Trong khoa Ngoại của bệnh viện, Giả Thược nhìn lớp thạch cao trên chân mình đang được bóc đi từng chút một, cảm giác nặng nề ở chân nhẹ dần đi, cô ấn nhẹ chân xuống đất một cái, tuy vẫn còn hơi đau, nhưng so với sự bất tiện khi cái chân bị bó chặt lại, thế này đã thoải mái hơn rất nhiều rồi.
Cái đầu cô đã không chỉ một lần nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường, tuy mới có nửa tiếng ngắn ngủi, nhưng cô cảm thấy dường như đã vài giờ trôi qua. Thế nào gọi là ngày dài tựa năm, lúc này thì cô đã hoàn toàn hiểu rõ.
“Bác sĩ Chân mới rời đi được có một lúc, cô nhóc đã sốt ruột đến vậy rồi cơ à?” Trong đôi mắt của chủ nhiệm Phạm toát lên vẻ trêu chọc: “Tuy ông lão này không dễ nhìn cho lắm, nhưng ít ra cũng không bị hôi nách hay gì đó cả, có cần phải tỏ ra khó chịu như vậy không chứ?”
Khóe miệng Giả Thược hơi co giật, cô đưa tay lên cào cào mái tóc ngắn cũn của mình một chút, rồi nở một nụ cười ngờ nghệch.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, mới chỉ một thoáng không nhìn thấy người đó, cô đã có cảm giác da diết ngóng trông.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, mới chỉ một thoáng không nghe thấy giọng nói của anh, cô lại cảm thấy trái tim mình vô cùng trống trải.
Cô nhắm hai mắt, trong đầu toàn là hình ảnh của anh. Có hình ảnh uể oải của anh khi nằm bên cạnh trêu đùa cô vào buổi sáng, có hình ảnh gợi cảm của anh khi mặc chiêc áo ngủ bị cô cạ vào làm cho xộc xệch, có hình ảnh quyến rũ của anh khi đang mặc chiếc áo sơ mi và chậm rãi cởi từng chiếc cúc...
Cô đưa tay lên ôm mặt, cảm thấy khuôn mặt mình lúc này đã nóng bừng.
Cô thậm chí vẫn còn nhớ rõ, sau khi anh hôn cô, trên đôi môi vẫn còn vương vài giọt nước của anh hiện rõ vẻ đắc chí, cặp mắt thì đột nhiên trở nên thâm trầm, giọng nói khàn khàn, tất cả đều khiến cô đắm say.
Không ổn rồi, bây giờ ngay đến cơ thể cô cũng đã trở nên nóng bỏng.
Nhưng suy nghĩ xuất hiện trong đầu cô lại càng lúc càng nhiều hơn, toàn là những cảnh tượng khi anh hôn cô, ôm cô, thậm chí còn có cả cảm giác nóng bỏng khi bàn tay anh vuốt ve cơ thể cô.
Không thể nghĩ nữa, nêu còn nghĩ, cô chỉ sợ dòng máu trong cơ thể mình sẽ sục sôi lên mất.
Đưa tay lên bám vào khung cửa, cô đặt mũi bàn chân xuống đất, chậm rãi đứng dậy. Trọng lượng của cơ thể đè xuống đôi chân từng chút một, sau khi cảm thấy không còn quá đau, cô vui vẻ bước đi hai bước.
Có điều, cô cũng chỉ bước đi được hai bước mà thôi, ngay sau đó đã có một cánh tay ôm lấy eo cô từ phía sau, rồi bế cô lên.
“Vừa mới tháo thạch cao ra mà em đã muốn chạy rồi à?” Một làn hơi nóng phả vào gáy cô, khiến cô ngứa ngáy rụt cổ lại.
Ngoảnh đầu nhìn lại, thấy nụ cười rạng rỡ của Chân Lãng, cô toét miệng nói: “Bác sĩ nói rồi mà, bây giờ em đã có thể đi được, vốn chỉ là vết thương nhỏ thôi, không cần làm lớn chuyện như vậy.”
Thấy Chân Lãng sa sầm mặt, cô liền xoay người lại, vòng tay qua cổ Chân Lãng một cách rất tự nhiên, rồi cạ nhẹ đầu vào người anh: “Đi mà, đi mà...”
“Được rồi, được rồi.” Chân Lãng vừa nói vừa hôn phớt lên má cô. “Nhưng chỉ được đi một lát thôi đấy!”
“Vâng!” Cô vui vẻ nói, thò chân về phía trước.
“Đợi một chút!” Cô nàng lại một lần nữa bị túm trở lại. “Em định cứ như vậy mà đi hay sao?”
“Tất nhiên!” Theo ánh mắt anh, cô nhìn xuống phía dưới một cách khó hiểu.
Trong ánh nhìn nhìn chăm chú, năm ngón chân trắng hồng đáng yêu kia cào nhẹ xuống mặt đất vài cái, sau đó run rẩy trốn sau chiếc chân còn lại.
Giả Thược cười ngô nghê nói: “Lúc ra ngoài còn bọc... bọc thạch cao, em quên... quên mất.”
Khi ra ngoài cái chân này của cô vẫn còn bọc thạch cao, không thể nhét vào giày được, đã thế lúc đó Chân Lãng còn đang trao cho cô những nụ hôn nóng bỏng, ướt át, cô làm sao có thể nhớ được chuyện này cơ chứ?
Chân Lãng đưa tay ra, ôm chặt lấy eo cô: “Thôi vậy, để anh bế em ra ngoài, rồi chúng ta đi xe về nhà.”
“Không được!” Giả Thược trợn tròn mắt. “Tay anh không thể vận động nhiều được!”
“Vậy...” Chân Lãng khẽ mỉm cười, cởi chiếc áo vét của mình ra đưa cho Giả Thược, rồi xoay người lại quay lưng về phía cô. “Lên đây!”
Giả Thược hơi do dự một chút, rồi liếc mắt nhìn về phía mấy người đàn ông đang ló đầu ngó nghiêng ở chỗ cách đó không xa: “Hay là để bọn họ bế nhé, dù sao cũng chỉ đến cửa thôi mà.”
Nói gì thì bọn họ cũng là vệ sĩ mà Tạ Quốc Trường phái tới, kêu bọn họ giúp đỡ chắc không có vấn đề gì nhỉ?
Chân Lãng ngoảnh đầu lại, giọng nói trầm hẳn xuống: “Em cho rằng anh sẽ để người đàn ông khác chạm vào em sao?”
Giả Thược còn đang ngẩn ra thì cặp mắt Chân Lãng đã lóe sáng, vẻ uy hiếp hiện ra rõ ràng. Cô lập tức ngoan ngoãn bò lên lưng anh, hai chân quặp lấy eo anh.
Chân Lãng vòng một tay ra sau lưng, vỗ nhẹ lên mông cô: “Ôm chặt đấy nhé, anh đi đây.”
Giả Thược ôm lấy cổ anh, cười khanh khách, mắt đã híp cả lại.
“Bác sĩ Chân!” Thấy Chân Lãng đã bước đi được vài bước, Vương Thiếu Hoàn đứng cạnh đó từ lâu, rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa mà lên tiếng.
Chân Lãng xoay người lại, khẽ xốc cô vợ sau lưng lên một chút: “Cô Vương, thật ngại quá, tôi còn phải hầu hạ bà cô này cái đã!”
Sau khi nhìn thấy Vương Thiếu Hoàn, Giả Thược trên lưng anh vốn đang vui vẻ cũng đột nhiên ngây ra, cặp mắt hơi nheo lại: “Lãng, anh mệt rồi sao? Chúng ta mau lên xe đi!”
Chân Lãng lẳng lặng xoay người, chẳng buồn nhìn Vương Thiếu Hoàn lúc này đã mặt mũi cứng đờ, khó coi thêm lần nào nữa, rảo bước đi thẳng về phía cửa bệnh viện.
Bộ ngực của Vương Thiếu Hoàn không ngừng phập phồng lên xuống, những chiếc móng tay được sơn màu rất đẹp cắm cả vào lòng bàn tay, bờ môi hồng xinh thì bị hàm răng cắn chặt, cặp mắt nhìn chằm chằm vào hai người trước mặt.
Đúng lúc Chân Lãng chuẩn bị bước ra ngoài cửa lớn của bệnh viện, cô đột nhiên lớn tiếng nói: “Bác sĩ Chân, anh có biết người đàn bà này là vợ chưa cưới của người khác không? Cô ta rõ ràng là một người đàn bà lẳng lơ, đang đùa bỡn với tình cảm của anh, cô ta chắc chắn không chịu từ bỏ người chồng chưa cưới có tiền có thế kia đâu.”
Giọng nói của cô rất lớn, vang vọng trong khắp tiền sảnh của bệnh viện, khiến vô số người ném tới những ánh mắt tò mò, sau đó thì rì rầm bàn tán.
Thái độ thù địch giữa hai cô gái trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Giả Thược hơi cử động, cánh tay ôm lấy Chân Lãng càng chặt hơn, rồi liếc mắt nhìn về phía Vương Thiếu Hoàn.
Không hề có sự khiêu khích, bởi cô sớm đã là người chiến thắng, trong ánh mắt cô lúc này là sự lười nhác. Cô lười đấu đá, lười tính toán và cũng lười giải thích.
Chân Lãng ngoảnh đầu lại, trong ánh mắt sâu sắc mang theo một tia sáng mà chỉ có cô mới hiểu, rồi anh khẽ cất tiếng hỏi cô: “Chồng em rất giàu phải không?”
Giả Thược nghiêng đầu qua một bên, cũng đáp lại anh bằng một tia sáng y như thế, rồi khẽ mỉm cười trả lời: “Chắc là vậy.”
“Vậy em yêu anh hay là yêu chồng em?”
Giả Thược cười hì hì nói: “Đều yêu.”
Câu trả lời trơ tráo của cô khiến tất cả mọi người đang có mặt đều không kìm được mà tỏ vẻ khinh thường, nhưng câu nói tiếp theo của Chân Lãng thì lại trơ tráo hơn.
Anh cao giọng nói: “Vậy bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ bám váy em để em nuôi nhé?”
Giả Thược cười vang, gật gật đầu.
Hai bóng người rất nhanh đã biến mất khỏi cửa lớn của bệnh viện, chỉ còn lại cô gái bị bỏ rơi kia, sắc mặt từ xanh biến thành trắng, rồi từ trắng chuyển sang tím ngắt.
“Xông lên...” Giọng nói trong trẻo của một cô gái vang vọng trong siêu thị, kèm theo đó là tiếng bánh xe lăn lộc cộc lộc cộc cùng những tràng cười vui vẻ, trông Chân Lãng và Giả Thược lúc này có vẻ nhàn nhã vô cùng.
Bàn tay Giả Thược vỗ lên tay vịn của chiếc xe lăn, đột nhiên mừng rỡ chỉ tay về phía trước: “Bia đại hạ giá kìa, nhanh, nhanh lên...”
Chân Lãng đẩy xe lăn bằng một tay, chạy về phía giá bia cao vút ở cách đó không xa: “Uống ít thôi, nếu không, anh cấm em uống rượu bia luôn đấy!”
“Biết rồi, biết rồi.” Giả Thược nhìn giá bia càng lúc càng gần, cặp mắt sáng lên lấp lánh, chẳng nghĩ ngợi gì đã buột miệng nói ngay.
Sau khi từ bệnh viện trở về, Giả Thược rốt cuộc đã được Chân Lãng xóa bỏ lệnh cấm bia rượu, nhưng cô không thể thay đổi quyết định của Chân Lãng, lại một nữa bị anh ấn xuống chiếc xe lăn, rồi chiếc xe lăn đó được dùng tạm làm xe chở hàng trong siêu thị.
Chiếc giỏ mua hàng trên đùi cô đã được đặt đầy những lon bia, mà lúc này Giả Thược vẫn không ngừng lựa chọn: “Này, vừa nãy ở bênh viện anh không sợ bị người ta cười sao?”
Nói mình muốn bám váy đàn bà trước mặt bao nhiêu người như vậy, còn tỏ ra đường hoàng hết sức, da mặt anh cũng dày thật đấy.
“Đó là sự thực thôi mà.” Chân Lãng nhún vai nói vẻ thản nhiên. “Tất cả tài sản của anh đều đã đưa cho em hết rồi, không ăn bám em thì ăn bám ai đây? Chẳng lẽ em cho rằng anh không đủ tư cách để bám váy em sao?”
Giả Thược cắn chặt môi, bật cười khúc khích nói: “Này anh có nhớ vẻ mặt của cô ta lúc đó không, cứ như là muốn nuốt chửng anh luôn ấy.”
Vòm ngực Chân Lãng không ngừng phập phồng lên xuống, xoa nhẹ lên mái tóc ngắn của Giả Thược, khóe mắt bỗng sáng rực: “Anh còn tưởng là em không hiểu gì hết cơ đấy.”
“Hừ...” Giả Thược làm bộ hậm hực nói: “Từ nhỏ đến lớn, những người con gái vây quanh anh có ai mà không có ánh mắt như vậy đâu, em nhìn nhiều quá thành quen rồi.”
“Vậy sao?” Chân Lãng cúi đầu, áp má vào má cô. “Thế từ nhỏ đến lớn anh cũng đều dùng ánh mắt như vậy để nhìn một người nào đó, tại sao em lại không phát hiện ra?”
“Vậy sao?” Giả Thược cười ngô nghê, làm bộ không hiểu gì.
Nhưng Chân Lãng hiển nhiên là không muốn buông tha cho cô: “Trước giờ em đều không để ý tới những cô gái bên cạnh anh, vừa rồi anh còn tưởng em sẽ vì một bữa cơm mà đồng ý đi ăn cơm cùng cô ta nữa cơ, chẳng lẽ là...”
Vừa nói anh vừa chớp chớp cặp mắt đào hoa như muốn ám chỉ điều gì đó.
“Em chỉ không có hứng thú với một số người lòng dạ xấu xa nhưng thủ đoạn quá kém cỏi thôi.” Giả Thược ôm cái giỏ mua hàng vào lòng, đưa mắt lườm Chân Lãng một cái. “Anh cho rằng em không biết anh đang lấy em làm lá chắn sao? Thực ra anh còn không có hứng thú hơn cả em ấy chứ.”
“Đi theo anh lâu như vậy, em cũng trở nên thông minh rồi đấy.” Vừa mới nói xong, Chân Lãng đã lập tức lách người qua một bên tránh khỏi cú đấm của Giả Thược, rồi bật cười cầm một gói khoai tây chiên lên, vứt vào chiếc giỏ trên đùi cô.
Hai người cất tiếng trêu chọc nhau, thỉnh thoảng lại cười vang khoan khoái.
Ôm theo một đống đồ to tướng, Giả Thược phải khó khăn lắm mới bò về được đến nhà. Khi cửa thang máy vừa mở ra cô không khỏi sững sờ bởi người đang đứng ngay bên ngoài: “Chú Tạ!”
Tạ Quốc Trường đưa mắt nhìn xuống chân Giả Thược, Giả Thược thấy vậy liền giơ cao cái chân trần của mình lên, nói vẻ lấy lòng: “Cháu khỏi rồi mà, không cần lo lắng cho cháu nữa đâu!”
Tới lúc này vẻ mặt nghiêm túc đó mới dãn ra một chút. Tạ Quốc Trường đưa tay véo nhẹ mũi Giả Thược: “Cái con nhóc này...”
Giả Thược lại nở một nụ cười ngây ngô: “Chú Tạ nhớ cháu hay là nhớ Chân Lãng thế?”
Nhìn thấy nét mặt đó của cô, dù là người nghiêm túc, ít nói hơn nữa thì cũng k