ịu được trước sự đeo bám dằng dai của huấn luyện viên, chỉ hận không thể gói cô lại rồi đưa thẳng cho ông luôn. Còn cô thì mỗi ngày đều có thể nhìn thấy bóng dáng của ông, lúc cuối tuần thậm chí còn có thể nhìn thấy ông ngồi trước cửa nhà mình từ sáng đến tối, không biết hàng xóm có cho rằng nhà cô nợ tiền người ta nên bị đòi nợ không nữa.
Nhưng rất kỳ lạ, huấn luyện viên không ngờ lại không đeo bám Chân Lãng, mà chỉ bám chặt lấy cô không buông.
“Anh nói với ông ấy, chỉ cần em đồng ý, anh sẽ đi theo ông ấy ngay.” Chân Lãng thản nhiên tiết lộ sự thực.
Bàn tay cô nắm chặt lại, túm lấy mái tóc của Chân Lãng: “Thì ra kẻ đầu sỏ chính là anh!”
Chân Lãng chỉ mỉm cười, không hề phản kháng, để mặc cho cô kéo tóc của mình.
Cô xoay khuôn mặt Chân Lãng lại, nhất quyết bắt anh phải nhìn thấy vẻ bất mãn trong mắt mình: “Vậy sau đó tôi đã đồng ý rồi, tại sao không thấy anh tới luyện võ cùng tôi?”
Khi đó, mỗi lần Chân Lãng đều đứng ở một bên lặng lẽ chờ cô, còn cô thì luôn cho rằng vì quý cô nên huấn luyện viên mới cho phép một cậu nhóc như vậy đi theo, bây giờ mới biết thì ra ông làm vậy vốn là để cậu học trò cưng đó có thể nghe giảng.
“Nếu anh luyện võ ở ngay trước mặt em, em sẽ không bảo vệ anh nữa.” Anh đưa tay kéo cô xuống một chút, rồi hôn phớt lên môi cô. “Cũng sẽ không bắt nạt anh nữa.”
“Hừ!” Giả Thược sớm quen với động tác đó của anh, cứ để mặc anh hôn mình, không hề phản kháng.
“Thực ra đối với anh thì làm gì cũng vậy thôi, chỉ cần có thể nhìn thấy em là được.” Giọng nói tỉ tê vang đến tai cô bất giác khiến trái tim cô xao động. “Anh biết là em hiếu động, cũng biết là em muốn đi, nhưng anh sợ em bị thương, bởi vì khi đó người ta cứ luôn nói rằng huấn luyện với cường độ cao sẽ làm tổn thương đến cơ thể, mà cũng vì thế nên cô Giả, chú Giả mới không muốn để em đi. Nếu anh không tự mình đi luyện tập, làm sao biết em có thể chịu đựng được hay không chứ?”
Lời nói của anh như cây búa gõ vào trái tim cô, có chút chua xót nhưng rất ngọt ngào.
“Đi theo tôi làm cái gì chứ?” Cô khẽ “hừ” một tiếng. “Muốn bắt nạt tôi cả đời hay sao?”
“Là em đòi lấy cái của anh cơ mà, anh không đi theo em thì đi theo ai chứ?” Trên khuôn mặt Chân Lãng tràn ngập nét u sầu, đôi mắt nhìn cô như ầng ậng nước. “Thược Thược, người ta nghe em hết đấy, em muốn làm gì thì làm đi…”
Bàn tay Giả Thược trượt qua một bên, cả người ngã nhào về phía trước.
“A…”
Thành bồn tắm vốn thấp nên không thể chặn cô nàng nào đó lại, Giả Thược kêu ré lên một tiếng rồi ngã nhào vào bồn tắm, chỉ nghe ùm một tiếng, rồi bên ngoài chỉ còn lại một cái chân thạch cao to tướng đang đưa qua đưa lại giữa không trung.
Chân Lãng đưa cánh tay còn lành lặn ra vớt Giả Thược lúc này đã ướt như chuột lột lên, cười hỏi: “Em yêu, muốn tắm uyên ương à?”
“Phì!” Đáng thương thay cho Giả Thược, lại một lần nữa bị sặc bởi nước tắm của Chân Lãng.
Cơ thể hai người dán sát vào nhau, làn nước ấm dập dờn xung quanh cơ thể bọn họ, những làn hơi nước mịt mờ mà ấm áp chậm rãi bốc lên, mang theo mùi sữa tắm thoang thoảng.
Quần áo mùa hè vốn mỏng manh, sau khi ngâm nước liền dán sát vào cơ thể, làm tôn lên thân hình thon thả và cân đối của cô, mái tóc ướt đẫm chảy nước tong tỏng, cặp mắt to tròn ánh lên những nét mơ màng, nhìn có vẻ khá đáng thương.
Một bàn tay nhẹ nhàng đưa tới lau mặt giúp cô, rồi một anh chàng nào đó uể oải dựa lưng vào thành bồn tắm, nhìn vẻ thê thảm của cô lúc này, cặp môi anh trông càng hồng hào hơn: “Vợ yêu nhiệt tình hiến dâng như vậy, chồng đây thật không biết lấy gì báo đáp, chỉ có tấm thân này…”
Khi nói những lời phía sau, giọng anh rõ ràng đã cao hẳn lên, cứ như là đang hát kinh kịch vậy.
“Anh vừa nói gì đấy?” Giả Thược lắc mạnh mái tóc, làm nước bắn tung tóe, rồi đưa tay ra định chụp lấy vạt áo trước ngực Chân Lãng theo thói quen, nhưng ngay sau đó lại ngây người ra một chút và dừng lại.
Bây giờ Chân Lãng đâu có mặc áo, cô biết chụp lấy cái gì đây chứ?
“Em đã sốt ruột như vậy, anh cũng chỉ đành cố gắng hầu em thôi.” Chân Lãng làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, thản nhiên chớp chớp cặp mắt đào hoa, trên mái tóc mềm mại có những giọt nước long lanh chảy xuống. Dưới ánh đèn màu vàng mờ mịt, nụ cười của anh toát ra vẻ vô cùng cuốn hút, ngón tay lặng lẽ nâng cằm Giả Thược lên.
Trong không gian nhỏ hẹp lúc này, cái chân bó thạch cao của Giả Thược gác lên thành bồn tắm, cánh tay thì bám lên vai Chân Lãng, trong mắt lấp lánh những tia sáng như muốn giết người: “Tôi hỏi anh, vừa rồi anh nói gì?”
Bọn họ không phải là kẻ địch của nhau sao?
Thôi được rồi, cho dù không phải là kẻ địch, cùng lắm cũng chỉ có thể quay lại quan hệ bạn tốt như trước đây mà thôi.
Hình như cũng không đúng, chắc nên tính là tri kỷ, có mờ ám hơn bạn tốt chút chút.
Anh ta… anh ta sao có thể nói ra những lời như vậy được chứ?
Anh ta thật sự coi cô là kẻ ngốc, chẳng biết cái gì hết sao?
Một cặp mắt tròn xoe giận dữ trừng lên nhìn Chân Lãng, tất cả tâm tư đều được thể hiện trong ánh mắt. Còn Chân Lãng từ đầu đến cuối luôn uể oải dựa lưng vào thành bồn tắm, dường như đã bị làn nước ấm làm cho mềm nhũn rồi. Nhìn Giả Thược đang nằm bò trên người mình, ánh mắt anh không biết vô tình hay hữu ý mà luôn nhìn vào chiếc áo đã ướt sũng của cô, rồi thản nhiên nói: “Anh đùa thôi mà.”
Thấy đối phương thay đổi thái độ nhanh như vậy, Giả Thược nhất thời cũng không biết nên nói gì mới phải. Nhưng sau khi nghe thấy giọng nói đầy vẻ thản nhiên đó của anh, trong lòng cô chợt nổi lên một cảm giác khó tả.
Những giọt nước được lau đi sạch sẽ, ngón tay Chân Lãng lướt nhẹ dưới cằm cô, ánh đèn lọt vào trong mắt anh trông hệt như những ngọn lửa không ngừng nhảy nhót.
Ở khoảng cách gần như vậy, hơi thở của anh nhẹ nhàng phả lên khuôn mặt của cô, cặp mắt sáng ngời thì gần ngay gang tấc. Trong đầm nước sâu màu đen ấy như có một dòng xoáy, khi cô và anh nhìn vào mắt nhau, ánh mắt anh như hút lấy cô, nhấn chìm cô vào trong đó.
Nhìn khuôn mặt anh đang đến rất gần, nhìn đôi môi anh đang nhẹ nhàng dán sát đến bờ má, rồi lại cảm nhận hai cánh môi mềm mại của anh chậm rãi di chuyển từ bờ má đến khóe môi, cô thấy mình như đang bị những hơi thở nóng bỏng của anh bao trùm.
Mọi động tác đều giống như một thước phim quay chậm, khuôn mặt anh lớn dần lên trước mắt cô, nhưng cô lại không cách nào phản kháng.
Hay nói cách khác, cô không còn sức phản kháng nữa.
Cặp môi mềm mại, hơi ươn ướt, khéo léo dán sát lên bờ môi cô, hôn một cách thuần thục, khơi dậy sự nhiệt tình trong cô, xâm chiếm trái tim cô từng chút một.
Cô ngô nghê hé môi, cánh tay vòng tới sau gáy anh mà ôm chặt, để mình có thể dán sát vào anh thêm chút nữa, không những mặc cho anh tự do hành động, còn nhiệt tình phối hợp với anh.
Anh không ngừng luồn vào sâu hơn, còn cô thì treo mình trong lòng anh, đầu óc mơ màng, không biết phải làm gì mới phải.
Nét cười trong đáy mắt lại càng nồng hơn, Chân Lãng ghé sát đến bên tai cô nói khẽ: “Tri kỷ không phải là như thế này, đúng không?”
Chút tâm tư đó của cô không thể giấu được anh.
Mà cô lúc này rõ ràng là đã bị hôn đến nỗi thần hồn điên đảo, đầu óc quay cuồng, cặp môi hồng hơi hé, hai cánh môi đã hơi sưng chẳng còn đề phòng gì nữa, toát ra một sự cám dỗ hết sức tự nhiên.
“Em đang dụ dỗ anh hôn tiếp phải không?” Giọng anh khàn khàn, dập dềnh vang lên bên tai cô, kèm theo vài nụ hôn phớt qua nữa.
Cô vô thức mím chặt môi, trong cái cảm giác tê tê dường như còn phảng phất mùi thơm của anh. Rồi cơ thể cô đột nhiên trở nên mềm nhũn, chẳng còn lại chút sức lực nào.
Lúc này cơ thể cô đang ngồi trong bồn tắm, chân thì lại gác lên thành bồn, tư thế hết sức quái dị, trong cặp mắt mơ màng như toát ra một nét cô quạnh mà yếu đuối.
Chân Lãng liếm nhẹ bờ môi cô khiến trái tim cô lại một lần nữa rung động: “Nhóc con, còn chưa trả lời câu hỏi của anh đấy, có tri kỷ nào như thế này không?”
“Chắc… chắc là có thôi.” Câu trả lời của cô hết sức mềm yếu, thậm chí đến bản thân cô cũng không biết mình đang nói gì.
“Có cặp tri kỷ nào lại tắm uyên ương thân mật thế này không?” Chân Lãng khẽ “hừ” một tiếng, véo bờ eo thon của cô một cái không mạnh không nhẹ, “Có cặp tri kỷ nào lại da thịt liền kề, gần nhau san sát thế này không?”
Ánh mắt anh như có ẩn ý, nhìn chằm chằm vào bờ môi cô.
Trong tư thế lúc này, Giả Thược phải khó khăn lắm mới có thể xoay người lại, nhưng vừa khéo lại ngồi ngay lên đùi Chân Lãng. Còn Chân Lãng thì vòng tay qua eo cô, khuôn mặt trở nên méo mó, lớn tiếng kêu lên, giọng nửa đùa nửa thật: “Cẩn thận, cẩn thận một chút…”
Anh càng kêu như thế cô lại càng không dám sơ suất, một chân vẫn vắt vẻo trên cao, không thể dùng lực, chỉ có thể tựa vào cơ thể anh mà di chuyển một cách chậm rãi.
Một bồn nước cùng một chàng trai đang không ngừng kêu gào thảm thiết khiến cô không dám tùy tiện cử động, đặc biệt là cái anh chàng đang rên rỉ kêu đau kia thỉnh thoảng còn đưa qua đưa lại cánh tay được băng đầy vải gạc trước mặt cô.
“Anh ngồi im đó!” Giả Thược trừng mắt nhìn anh. “Tôi… tôi phải đứng dậy!”
“Được, anh ngồi im.” Anh chàng nào đó buông hai tay ra, uể oải dựa lưng vào thành bồn tắm, mắt hơi nheo lại, hưởng thụ cảm giác đắm mình trong làn nước ấm.
Cô muốn chống tay vào thành bồn tắm để đứng dậy, nhưng lại phát hiện vị trí bên cạnh mình đã bị anh chiếm, không có chỗ nào làm điểm tựa. Suy nghĩ suốt một hồi lâu, cuối cùng cô chỉ đành chậm rãi đưa cái chân chưa bị thương vào trong bồn tắm.
Nước trào ra ngoài, làm ướt hết cả sàn phòng tắm, bồn tắm vốn đã chật chội lại càng chật chội hơn.
Khó khăn lắm mới chống được mũi bàn chân xuống đáy bồn tắm, cô hơi xoay người một chút, tình cờ nghe thấy tiếng hít thở của người bên cạnh đột nhiên trở nên nặng nề.
Cơ thể còn chưa thăng bằng, cô lại đưa tay ra, lần mò xuống phía dưới.
Sờ…
Sờ…
Sờ…
Cổ tay cô đột nhiên bị túm lấy, anh chàng đang khoan khoái dựa vào thành bồn tắm kia đột nhiên mở bừng mắt: “Nhóc con, em còn sờ xuống tiếp nữa, anh không đảm bảo rằng đêm động phòng hoa chúc của chúng ta có thể diễn ra trên giường đâu.”
Giả Thược mở to cặp mắt tròn xoe, cố gắng tiêu hóa những lời của Chân Lãng. Nhưng đầu óc cô lúc này đã bị hơi nóng làm cho rối loạn, bàn tay dưới nước lại vô thức nắm chặt thêm một chút.
“Rào…” Nước lại tràn ra, bàn tay của cô nàng nào đó bị kéo ra khỏi mặt nước, rồi vắt lên cổ Chân Lãng. Một giây sau, chiếc áo đã ướt sũng bị xé tan, đôi môi nóng bỏng áp sát.
Sự ấm áp truyền ra từ đôi môi anh, chạy dọc theo làn da cô đi vào trong máu, sau nháy mắt đã lan tỏa ra khắp cơ thể.
Chiếc áo rách trượt từ trên vai cô xuống, nặng nề rơi vào trong bồn tắm, cơ thể trắng ngần lộ cả ra ngoài, để mặc cho anh làm chủ.
Cô có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, bờ môi nóng bỏng đó đang quanh quẩn trên cổ mình, hôn lên từng tấc da thịt rồi sau đó chạy dọc xuống dưới, từng chút, từng chút một.
Một nửa cơ thể lộ ra, hơi lành lạnh, làn nước bên dưới cơ thể thỉnh thoảng lại tràn ra, hơi lạnh và nóng giao hòa vào nhau một cách kỳ lạ, khiến cô lúng túng không biết phải làm sao.