Có ai cầu hôn như vậy không chứ? Đã gọi là vợ rồi lại còn cầu hôn nữa, thật bó tay với anh luôn.
Cơn xao động vừa rồi còn chưa bình lặng, lại một làn sóng dữ tràn tới nhấn chìm cô. Mà người làm dấy lên làn sóng dữ ấy chính là Chân Lãng, anh chàng đang quỳ bên chân cô, trình diễn màn kịch cầu hôn cũ rích.
Cô chưa từng nghĩ rằng có ngày mình lại thấy cảm động vì một màn biểu diễn tệ hại đến buồn nôn thế này, thậm chí còn khó có thể thở nổi, rồi mãi không nói ra thành lời.
Tất cả đều là vì người đó!
Bây giờ cô càng lúc càng không giống với bản thân, dáng vẻ của một cô gái hay e thẹn xuất hiện càng lúc càng nhiều.
“Không có hoa hồng.” Cô tựa lưng vào ô cửa sổ kính, cảm giác lành lạnh rốt cuộc đã khiến cô tỉnh táo lại một chút, khóe miệng hơi nhếch lên, kiêu hãnh ngẩng cao đầu.
Anh khẽ cười, ngón tay đưa tới mơn trớn chân cô, động tác hết sức nhẹ nhàng và chậm rãi: “Chín trăm chín mươi chín bông hồng, không những là hoa hồng, hơn nữa còn là những cánh hoa mà anh tự tay xé, rồi trải lên giường cho em, sao lại nói là không có hoa hồng chứ?”
Làn da nơi anh chạm phải nóng bỏng như bị lửa đốt, rồi cái nóng còn lan dần lên trên, lên trên mãi. Giả Thược cố gắng hít sâu một hơi, giọng nói hơi run rẩy: “Em... em không đeo nhẫn đâu. Như... như vậy sẽ không thể luyện quyền được.”
“Vậy tức là nếu không phải nhẫn, em sẽ đồng ý đúng không?” Anh cười gian trá, thản nhiên lấy thứ trong chiếc hộp màu đỏ kia ra.
Chợt cảm thấy cổ chân lạnh ngắt, Giả Thược vội cúi đầu nhìn xuống, lập tức nhìn thấy viên kim cương trên chiếc vòng chân băng bạch kim đang tỏa ra ánh sáng bảy màu rực rỡ, xung quanh còn được điểm xuyết bằng mấy viên ngọc ruby óng ánh, hình dáng như làn sóng uốn lượn quanh cổ chân khiến chiếc vòng vừa có vẻ cao quý mà lại không mất đi phần thanh lịch.
“Anh biết là em không thích đeo nhẫn, cái này coi như là vật làm tin được không?” Đeo chiếc vòng chân đó cho cô xong, anh chậm rãi đứng dậy. “Chiếc vòng này là do anh tự tay thiết kế, có hai móc cài, em có thể thoải mái đấm đá, đảm bảo sẽ không rơi mất đâu.”
Lành lạnh, bởi vì chiếc vòng đó.
m ấm, bởi vì bàn tay anh.
Cũng giống như cô lúc này, sau lưng là lớp kính lạnh lẽo, phía trước là cơ thể ấm áp của anh, cô được anh ôm chặt trong lòng, một cơn mưa những nụ hôn buông rơi tới tấp: “Vật làm tin đã đeo rồi, anh không cho phép em tháo ra đâu đấy!”
Chiếc vòng đó giống như là một dấu ấn mà anh một dấu ấn mà anh in sâu lên trái tim cô để tuyên bố chủ quyền.
“Nhưng em không có cái gì để đưa cho anh, như vậy có phải là rất không công bằng không?” Lúc này cặp mắt cô đã trở nên mơ màng, nhưng vẫn cố gắng nói những lời tự đáy lòng.
“Có...” Đôi môi anh hôn dần xuống dưới, để lại trên vai cô vô số nụ hoa màu đỏ, hết sức rực rỡ. “Em.”
Khi làn gió điều hòa thổi tới, cô cảm thấy hơi lanh, liền hít sâu một hơi: “Anh...”
Từ lúc nào mà cô lại giống như nữ thần Venus đắm đuối trong lòng anh thế này, đôi tay nóng bỏng đó của anh đang âu yếm vuốt ve eo cô, còn dịch dần xuống dưới.
Hai bóng người trên ô cửa sổ kính quấn quýt, những hơi thở ướt át tràn ngập khắp căn phòng. Cảm giác bất an khiến Giả Thược co rúm người lại, bóng dáng cô gái trong cửa sổ mặt mũi đỏ bừng, ánh mắt xa xăm, còn thoáng ẩn hiện một vẻ khao khát.
Cô có thể nhìn thấy rõ ràng bàn tay anh đang xâm chiếm cơ thể cô, cảm nhận được sự biến hóa trên cơ thể anh: “Rèm, rèm cửa sổ...”
Anh xoay khuôn mặt cô lại, hôn lên môi cô: “Đây là chỗ cao nhất rồi, không kéo rèm cửa sổ cũng không có ai nhìn thấy đâu."
Hai người trao cho nhau một nụ hôn nóng bỏng, làn da dán sát vào nhau. Rồi cô dang rộng đôi tay, ôm anh thật chặt.
Suốt đêm ấy, môi và lưỡi của anh thăm thú khắp cơ thể cô, không bỏ sót một chỗ nào.
Suốt đêm ấy, bọn họ không ngừng lăn lộn trên chiếc giường trải đầy cánh hoa hồng, như muốn hòa vào làm một.
Suốt đêm ấy, ánh trăng bên ngoài cửa sổ lặng lẽ chiếu xuống, trên ô cửa kính là hình ảnh của hai người say đắm yêu nhau.
Trên giường, dưới đất, những cánh hoa hồng lất phất tung bay, tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ đan xen.
Lần đầu tiên trong đời cô được biết cảnh đêm đẹp như vậy.
Lần đầu tiên trong đời, cô được biết mặt trăng có thể cười một cách quyến rũ thế này.
Lần đầu tiên trong đời, cô được biết khi ôm anh thật chặt, mình lại có thể hạnh phúc đến thế.
Trong cơn ái ân nồng nhiệt, cô thấp thoáng nghe thấy có người đang rủ rỉ vào tai mình những lời nói chứa chan tình cảm: “Oan gia, em nói thứ đó là của em, anh đã giữ gìn nó cho em hơn hai mươi năm rồi đấy, có thích không?”
Đắm chìm trong cơn đê mê tột đỉnh, cô ôm chặt lấy anh, vừa nói vừa thở dốc: “Oan gia, anh mới là oan gia của em...”