càng thêm rạng rỡ: “Trong lễ nghi ngày xưa, mời trà là có ý tiễn khách, ý của anh Hạ, tôi nghĩ tôi đã hiểu rồi”
“A!” Anh chàng không khỏi ngẩn người. “Xin lỗi, tôi sai rồi, vậy tôi mời cà phê được không?”
“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.” Giả Thược lên tiếng trước khi anh ta kịp quay sang ra hiệu cho cô nhân viên phục vụ. “Có điều việc ngồi xuống nói chuyện tiếp thì không cần nữa.”
“Ơ…” Hoàn toàn không ngờ Giả Thược lại nói như vậy, anh ta lại ngẩn ra. “Tại sao chứ?”
Chỉ cần không đói bụng và không nhìn thấy Chân Lãng, đầu óc Giả Thược luôn bình thường, phương diện xã giao lại càng thành thạo. Tiệm chụp hình Hướng Dương Vàng có thể nổi tiếng như hiện nay không phải chỉ dựa vào sự tính toán của Phương Thanh Quỳ, khả năng giao tiếp của Giả Thược cũng đóng góp công lao rất lớn.
Sau khi thấy rõ vẻ ngạc nhiên của người trước mặt, Giả Thược mới chậm rãi lên tiếng: “Tôi có thể hỏi anh hai câu trước không?”
Dáng vẻ tự tin cùng khí thế đó khiến nét đẹp của cô lại có vẻ khí khái, anh chàng kia không kìm được, nghiêm túc nói: “Xin cứ hỏi!”
“Thứ nhất, anh cần một người vợ hiền, đảm đang hay một người vợ có sự nghiệp của bản thân?”
Anh chàng kia suy nghĩ một chút rồi đáp: “Tôi sẽ tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy.”
“Thứ hai, anh có yêu cầu bạn gái của mình phải còn trinh không?”
Anh chàng ngẩn ra một chút, sau đó liền cười xòa, vừa cười vừa lắc đầu nói: “Thời đại này rồi mà còn có người đưa ra yêu cầu như thế sao? Nói thực lòng, bản thân tôi cũng chẳng còn, do đó không bao giờ yêu cầu đối phương chuyện này.”
Trong lòng thở phào một hơi, Giả Thược không kìm được thầm nghĩ, lần này có lẽ đã gặp được một người bình thường rồi.
“Bây giờ chúng ta có thể ngồi xuống, từ từ nói chuyện rồi chứ?”
Giả Thược vẫn cảm thấy chưa chắc chắn lắm, đang lúc do dự, chợt có một bóng người mặc com lê màu đen chậm rãi bước vào. Cô lập tức nổi da gà.
Cảm giác ớn lạnh từ sau lưng, chạy dọc theo huyết quản, lan ra toàn thân. Trong đầu cô thoáng qua một câu nói kinh điển không biết đã xuất hiện bao nhiêu lần trong phim: Tôi có một dự cảm rất không lành!
Sở dĩ sao Chổi được gọi là sao Chổi, tất nhiên là bởi nó có sức phá hoại hết sức ghê gớm. Đặc biệt là đối với cô, sự tồn tại của Chân Lãng giống như một quả bom không biết bao giờ sẽ nổ, còn lời hứa khi xưa thì tựa như một sợi dây buộc chặt quả bom ấy vào người cô. Giờ đây, ngoài việc cầu mong quả bom ấy là bom xịt, cô chẳng thể làm gì khác cả.
Chân Lãng đi ngang qua chiếc bàn của cô, khoan thai ngồi xuống một chiếc ghế ở cách đó không xa, không hề nhìn cô lấy một lần, vẻ mặt cũng chẳng thay đổi chút nào.
Lúc này, toàn thân Giả Thược đều đã cứng đờ, tình thần tập trung hết cỡ, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào từng động tác của đối phương.
Cứ giống như ngày trước, khi cô đứng trên sàn thi đấu vậy, tất cả tinh thần đều phải tập trung lên người đối thủ, nhưng sự cảnh giác của cô lúc này còn hơn khi đó rất nhiều.
Một cốc cà phê, một cuốn sách, hắn ngồi đó với vẻ ung dung, nhàn nhã.
Một chiếc bàn, hai con người, lúc này tâm trạng cô vô cùng rối loạn.
“Thực ra mấy câu mà cô vừa hỏi, trung tâm môi giới hôn nhân sớm đã nói với tôi rồi”, anh chàng ngồi đối diện cười khách sáo, nói. “Họ nói đó là yêu cầu đặc biệt của cô, sau khi xác định là không có vấn đề gì thì mới gặp mặt.”
“Hả?” Giả Thược có chút lơ đễnh. “Vậy à?!”
Không được, cô không thể dồn hết sự chú ý lên người có tên sao Chổi kia được, lần này cô nhất định phải xem mặt một cách nghiêm túc!
“Con gái mà dám trực tiếp đưa ra những câu hỏi như vậy, đúng là khá can đảm đấy, tôi rất thích những cô gái có phong cách như vậy, do đó mới muốn được gặp cô.” Anh chàng đó có giọng nói dễ nghe, tiết tấu nói chuyện lại hợp lý, khiến người nghe cảm thấy thoải mái vô cùng. “Nhưng tôi chưa đi xem mặt bao giờ, do đó có chút lo lắng, muốn đến trước một chút để xem thử, nếu không vừa ý thì tôi sẽ không xuất hiện. Chuyện này cho phép tôi được xin lỗi!”
Chân Lãng từ đầu đến cuối chỉ đọc sách, không có biểu hiện lạ nào. Đây là tình hình mà Giả Thược quan sát được sau rất nhiều lần lơ đễnh.
“À, không sao!” Cô cố gắng bắt mình phải tập trung vào việc xem mặt hiện giờ, nâng cốc cà phê trước mặt lên, nhấp một ngụm.
Anh chàng kia ngó qua túi đường còn chưa được động tới trên bàn: “Cô Giả thích uống cà phê đắng sao?”
“Đúng vậy.”
Trong lúc trả lời, cô loáng thoáng nhìn thấy cái gã đang bưng cốc cà phê kia khẽ cười, âm thanh rất nhẹ.
“Có rất ít cô gái thích uống cà phê đắng như vậy, cô Giả đúng là một người đặc biệt!” Một lời tâng bốc được nói ra bằng giọng hết sức dễ nghe, hơn nữa cũng không có vẻ gì là nghĩ một đằng nói một nẻo.
Đặc biệt cái con khỉ ấy, chẳng qua là vì bị người ta hãm hại, do đó cô mới không thích đồ ngọt mà thôi!
Một ánh mắt hằn học được ném đi, nhắm thẳng vào tên đầu sỏ gây tội.
Chân Lãng thì vẫn thản nhiên, ung dung đọc sách, như không cảm nhận được điều gì, duy có một bàn tay là đưa lên day nhẹ phần lông mày phía trên đuôi mắt.
Hắn ta đang cười thầm! Còn đang nghe trộm bọn cô nói chuyện!
Dựa vào sự hiểu biết của cô về Chân Lãng, tất nhiên cô biết rõ ý nghĩa ẩn đằng sau động tác này là gì.
Khuôn mặt cứng đờ, cô hậm hực thu ánh mắt lại, trong lòng thầm thề rằng sẽ không thèm nhìn hắn thêm lần nào nữa...
Cô đưa tay chống cằm, dùng cánh tay che cái gã đáng ghét cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện trong tầm mắt kia.
“Cô Giả, hồ sơ ở trung tâm môi giới hôn nhân có ghi là cô chưa yêu đương bao giờ, không biết có đúng vậy không?”
Giả Thược thản nhiên gật đầu: “Cũng gần như vậy.”
Hồi tiểu học và trung học cô chỉ suy nghĩ xem nên làm thế nào để thi đấu cho tốt, rồi còn vào đội tuyển quốc gia; hồi trung học phổ thông và đại học, cô còn bận nghiên cứu xem nên đối phó với Chân Lãng thế nào; ba năm sau đó, cô bị Phương Thanh Quỳ kéo đi lập nghiệp, đừng nói là yêu đương, bên cạnh cô ngay đến một con gián đực cũng chẳng có.
“Hai mươi lăm năm giản đơn, bình lặng đã trôi qua, thật chẳng có mấy điều hay để kể.” Cô nói đùa bằng giọng tự giễu.
“Ai nói vậy chứ?” Trong ánh mắt anh chàng kia như đang ẩn chứa điều gì đó. “Tiểu Long Nữ cũng phải sống cảnh cô quạnh suốt mười sáu năm, sau đó mới đợi được Dương Quá tới.”
Tiểu Long Nữ?
Cô?
Không ngờ lại có người mang cô ra so sánh với Tiểu Long Nữ, xem ra cho dù phải lập tức ngã xuống, cô cũng có thể nhắm mắt được rồi.
“Phì...” Một âm thanh khả nghi chợt vang lên, kèm theo đó là tiếng ho sặc sụa.
Toàn bộ sức chú ý của Giả Thược lại một lần nữa bị những tiếng ho ấy thu hút. Lần này cô không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra bộ dạng cười đến nghiêng ngả của tên khốn kia.
Cô rất muốn đưa tay bóp miệng cái gã ngồi đối diện, bắt hắn liếm hết những lời vừa nói.
“Có phải cô Giả cũng đang chờ Dương Quá không?”
Giả Thược lén nhìn qua chỗ Chân Lãng một chút, nụ cười vui vẻ của hắn khiến cô cảm thấy tức tối vô cùng. Hắn cười đủ chưa? Đã cười suốt một phút rồi đấy!
“Không, tôi đang đợi Doãn Chí Bình[1].”
[1] Nhân vật trong tiểu thuyết Thần điêu đại hiệp của Kim Dung.
“Phì...” Vẫn là địa điểm cũ, vẫn là nhân vật cũ, sự kiện vừa rồi đã lại một lần nữa xảy ra.
Giả Thược không kìm được buông tay xuống, hằn học ném tới ánh mắt sắc như dao.
Tiếng cười đã dừng lại, nhưng hai bờ vai kia lại run lên không ngừng, trông hết sức khả nghi.
Một lúc sau bờ vai kia mới không còn run nữa, Chân Lãng khẽ ho một tiếng, bình tĩnh cầm cốc cà phê trước mặt lên khẽ nhấp một ngụm.
Tới lúc này Giả Thược mới chú ý tới anh chàng trước mặt, vẻ mặt quái dị của anh ta khiến cô cảm thấy rất ngượng ngùng: “Thực ra tôi không có ý ấy đâu…”
“Tôi hiểu, tôi hiểu...”
“Tôi thật sự không có ý ấy...”
“Tôi hiểu, tôi hiểu...”
Cuộc nói chuyện đã tạm thời sa lầy, Giả Thược muốn nói nhưng lại sợ mình buột miệng nói ra một câu gây sốc nào đó, liền quyết định im lặng cho an toàn.
Hai người cứ ngồi nhìn nhau mà cười gượng, không ai nói gì.
Đúng vào lúc này, tiếng nhạc chuông điện thoại vui tai chợt vang lên từ chỗ chiếc bàn ở góc phía trên. Chân Lãng móc điện thoại, đưa đến bên tai, chỉ nói ra ba tiếng, nhưng một lần nữa đã thu hút được sự chú ý của Giả Thược: “Cô Giả ạ?”
Là mẹ cô ư?
Giả Thược lập tức muốn lao tới, giật ngay lấy cái điện thoại, nhưng mới hơi nhấc mông lên cô đã cố gắng hết sức để kiềm chế, rồi ngồi im đó, mỉm cười, dỏng tai nghe động tĩnh phía bên kia.
“Điện thoại của cô ấy không có ai nghe ạ?” Giọng của Chân Lãng không lớn, nhưng do cố tình nghe lén nên Giả Thược vẫn nghe thấy rõ ràng.
Ánh mắt hờ hững của Chân Lãng thoáng liếc qua phía Giả Thược, còn Giả Thược thì vội đưa tay vào trong túi xách lục lọi một hồi, rồi khuôn mặt lập tức tiu nghỉu.
Cô lại quên mang theo điện thoại rồi.
Đọc được tin tức viết trên mặt cô, Chân Lãng liền trả lời một cách rất tự nhiên: “Cô ấy không mang điện thoại.”
Không biết là vì điện thoại của Chân Lãng chất lượng quá tốt, hay là vì giọng nói của người ở đầu bên kia thực sự quá to, tóm lại Giả Thược có thể nghe thấy giọng nói như bắn súng liên thanh của mẹ, những sợi dây thần kinh trên trán cô không ngừng giật giật, bắt đầu có cảm giác đau.
Trước lúc về, mẹ đã dặn đi dặn lại cô rằng đừng có đi xem mặt xem mũi gì cả, khi đó cô chỉ gật đầu lấy lệ, nhưng bây giờ...
“Cô hỏi cô ấy đi đâu ạ?...” Ánh mắt Chân Lãng liếc qua, giọng nói trở nên ngập ngừng.
Bàn tay Giả Thược không ngừng xòe ra rồi nắm chặt dưới gầm bàn, người cứng đơ, vô cùng lo lắng.
Nếu để mẹ cô biết cô không nghe lời, chỉ e là sẽ lập tức cầm dao phay quay lại tìm cô tính sổ, mà bây giờ quyền chủ động lại nằm trong tay Chân Lãng...
Đưa một tay lên che hờ khuôn mặt, Giả Thược ngoảnh đầu qua phía Chân Lãng tỏ vẻ cầu xin, trông dáng vẻ lén la lén lút ấy quả thực là vô cùng ám muội.
Ánh mắt Chân Lãng thoáng qua một tia sáng rực rỡ, lông mày hơi nhướng lên, một cuộc trao đổi mà chỉ có hai người bọn họ mới hiểu cứ thế diễn ra trong im lặng.
“Giúp cô nói dối cô Giả thì tôi được lợi gì đây?”
“Coi như tôi mang ơn anh một lần được chưa?”
“Tất cả việc nhà cô làm hết nhé?”
“Được, tôi làm!”
“Sẽ không đập phá đồ đạc chứ?”
“Ừm, không đập!”
Chân Lãng khẽ gật gật đầu, trả lời một cách rất tự nhiên: “Bọn cháu đang ăn cơm bên ngoài, cô ấy đang ở trong nhà vệ sinh, đợi lát nữa cô ấy ra, cháu sẽ bảo cô ấy gọi lại cho cô.”