Hơn hai mươi năm nay, cô gần như không nhớ lần gần đây nhất mình phải uống thuốc là khi nào. Nhưng hôm qua, vừa mới ngã xuống nước, hôm nay cô đã bị cảm cúm, không chỉ bị cảm cúm, cô còn bị sốt, không phải chỉ sốt bình thường, còn sốt gần bốn mươi độ.
Khi anh mang theo mùi sữa tắm thơm tho xuất hiện trước mặt cô, trong tay đã cầm theo một cốc nước ấm. Anh ngồi xuống mép giường, cánh tay vòng ra sau gáy cô, đỡ cô dậy một cách cẩn thận: “Uống cốc nước này đi!”
Bám lấy bàn tay anh, cô uống từng ngụm, từng ngụm nước. Cô giống như con cọp bị ốm đã thu hết móng vuốt lại, chẳng khác gì một chú mèo ngoan hiền, ngoài đôi mắt to tròn linh động đang không ngừng ngó nghiêng kia, cô như biến thành người khác.
Vì động tác cúi người về phía trước mà chiếc áo choàng tắm của anh hơi xộc xệch, để lộ ra một mảng ngực rắn chắc. Giả Thược chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm vào hai hàng dấu răng rõ ràng trên đó.
Nhưng dấu răng này hình như hơi quen mắt…
Thôi được rồi, phải nói là vô cùng quen mắt…
Cô đột nhiên nhớ ra, trong giấc mơ, mùi vị của miếng thịt vịt quay đó quả thực là không tệ, hết sức không tệ. Còn cả đùi vịt nữa, cũng rất rắn chắc…
Phì… phì, cô nghĩ đi đâu thế?
Chân Lãng nhìn vẻ mặt của cô, rồi lại xuôi theo ánh mắt cô nhìn xuống ngực mình, nhẹ nhàng mỉm cười, kéo chiếc áo choàng tắm lại: “Mùi vị ổn chứ?”
Cô còn đang thẫn thờ, chỉ biết gật đầu một cách ngây ngốc.
Không đúng…
Cô đột nhiên lắc đầu thật mạnh, cảm giác chóng mặt càng rõ ràng.
“Nhóc con, có đói không?”
Cô gật đầu.
“Có muốn ăn chút gì không?”
Tiếp tục gật đầu.
“Tôi đi mua cháo trứng muối thịt nạc cho cô ăn nhé?”
Gật đầu, rồi lại gật đầu.
“Tôi hầu hạ cô tốt như thế, hay là lấy tôi luôn nhé, để tôi hầu hạ cô cả đời được không?”
Nhẹ nhàng gật đầu, tiếp tục gật đầu, từ đầu đến cuối luôn gật đầu.
Hả?
Tới lúc này cô nàng mới giật mình ngẩng lên, trước mắt là vô số những vòng tròn xoay tít. Cô cố gắng nhìn rõ bộ dạng của người trước mặt, nhưng lại chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt đã cười đến híp lại, cùng vô số nụ hoa đào bay lượn khắp không trung.
“A…” Cô há hốc miệng, vẫn đang tiêu hóa những lời vừa rồi của anh.
Hắn ta hỏi mình có đói không, hắn ta hỏi mình có muốn ăn gì không, còn hỏi mình có ăn cháo trứng muối thịt nạc không, sau đó thì sao nhỉ? Hắn ta hỏi mình có bằng lòng lấy hắn không?
Cổ họng cô nghẹn lại, đột nhiên đưa tay véo mạnh lên khuôn mặt của người nào đó.
Nong nóng, không phải nằm mơ.
“Khụ khụ, bác sĩ thú y, có phải vì tôi bị ốm nên bị ảo giác không? Hay anh cũng bị sốt rồi?”
“Đều không phải.” Anh vắt chiếc khăn mặt trong tay một chút cho bớt nước, rồi nhẹ nhàng đắp lên trán cô. “Tôi hỏi lại một lần nữa nhé, cô có đói không?”
Cô gật đầu.
“Cô muốn ăn cháo trứng muối thịt nạc không?”
Tiếp tục gật đầu.
“Có muốn tôi đi mua không?”
Lại gật đầu.
“Có muốn tôi đi mua cho cô cả đời không?”
Gật đầu thật mạnh.
Hừm…
Cánh môi cô bị anh đặt lên một nụ hôn thật nhẹ: “Vậy coi như là cô đồng ý rồi nhé, sau khi cô khỏi ốm, chúng ta sẽ đi mua nhẫn, coi như đính hôn luôn.”
Đính hôn?
Cô và hắn ta?
Sắc mặt Giả Thược trở nên trắng bệch, vội kêu lên: “Này sao Chổi, anh muốn hại chết tôi để kết thúc cuộc chiến hai mươi năm qua thì cứ nói thẳng ra, việc gì phải kiếm lấy một cái cớ nghe hay ho như kết hôn làm gì chứ?”
Mới có một ngày mà cô đã bị hắn ta làm cho mắc bệnh, chỉ sợ không đến mười ngày là cô sẽ phải cưỡi hạc quy tiên, đi đến nơi nào đó đánh cờ với cụ Diêm Vương mất.
“Tôi đi mua cháo cho cô đây, ăn xong nhớ uống thuốc, sau đó ngoan ngoãn ngủ một giấc nhé!” Anh đưa tay xoa nhẹ đầu cô, lén đặt lên môi cô một nụ hôn nữa, rồi thay quần áo đi ra ngoài.
Cô nhìn thấy nụ cười bên khóe môi Chân Lãng chưa từng biến mất, có vẻ đắc chí vô cùng.
Nhất định là hắn ta muốn hại chết cô để thoát khỏi cô, thấy kế hoạch đã sắp thành công nên mới vui mừng đến như thế.
Giả Thược luống cuống bò xuống giường, vớ lấy chiếc điện thoại trên bàn, nhanh chóng gọi vào số của Phương Thanh Quỳ: “Thanh Thanh, cứu với…”
“Sao?” Người ở đầu bên kia đáp lại với giọng chẳng có chút thành ý nào, loáng thoáng còn có thể nghe thấy tiếng gõ máy tính lạch cạch.
“Chân Lãng… Chân Lãng muốn đính hôn với tớ!” Giả Thược, mặt mày ủ ê như đưa đám, cầu xin sự giúp đỡ từ phía cô bạn thân.
“Hả?” Giọng nói ở đầu bên kia nghe phấn chấn hẳn lên. ”Chân Lãng muốn đính hôn với cậu á? Vậy cậu nhớ bắt anh ta giao hết toàn bộ mọi tài sản từ tiền mặt, đất đai, cổ phiếu, thẻ ngân hàng cho cậu, sau đó mới được đồng ý, tớ sẽ giúp cậu tính toán tài sản của anh ta một chút…”
“Thanh Thanh!” Giả Thược hét to hết cỡ, ngắt giọng nói đầy vẻ hưng phấn của cô bạn lại. “Lấy hắn ta, tớ sẽ chết đấy!”
“Đương nhiên sẽ chết rồi.” Phương Thanh Quỳ nói giọng nhẹ tênh. “Cậu sẽ giàu đến chết.”
“Thanh Thanh…”
“Nhớ lấy này, nếu anh ta không chịu đưa hết tài sản cho cậu thì cậu không được đồng ý lấy anh ta, ít nhất cũng phải đòi được chín mươi phần trăm, không thì tám muơi phần trăm cũng được…”
“Nhưng…” Cô cầm chiếc điện thoại, đứng trên mặt đất mà toàn thân run rẩy. “Hình như tớ đã đồng ý rồi.”
“Cái gì?” Giọng nói ở đầu bên kia lập tức cao hẳn lên. “Cậu chẳng đòi hỏi gì mà đã đồng ý rồi sao?”
“Hình như là thế.”
“Vậy cậu có thể đi chết đi được rồi!” Phương Thanh Quỳ không chút nể nang vứt lại một câu: “Cho dù cậu không chết, quay về đây tớ cũng sẽ bóp chết cậu.”