Đường Lăng Lâm nhìn chăm chăm vào hóa đơn trước cô cứ ngồi yên như thế một lúc lâu.
Các hóa đơn thanh toán từ thẻ tín dụng của Hạng Tân Dương trước giờ vẫn được gửi tới cho cô xử lý, anh không giấu giếm vợ điều gì. Chi tiêu của anh hầu hết đều cho việc công. Thường thì mồi khi nhận được hóa đơn cô giao ngay cho bộ phận Kế toán để họ phân loại xử lý chứ không kiểm tra lại. Vừa rồi nhân kế toán có tìm cô, hỏi về một khoản thanh toán, cô liếc qua và không khỏi kinh ngạc, khẽ vẫy tay bảo kế toán đi ra.
Khoản chi này không lớn, địa điểm giao dịch là một công ty phủ xanh môi trường ở thành phố nơi Hạng Tân Dương đang ở. Nhà của họ nằm trong khu chung cư giữa trung tâm thành phố, nghiệp vụ của công ty là thi công công trình, nên cũng chưa bao giờ đi lại với bên môi trường cây xanh. Cô tìm số điện thoại của công ty này, báo số thẻ tín dụng và số tiền, sau đó yêu cầu họ kiểm tra lại cụ thể thông tin giao dịch.
Cô gái nhận điện thoại vừa nghe vừa lật giở đống sổsách giấy tờ, rồi nói với cô: “Để tôi xem lại giấy tờ gốc, khoản tiền này là khách hàng của chúng tôi, ông Hạng đã quẹt thẻ thanh toán cho thiết kế phủ xanh khu vườn của một căn hộ trong tòa uất Kim Hương ở khu nhà bên hồ. Một cô gái tên là Tạ Nam đã ký xác nhận nghiệm thu, có vấn đề gì không ạ?”.
Lăng Lâm đắng giọng trả lời: “Không có gì, cảm ơn cô nhiều”.
Bỏ điện thoại xuống, những ngón tay cô bám chặt vào thành ghế, cảm nhận rõ các khớp gối của mình đang nhũn ra, cô tự nhắc nhở mình phải trấn tĩnh lại, thế mà sự phẫn nộ không kìm nổi cứ trào dâng trong lòng. Mãi một lúc sau, cô gọi điện cho thư ký, dặn đặt cho mình chuyến bay sớm nhất, đồng thời yêu cầu triệu tập cuộc họp giữa giám đốc các bộ phận.
Đường Lăng Lâm xử lý xong các việc của công ty rồi lên máy bay, cô tiếp viên hàng không đưa đến bữa ăn nhẹ, nhưng cô không cảm thấy đói và cũng chẳng muốn ăn gì nên chỉ uống một cốc cà phê. Cà phê pha sẵn trên máy bay không đủ thơm, sau khi uống, càng thấy bụng dạ nôn nao cồn cào hơn.
Từ sau kỳ nghỉ Tết, cô một mình trở về chi nhánh công ty ở ngoại tỉnh, rồi ở đó đã gần một tháng. Hai người vẫnduy trì tình trạng chiến tranh lạnh. Hạng Tân Dương tuy vẫn gọi điện cho cô hằng ngày, nội dung chủ yếu là việc công ty, nếu có hỏi thăm thì đơn thuần chỉ mang màu sắc xã giao, không hề giống như cuộc đối thoại giữa hai vợ chồng.
Máy bay gặp quãng xóc, hơi lắc nhẹ, loa phát thanh đề nghị hành khách trở về vị trí của mình và thắt dây an toàn. Đường Lăng Lâm thường xuyên đi công tác bằng máy bay từ ngày còn học đại học nên không hoảng sợ, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tầng tầng lớp lớp những đám mây trắng như tuyết đang nô đùa cùng một vệt sáng xanh ở mãi phía xa.
Nếu tạm biệt thế giới theo kiểu này, sẽ có bao nhiêu người nhớ thương đến mình, mà cái người mình luôn yêu thương ấy có thấy được giải thoát hay không. Suy nghĩ hoang đường này như một luồng điện thoáng qua trong đầu cô, cô cảm thấy đau đớn và kinh ngạc, tự nhiên trán vã mồ hôi, ngồi tựa vào ghế một cách bất lực, rồi lên che mắt lại. Cô tiếp viên hàng không trong khoang nhẹ nhàng đi đến, ân cần hỏi: “Quý khách cảm thấy khó chịu ở đâu?”
Cô trấn tĩnh lại, bỏ tay xuống cười nhẹ: “Tôi không sao”. Đương nhiên, nếu cô có gì, người thân của cô sẽ đau đớn vì cô, nhân viên cũng sẽ tưởng nhớ cô; thế còn Hạng Tân Dương, anh vẫn luôn là người lương thiện, sẽ không vì thế mà cảm giác được giải thoát, nhưng chắc chắn sẽ bình tâm ngay sau đó thôi.
Lăng Lâm từng cho rằng, bỏ ra bảy năm dài đằng đẵng, cô đã từng bước đặt nền móng cho cuộc hôn nhân của hai người, nhưng không ngờ, cuộc hôn nhân ấy cứ như một lâu đài được xây bằng cát, nó nhanh chóng vỡ vụn chỉ sau một đợt sóng.
Khóe miệng Đường Lăng Lâm nhếch lên mỉa mai, cô tự nhắc nhở mình: “Không phải mày đã từng rất coi thường Hạng Tân Dương ư? Anh ta đâu có là gì”.
Cô từ nhỏ đã không ưa Hạng Tân Dương, đối với một cô bé sớm trưởng thành lại giỏi giang như cô mà nói, thì cậu bé cùng tuổi ấy chỉ là một cái tên không có gì đáng nói.
Chẳng ai lý giải được sự đánh giá nghiêm khắc của Đường Lăng Lâm dành cho Hạng Tân Dương.
Bởi vì, ngoài việc Hạng Tân Dương không chuyên tâm học hành, chỉ thích rong chơi thì cũng chẳng còn cái tội danh nào to tát hơn nữa. Những người thích cái anh chàng tướng mạo tuấn tú, tính tình vui vẻ thoải mái ấy lại đềucho răng thành tích học tập hơi khiêm tốn kia cũng chỉ là chuyện nhỏ. Thậm chí, bố của Đường Lăng Lâm, Đường Kế Nghiệp những lúc ở nhà còn thường than rằng: “Công ty chúng ta phát triển hơn bên nhà họ Hạng, thị trường cũng lớn mạnh hơn nhà họ, có điều cả cuộc đời này bố chẳng thể nào bì được với cái phúc lớn mà ông ấy có. Ông ấy con trai con gái đều đủ cả, hừm, thế mà bố thì chỉ có hai cô con gái. Neu như Hạng Tân Dương trở thành con trai của bố thì có phải tốt không”.
Mẹ và cô chị gái hơn tám tuổi của Đường Lăng Lâm là những người hiền lành, vả lại họ cũng nghe chán cái điệp khúc ca thán của ông rồi nên không để ý tới chuyện đó, nhưng cô bé Đường Lăng Lâm chín tuổi thì lại tỏ ra giận dữ, nói: “Hạng Tân Dương lần nào kiểm tra cũng điểm kém, còn bị thầy phạt, nó có cái gì tốt nào?”.
Đường Ke Nghiệp cười xòa xoa đầu con: “Đường Lăng Lâm nhà mình là ngoan và thông minh nhất. Bố chẳng được học hành gì cả, tương lai con sẽ là nừ nhân tài kế nghiệp nhà mình, con chỉ cần để ý đến việc học tập thôi, sau này nếu học được lên tiến sĩ thì càng tốt”.
Đường Lăng Lâm ít nhiều vẫn cảm nhận được sự tiếc nuối trong lời nói của ông. lấy dũng khí, học tập chăm chỉ hơn, thành tích ngày càng nổi bật, và cũng càng coi thường Hạng Tân Dương hơn. Nhưng Hạng Tân Dương chẳng cảm nhận được điều đó, từ đầu tới cuối, anh thậm chí còn chẳng buồn để ý xem thái độ của Đường Lăng Lâm dành cho mình như thế nào. Anh chỉ quan tâm đến việc rong chơi của mình, giống như các cậu bé ham chơi mà học tập thì bình thường khác. Anh giữ thái độ kính nhi viễn chi với những cô gái giỏi giang, thành tích học tập cao.
Khi cô học năm thứ ba trung học, nghe cha mình than rằng, nhà họ Hạng cho con trai cả kế nghiệp, còn con gái lớn và con rể thì lại không phải là người kinh doanh, nên ông ấy đành phải cố gắng tiếp tục. Cô bắt đầu để ý sang học các chuyên ngành có liên quan, phù hợp với việc kinh doanh của công ty gia đình mình. Sở thích và biểu hiện bất ngờ này của cô khiến bố cô hết sức kinh ngạc. Lần đầu tiên ông nghĩ tới việc bồi dưỡng cho cô con gái thứ kế nghiệp gia sản của gia đình, nhưng vẫn thường thở ngắn than dài: “Tiếc là ngành xây dựng không phù hợp với con gái”.
Đường Lăng Lâm không cãi lại bố mà tự đề ra phương hướng riêng cho mình, cô quyết định đăng ký thi vào chuyên ngành quản trị kinh doanh của một trường đại học, đồng thời học thêm về chuyên ngành Luật. Trong thời gian học đại học, cô đã khiến cho bao cặp mắt phải ngưỡng mộvề thành tích nổi trội, khả năng tổ chức tốt, một thiên tài trong hùng biện của mình.
Hạng Tân Dương học cùng trường đại học với cô, anh cũng nhận được nhiều ánh mắt ngưỡng mộ từ mọi người xung quanh. Tướng mạo xuất chúng lại thêm gia cảnh giàu có, tính tình thoáng đạt, vô tư, đối đãi với bạn bè chân thành thẳng thắn nên anh luôn nhận được sự hoan nghênh chào đón từ các nữ sinh.
Đường Lăng Lâm không do dự cho anh thêm một tội danh nữa là: Kẻ lêu lổng chơi bời.
Nếu mà nói Hạng Tân Dương là dân chơi bời thì cũng hơi quá cho anh. Anh không bông lơn đùa cợt hay trêu chọc các bạn nữ như đám sinh viên nam thông thường khác. Trên thực tế, anh đối xử với các bạn gái cũng giống như thái độ với việc học tập, không để ý lắm. Sở thích chính vẫn là chơi mà thôi, đánh bi a, chơi điện tử, tụ tập bạn bè đi du lịch ngắm cảnh… Cuộc sống của anh cứ tự nhiên như nó vẫn thế và không vướng bận chút ưu tư lo phiền nào.
Ngược hẳn với anh là Đường Lăng Lâm, thời gian rảnh rỗi ngoài việc học hành, cô dành hết cho công ty của bố mình. Cùng với sự tín nhiệm mồi lúc một tăng của Đường Kế Nghiệp, sự lão luyện và tự tin của cô cũng ngày càngđược củng cô. Đôi với cô, những chàng trai cùng tuôi chỉ là lũ trẻ con, không đáng để chú ý, đừng nói đến anh chàng Hạng Tân Dương luôn bị cho là không có tinh thần trách nhiệm, chưa đủ trưởng thành, thích chơi bời, anh căn bản không phải đối thủ của cô.
Nhưng Đường Lăng Lâm vẫn không kiểm soát được việc để ý anh, đánh giá nghiêm khắc nhất cử nhất động của anh, đồng thời đánh giá cả những cô bạn gái ở bên cạnh anh, thầm phê phán những hành vi của anh.
Nó là thói quen được hình thành từ nhỏ, cô thậm chí còn không ý thức được rằng việc mình có thói quen lưu tâm đặc biệt đến anh chàng mà bản thân vốn cho rằng ghét cay ghét đắng đó có gì không đúng và không thỏa đáng.
Mãi cho tới học kỳ hai của năm thứ tư, một đêm khuya từ công ty của gia đình trở về ký túc, Đường Lăng Lâm gặp Hạng Tân Dương đang cõng một cô gái đi ở phía trước mặt, anh ôm lấy đôi chân của cô gái ấy, cô gái bẽn lẽn dựa cằm vào vai anh. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối nơi khuôn viên trường vào một đêm xuân sớm như vậy, Hạng Tân Dương đang từng bước nhẹ nhàng đi trước mặt cô, cô chỉ có thể cảm thấy hai người hình như đang thì thầm điều gì đó với nhau, chứ không nghe rõ điều họ đang nói.
Cô khẽ lắc đầu ngao ngán tỏ vẻ coi thường, lại có bạngái mới rồi cơ đấy, sau đó quay người đi lối khác.
Nhưng khi về đến ký túc, Lăng Lâm lại không sao ngủ được. Từ nhỏ đến lớn chưa có người con trai nào thân thiết với cô như thế, những ánh mắt dành cho cô chỉ là sự ngưỡng mộ mà hoàn toàn thiếu đi niềm thân thiết quan tâm. Trong đêm đó, cô bồng có một giấc mơ, mà điều duy nhất cô còn nhớ rõ sau khi tỉnh dậy là Hạng Tân Dương đã xuất hiện trong giấc mơ ấy.
Rất nhiều ngày trôi qua cô mới định thần lại được.
Những thông tin về cô bạn gái của Hạng Tân Dương cứ lần lượt rót vào tai cô: Tạ Nam, tân sinh viên năm thứ nhất, học chuyên ngành Kế toán, biết chơi đàn dương cầm, xinh xắn đáng yêu.
Cô nàng Từ Yến học cùng lóp với Tạ Nam là người quen biết cũ của cô, mẹ Từ Yến là phó giám đốc bộ phận Tài vụ ở công ty xây dựng nhà họ Đường. Nói về Tạ Nam trước mặt Đường Lăng Lâm, bao giờ cô ta cũng dùng những lời lẽ khắc nghiệt: Một con bé đến từ thành phố nhỏ trong tỉnh, quê mùa ngốc nghếch, trình độ đánh đàn bình thường, nhiều mưu mô, hay õng ẹo…
Đường Lăng Lâm không thích điệu bộ ra vẻ ta đây thành phố của Từ Yến, hơn nữa nói đến mưu đồ thì không ít những cô nàng mặt tròn mắt to, lúc nào cũng ngơ ngácra vẻ ngây thơ như Tạ Nam. Là người luôn dị ứng với những chuyện ngoài lề vô bổ, Đường Lăng Lâm bỗng cảm thấy ngạc nhiên và xấu hổ, không hiểu tại sao mình lại có thể chăm chú nghe chuyện của người ta đến thế.
Lần đầu ti phát hiện ra, sự chú ý của cô dành cho Hạng Tân Dương đã vượt qua tầm kiểm soát của bản thân.
Lại một lần nữa tình cờ gặp anh và cô bạn gái kia đi dạo trong trường, cô đã biểu hiện rất bình thường thậm chí còn hơi lãnh đạm, ánh mắt lạnh lùng quét qua một lượt hai người họ, gật đầu ra vẻ chào hỏi rồi đi thẳng.
Chỉ bằng cái nhìn ấy, Lăng Lâm đã đủ thấy rõ cô gái đó. Không thể nói là xinh đẹp yêu kiều, nhưng cô ấy lại có sự xinh xắn ngây thơ và hồn nhiên của tuổi trẻ. Ánh mắt long lanh như nước anh dành cho cô gái kia, cái vẻ tự nhiên vô tư đón nhận ánh mắt ấy c