Xách ngược con gà sấy khô trong tay, cô Giả tỏ vẻ hết sức ngạc nhiên: “Con gái cô mà cũng bị bệnh sao? Kỳ lạ quá đi, cô nhất định phải thông báo cho phía bên kia một tiếng mới được.”
Phía bên kia mà cô Giả nhắc đến chính là chồng cô, còn cả cha mẹ của Chân Lãng nữa.
Chân Lãng mỉm cười, bình tĩnh nói: “Chỉ là bị dị ứng thôi cô ạ, kiêng khem một chút là được, cô đến rồi, vừa hay có thể trông nom cô ấy.”
Cô Giả vỗ nhẹ lên vai Chân Lãng, chân thành nói: “Quãng thời gian này vất vả cho cháu rồi.”
Vẻ mặt hoàn mỹ của Chân Lãng không để lộ ra chút sơ hở nào, anh điềm đạm nói: “Đều là việc cháu nên làm thôi ạ, cô khách sáo quá rồi!”
Sau khi ăn mặc tươm tất, Giả Thược liền chạy ra khỏi phòng mình như một cơn gió lốc, sau đó lại chụp lấy ống tay áo của Chân Lãng, kéo anh chạy ra ngoài, cho tới khi không có người nào ở bên cạnh mới hậm hực, trừng mắt nhìn anh.
Ngồi trên xe của Chân Lãng, cô kìm nén hồi lâu, cuối cùng tức tối nói: “Vừa rồi tại sao anh không giải thích?”
Chân Lãng lùi xe một cách thành thạo, chẳng buồn nhìn cô, nói: “Cô cho rằng cô Giả cần nghe lời giải thích sao? Nếu tôi thật sự đã làm gì cô, bây giờ người đang bị đuổi cho tơi bời hoa lá nhất định sẽ là tôi. Cô Giả chẳng qua chỉ muốn thể hiện sự xúc động khi lâu ngày không được gặp con gái mà thôi, cô cứ cố gắng chịu đựng một chút là được mà.”
Giả Thược đưa tay ôm bụng, uể oải nói: “Vừa mới sáng sớm đã phải vận động mạnh với mẹ tôi, bây giờ tôi đói quá!”
“Đợi kiểm tra xong rồi hãy ăn!” Vẻ mặt Chân Lãng hờ hững như thường, chỉ một câu nói đã khiến mong ước của Giả Thược tan thành mây khói: “Cẩn thận kẻo ăn thứ gì đó xong lại càng ngứa đấy!”
Giả Thược là một cô nàng ham ăn đích thực, yêu cầu không cao nhưng cứ đến giờ là đói, hơn nữa lại hoạt động nhiều, tiêu hóa nhanh, chỉ cần không cho cô ăn, cô sẽ giống như quả bóng bay bị xì hết hơi, trở nên xẹp lép.
Giả Thược đáng thương không ngừng đưa tay gãi, ngồi trên ghế ô tô mà cứ ngọ nguậy không ngừng: “Anh không nhắc đến thì không được sao? Tôi đã không ngứa nữa rồi, nghe anh nói xong, đâm ra lại càng ngứa.”
“Nếu cô có thể kiểm tra xong trong vòng một tiếng đồng hồ, còn kịp đi ăn sáng ở cửa tiệm bán đồ điểm tâm ở góc đường phía đối diện đấy.” Chân Lãng liếc mắt qua phía Giả Thược: “Sau một tiếng rưỡi nữa là người ta đóng cửa, không bán nữa đâu.”
Nói xong, anh giẫm lên phanh xe một cách rất tự nhiên, chiếc xe lập tức dừng lại. Không ngoài dự đoán, cửa xe bên ghế phụ loáng cái đã được mở ra, một chú khỉ không ngừng gãi ngứa đang đứng bên ngoài, đưa một tay ra gõ rầm rầm lên nóc chiếc xe: “Nhanh lên, nhanh lên một chút, kiểm tra cho xong rồi còn đi ăn sáng!”
Nhưng anh chàng nào đó kia thì lại không hề có ý xuống xe, chỉ cười hòa nhã: “Hơn hai mươi năm nay hiếm khi thấy cô bị bệnh thế này, đúng là cảnh tượng hiếm có, thôi thì nể mặt cô, hôm nay đình chiến, tôi đi mua đồ ăn sáng đây.”
Giả Thược nhìn đối phương bằng ánh mắt nghi hoặc, khuôn mặt lộ rõ vẻ đề phòng.
Chân Lãng xoay vô lăng một cách thuần thục: “Hiện đang có cô Giả ở đây, ức hiếp người bệnh cũng chẳng có gì đáng tự hào.”
Được rồi, lý do này nghe có vẻ khá ổn, hình như cũng không có sơ hở gì. Giả Thược bĩu môi, đi thẳng vào trong cửa lớn của bệnh viện, còn Chân Lãng thì nhấn ga đi mất hút.
Có người lớn ở đây, tạm thời không tranh đấu.
Đây là những quy ước bất thành văn giữa hai người, thậm chí vào thời gian này, bọn họ sẽ thân thiết hơn những người bạn thân, mọi biểu hiện đều hết sức tự nhiên, không có chút sơ hở nào.
Sau khi vừa làm kiểm tra vừa suy nghĩ tới vô số khả năng, cuối cùng Giả Thược có thể khẳng định lúc này Chân Lãng không thể giở trò với mình, thế là cô bèn nhân lúc chờ kết quả xét nghiệm, lẻn vào phòng làm việc của Chân Lãng.
Chân Lãng không ở đây, trên bàn có đặt hai suất điểm tâm đang tỏa ra hương thơm nức mũi. Hồn phách cô lập tức bị hút hết, mà chiếc túi đựng được trang trí rất đẹp của cửa tiệm điểm tâm nổi tiếng lại khiến cô thèm đến chảy nước miếng.
Tuy cửa tiệm điểm tâm đó cách tiệm chụp hình của cô không xa lắm, nhưng mỗi ngày, ngay từ sáng sớm đã có rất nhiều người tới đó xếp hàng, khiến một người vốn hiếu động như cô chỉ có thể nhìn mà than thở. Hôm nay có thể ăn đồ điểm tâm ở đó mà không cần phải chờ đợi, cặp mắt cô sáng rực, sáng hơn cả bóng đèn một trăm oát.
Cẩn thận mở chiếc túi ra, bên trong có một bát cháo trắng, một bát hoành thánh nhân thịt, cô chẳng buồn nghĩ ngợi gì, lập tức bưng bát hoành thánh lên, uống một ngụm canh lớn.
Đúng là đồ ăn của cửa tiệm nổi tiếng có khác, nước canh đậm đà, phảng phất mùi thơm của những lát hành lá thái nhỏ màu xanh nhạt, khiến bụng Giả Thược lập tức phát ra những tiếng kêu khoan khoái. Cô cầm chiếc thìa nhỏ lên, ngồi xuống ghế của Chân Lãng, bắt đầu ăn một cách ngon lành.
***
Chân Lãng cầm theo tờ kết quả xét nghiệm của Giả Thược, xuất hiện tại cửa phòng thì thấy cô nàng đang ngồi nghênh ngang trên ghế, đưa tay xoa bụng, thỉnh thoảng lại ợ một cái.
Nhìn thấy Chân Lãng, cô lập tức đứng bật dậy: “Kết quả thế nào rồi?”
“Cô ăn nhiều hải sản quá, uống nhiều rượu quá, còn nữa…” Chân Lãng tặc lưỡi nói: “Hoa quả cô cũng ăn nhiều quá. Vốn dĩ những thứ này ăn riêng lẻ thì sẽ không gây dị ứng, nhưng lần này cô đã ăn quá nhiều, thêm vào đó lượng men cơ thể tiết ra không phải lúc nào cũng giống nhau, cho nên một số chất mà trước đây cô không bị dị ứng đã kết hợp lại, làm xuất hiện tình trạng dị ứng đột phát.”
“Vậy phải làm sao đây?” Cô đưa tay gãi bụng, cảm thấy cơ thể bắt đầu ngứa ngáy.
“Quãng thời gian này nhớ ăn những loại thức ăn dễ tiêu một chút, đừng đụng vào rượu, hải sản…” Nói tới đây, Chân Lãng đột nhiên dừng lại, cặp mắt nhìn chằm chằm vào chiếc bàn.
Trên mặt bàn, một bát cháo trắng đang tỏa ra hương thơm thoang thoảng, hơi nóng vẫn bốc nghi ngút, chiếc bát khác thì đã trống không và nằm im trong thùng rác như đang nói rằng sứ mệnh của nó đã hết rồi.
“Cô…” Khóe miệng Chân Lãng hơi co giật, trở nên có chút khác thường. “Cô vừa ăn hoành thánh hả?”
“Mùi vị cũng không tệ.” Giả Thược đưa tay lên lau miệng, nói: “Có điều hơi ít, có thêm bát nữa thì tốt.”
Chân Lãng ngẩng đầu nhìn trời, chẳng biết nói gì, mà không, chính xác là nhìn trần nhà. Bờ môi anh hơi nhếch lên để lộ một nụ cười quái dị, sau đó nụ cười càng lúc càng rạng rỡ, kèm theo một cái lắc đầu vẻ hết cách, tiếng cười trong trẻo vang khắp căn phòng.
“Anh cười cái gì?” Giả Thược đưa tay chống nạnh, trừng mắt nhìn cái gã như sắp nằm bò lên bàn mà cười kia, cảm thấy có chút khó hiểu.
“Không có gì.” Chân Lãng cầm bát cháo trắng lên, đi vòng qua chỗ Giả Thược rồi ngồi xuống chiếc ghế của mình, chậm rãi húp cháo: “Bát hoành thánh đó là hoành thánh nhân thịt cua đấy.”
“Nhân thịt cua thì sao nào?” Giả Thược bực mình nói. “Nhân thịt cua có độc hay sao…”
Chữ “sao” vừa nói ra đến đầu lưỡi, cô đột nhiên ghé sát đầu đến trước mặt Chân Lãng: “Thịt cua là hải… hải sản sao?”
Chân Lãng vẫn húp cháo một cách ngon lành, rồi trịnh trọng gật đầu nói: “Cửa tiệm đó làm ăn nghiêm túc lắm, nói là thịt cua thì chắc chắn là thịt cua, không pha đồ giả vào đâu.”
Giả Thược cảm thấy cơn ngứa lan ra từ dưới lớp da, từng chút từng chút bò khắp người, hệt như có muôn vàn con kiến đang bò. Lũ kiến ấy xuất phát từ lòng bàn chân, sau đó chạy thẳng một mạch tới tận cổ, rồi tiếp tục leo lên khuôn mặt cô. Giả Thược cảm thấy trong đầu mình như nổ uỳnh một tiếng, ngay đến cái miệng cũng bắt đầu không nghe theo sự sai khiến của cô.
Rồi sau đó cô nàng phải mang theo cái đầu sưng vù như đầu heo rúc trong nhà suốt ba ngày liền, không ngừng tự kiểm điểm bản thân trong những bữa cơm thanh đạm chỉ có cháo trắng và dưa muối.
Kẻ thù đặt trong tình huống nào cũng vẫn là kẻ thù, lòng tốt của kẻ thù vĩnh viễn không được tiếp nhận. Đồ của kẻ thù sẽ khiến ta rối loạn tiêu hóa, hoành thánh của kẻ thù sẽ khiến ta… bị dị ứng
[1]. Hàng long thập bát chưởng (có nghĩa là mười tám chưởng pháp hàng phục được rồng), Sư tử hống: võ công xuất hiện trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung.