ng chi tiết nhỏ một, thậm chí ngay đến việc anh hơi run lên trong khoảnh khắc hai đôi môi tiếp xúc với nhau cô cũng không bỏ sót.
Cảm giác lần này hơn hẳn bất cứ lần nào trước đây, cô nhắm chặt hai mắt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được yết hầu của anh đang không ngừng trượt lên trượt xuống, vẫn có thể nghe thấy tiếng rên rỉ rất nhỏ vang lên từ trong cổ họng mình. Cả người cô mềm nhũn dán sát vào ngực Chân Lãng, bàn tay không kìm được vòng ra sau lưng anh, như muốn chào đón sự xâm nhập của anh vậy.
Hơi thở của Chân Lãng dần trở nên nặng nề, rồi anh xoay người đè cô xuống, đầu lưỡi len vào trong miệng cô, làm bùng lên sự nhiệt tình của cô.
Bên tai cô vang lên những tiếng ong ong, dường như chẳng thể nghe thấy gì nữa cả, nhưng nhịp thở của anh thì cô lại nghe rất rõ. Cơ thể cô cũng đã hoàn toàn mất kiểm soát, nhưng lại cảm nhận được rất rõ mọi điều về anh, biết rằng bàn tay anh đang đặt trên eo mình, biết rằng đôi môi anh đang hôn mình, thậm chí mỗi một cái chạm nhẹ của anh đều giống như một đốm lửa nhỏ lan tỏa xuống, đang dần tích lũy nhiệt lượng.
Muốn đẩy ra, nhưng lại không nỡ, cô còn muốn nhận được nhiều hơn một chút, muốn cảm nhận được lâu hơn một chút, loại cảm giác nóng bỏng này quả thực là vừa xa lạ mà lại không hoàn toàn xa lạ.
Ngón tay cô mơn trớn dọc theo sống lưng anh, dường như còn có chút không hài lòng, liền lần mò luồn vào trong quần anh, kéo vạt áo sơ mi của anh ra, để ngón tay mình có thể dán sát vào da thịt anh.
Da thịt Chân Lãng chợt trở nên căng cứng, bên trong như ẩn chứa một sức mạnh lớn vô cùng, khi ngón tay cô dán sát lên đó, nụ hôn của anh càng trở nên mạnh bạo.
Bàn tay cô ban đầu thì vuốt ve hết sức cẩn thận, sau đó cảm thấy hơi không đủ, liền dán sát vào da thịt anh, cuối cùng vẫn không thỏa mãn mà dùng hai tay ôm chặt lấy anh không muốn buông ra.
“Nhóc con, còn không mau đi rửa bát đi hả?” Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, kèm theo đó là tiềng quát lớn của cô Giả.
Giả Thược luống cuống đẩy mạnh một cái, gần như là dùng hết sức lực toàn thân. Chân Lãng vốn đang nằm trên người cô lập tức bị đẩy bay ra, lăn từ trên giường xuống dưới đất, dáng vẻ thê thảm vô cùng.
Cú đẩy này vừa nhanh vừa mạnh, Chân Lãng vừa mới rơi xuống đất thì cô Giả đã bước vào, mọi chuyện gần như chỉ xảy ra trong nháy mắt
“Con làm gì đấy?” Cô Giả đứng ngoài cửa, nhìn Giả Thược đang mặt mũi đỏ bừng nằm thở hổn hển trên giường, có chút lo lắng hỏi: “Con không được khỏe hay sao?”
“Dạ không!” Giả Thược rướn cổ, nhìn Chân Lãng lúc này đang nằm cạnh cái chân giường ở phía bên trái, rồi lại nhìn qua phía mẹ mình đang đứng ngoài cửa, tim đập thình thịch, giọng nói thì khản đặc.
“Thế sao?” Cô Giả mới đi vào phòng được hai bước, Giả Thược đã nín thở, toàn thân như hóa đá. Nét mặt cô cũng không ngừng biến hóa theo từng bước chân của cô Giả, cặp mắt càng lúc càng mở to. Thấy mẹ mình đã đến rất gần, ánh mắt cô không kìm được nhìn qua phía Chân Lãng đang ở ngay dưới chân giường.
Chân Lãng nằm trên mặt đất, một tay đỡ eo, một tay ôm miệng, nhưng trên mặt lại toàn ngập nụ cười, nét mặt ung dung đó hoàn toàn trái ngược hẳn với vẻ căng thẳng của Giả Thược lúc này. Khi khuôn mặt cứng đờ của Giả Thược nhìn về phía anh, anh thậm chí còn thản nhiên thè lưỡi, chậm rãi liếm lên cánh môi của mình, rồi tặng cho Giả Thược một nụ hôn gió.
“Con nhìn cái gì đấy?” Câu hỏi của cô Giả khiến sắc mặt Giả Thược lại đơ ra thêm mấy phần, ngay đến hít thở cũng không dám nữa.
“Đâu có gì!” Giả Thược không nghĩ ngợi gì buột miệng nói ngay, mặt không ngừng co giật, trái tim đã nảy lên đến tận cổ họng rồi.
Cô Giả đưa tay chống nạnh nói: “Thế thì còn không mau đi rửa bát đi? Con muốn lười nhác đến bao giờ nữa hả?”
“A!” Giả Thược vội vàng nhảy ngay xuống đất, giẫm lên cơ thể của người nào đó, rồi chạy tới trước mặt mẹ mình. “Con đi ngay, đi ngay đây...”
“Đợi một chút!” Cô Giả vừa nói vừa chỉ tay vào chân cô. “Đi dép vào!”
Dép? Dép của cô ở đâu nhỉ?
Ánh mắt Giả Thược tìm kiếm khắp xung quanh, đầu giường không có, bên phải không có, chẳng lẽ là...
Khuôn mặt của anh chàng đang nằm trên mặt đất, tay ôm cái bộ phận nào đó vô cùng méo mó, ngón tay thì lặng lẽ chỉ xuống dưới cơ thể mình.
Vậy phải đi thế nào đây? Chẳng lẽ lại gọi hắn dậy? Sau đó thì để mẹ cô bắt được ư?
“Đã xong chưa vậy? Còn dặn dò cái gì nữa thế?” Từ phòng bên cạnh vang lên tiếng gọi của chú Giả, nghe đã có vẻ hơi sốt ruột.
“Đến đây...” Cô Giả đáp lại một tiếng, rồi ngoảnh đầu lại nói với con gái: “Con lên tầng trên mang ít trà thượng hạng của chú Chân xuống đây nhé!”
“Vâng!” Giả Thược vội nói ngay, ánh mắt nhìn mẹ rời đi, không kìm được thầm thở phào một hơi.
“À...” Cô Giả vừa mới bước một chân ra ngoài cửa, dường như lại nhớ đến điều gì đó, đột nhiên xoay người lại hỏi: “Lãng đâu ấy nhỉ? Sao lại không thấy nó thế?”
Giả Thược giơ tay chỉ lên trời, cười gượng gạo nói: “Có lẽ... có lẽ đã về nhà rồi chăng?”
“Ừ.” Cô Giả không nghi ngờ gì cả, vội vã chạy sang căn phòng bên cạnh, tiếng xào bài mạt chược lại một lần nữa vang lên.
Giả Thược toàn thân mềm nhũn, ngồi phịch ngay xuống giường, cảm thấy sống lưng đã lạnh ngắt.
Không được, mình không thể ở nhà thêm được nữa, thật quá nguy hiểm!
Hôm nay cô thiếu chút nữa đã nói lỡ lời, lại thiếu chút bị bắt quả tang ngay tại giường, nếu còn ở nhà thêm đôi ngày nữa, cái bí mật nhỏ đó của cô sớm muộn cũng sẽ bị vạch trần. Ở bên đó cũng rất nguy hiểm, nhưng ít ra thì cũng chỉ có một mình Chân Lãng, dù sao cũng tốt hơn ở nhà để bị bốn đôi mắt nhìn chằm chằm.
Cô đưa chân đá nhẹ vào anh chàng nằm trên mặt đất: “Bác sĩ thú y, anh còn sống đấy chứ?”
Người nào đó gượng bò dậy, ngồi dựa lưng vào thành giường, quần áo xộc xệch, tả tơi: “Lần sau em còn giẫm mạnh như thế nữa, chỉ e em sẽ phải làm gái trinh cả đời đấy.”
Giả Thược tới lúc này mới hoàn hồn trở lại, cặp mắt ngó nghiêng một chút, dừng lại ở chỗ giữa hai chân của anh chàng kia, sau đó lúng túng rụt cổ lại, ngoảnh đầu đi hướng khác.