của chính bản thân mình úa tàn, mới hiểu được cần phải lùi một bước.
Mà hắn sẽ không.
“Ba ba.” Hắn lấy ra từ phía sau một phần văn kiện, đặt ở trước mặt nhạc phụ: “Nơi này là toàn bộ tư liệu công ty con sản xuất lớn nhất của tập đoàn tài chính Đường Viễn ở Đông Nam Á, nó đã thoát khỏi sự quản lí của công ty mẹ, tung sản phẩm độc lập đưa ra thị trường. Ngài chắc chắn hiểu được công ty này có ý nghĩa như thế nào đối với con, đúng vậy, đây chính là vị trí trung tâm nòng cốt của Đường Viễn.”
Kiều Chấn Đình có điểm không thể tin nhìn hắn.
Đường Học Khiêm đem thư chuyển nhượng cổ phần đẩy đến trước mặt nhạc phụ: “Đường Viễn là công ty gia tộc Đường gia, ngoại trừ công ty mẹ ra, công ty này đối với con là quan trọng nhất, con có được 70% cổ phần quyền khống chế, ngày mai con sẽ triệu tập đại hội cổ đông Đường Viễn gấp chuyển nhượng sang danh nghĩa của ba ba. Con biết Kiều Thị sở dĩ đối với Thạch gia cắn chặt không buông như thế, là vì lo lắng mất đi thị trường Đông Nam Á do đó chuyển hướng sang thị trường châu Âu, nhưng nếu ngài có được quyền khống chế cổ phần lớn nhất của công ty con thuộc Đường Viễn này, thế cục liền thay đổi hoàn toàn, không chỉ có không cần lo lắng mất đi số định mức ở trường, còn có thể dùng nó để kiềm chế con.”
Kiều Chấn Đình gần như cảm thấy tiểu tử này đang kể chuyện cười dỗ ông vui vẻ.
“Đường Học Khiêm, cậu đang ở đây đùa giỡn cái gì?” Loại sự tình trời sập này, hoàn toàn không phải phong cách của Đường Học Khiêm .
Người đàn ông ngẩng đầu, đáy mắt một mảnh thuần túy: “Con không phải đang nói đùa.”
Kiều phụ nhất thời im lặng.
“Cậu dám đem công ty trọng yếu như thế giao cho ta? Cậu không sợ ta xoay người tức khắc phản bội cậu sao? Ta và cậu từ trước đến nay, hoàn toàn không có điểm nào để tin tưởng nhau.”
“Có, con có điểm trụ cột để tín nhiệm ngài.” Hắn chậm rãi mở miệng, nói ra lời cảm ơn sâu sắc của hắn: “Ngài đem Ngữ Thần cho con, con thực cảm kích. Cho nên hiện tại, con chỉ hi vọng ba ba không cần đem Ngữ Thần thu hồi đi, hi vọng ba ba đối với Thạch thúc thúc giơ cao đánh khẽ, con dùng vật quan trọng nhất của con và của Đường Viễn cùng ngài làm trao đổi, hi vọng ngài có thể thành toàn trung hiếu lưỡng toàn của con.”
Có đôi khi, suốt cả đời của một người, trong một cái chớp mắt ngắn ngủi thôi, liền hiểu rõ điểm thiếu sót của bản thân. Hắn hữu tình, đối với nàng hữu tình, đối với Thạch gia hữu tình, sợ tình nhiều làm buồn mỹ nhân, vì thế hắn đã quyết định buông thanh kiếm trong tay, chịu thua trước.
Lúc đi ra khỏi bệnh viện, hắn dưới ánh mặt trời mở ra trong lòng bàn tay, giống như là một lời mời, giống như là ở nói với nàng: Hiện tại, nếu em ở ngay trước mặt anh, có trở về bàn tay anh ôn nhu khẽ múa không?