Đường Lăng Lâm đau khổ nhận ra ấn tượng từ cái nhìn ấy khắc sâu tận trong đáy lòng, mang lại cho mình nỗi chua xót. Cô chưa bao giờ cảm nhận được dư vị gì giống thế, và không thể tin nổi là mình đang ghen. Từ nhỏ tới lớn, chỉ có người khác ghen tỵ với cô, ghen vì gia đình cô giàu có, vì cô dễ dàng đạt được thành tích cao, vì cô có trí thông minh, có khả năng suy đoán. Cô không bao giờ phải suy nghĩ về việc mình quá tự phụ bởi bản thân có đủ điềukiện để được quyền làm như thế. Vậy mà với tâm trạng bất an không sao giải thích được này của mình, Lăng Lâm đành phải tự thừa nhận, cô đã dành cho Hạng Tân Dương một thứ tình cảm khác lạ.
Cô bắt đầu thử đánh giá anh ở khía cạnh khác.
Đương nhiên, Hạng Tân Dương có nhiều ưu điểm, nụ cười tươi sáng, ánh mắt trong trẻo, mang nét phóng khoáng tươi tắn của người vô tư, không biết ưu phiền về điều gì; anh đối xử với mọi người rất thoải mái. Khi gia đình một người bạn học xảy ra chuyện, anh lập tức giúp đỡ, hơn thế còn để ý đến cả lòng tự trọng của người ta mà không phô trương; anh thân ái chan hòa và vô tư giao lưu với tất cả mọi người; sự vui vẻ của anh có sức lan tỏa sang người khác…
Sau khi nhìn anh bằng góc nhìn khác, những tâm sự của cô không hề giảm đi mà ngày càng tăng thêm.
Thế mà, với khả năng kiềm chế và sự kiêu ngạo vốn có của mình, dù cho anh không có bạn gái, cô cũng chẳng bao giờ chủ động đi bày tỏ với anh, chỉ đành giương mắt nhìn anh và Tạ Nam sớm tối vui vẻ bên nhau. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Có thể, tình yêu của họ sẽ không kéo dài lâu, tình yêu sinh viên thường rất mong manh, Hạng Tân Dương lại giống mình, sắp tốt nghiệp rồi. Suy nghĩ ấy chợt vụt quađầu, cô vội vàng nén nó lại, nghiêm khắc nói với mình: Không phải mày đã để mình đứng ở vị trí thay thế rồi sao? Thật đáng thương.
Sự kiêu ngạo không cho phép cô nghĩ rằng, trong mắt anh chàng vẫn chẳng coi mọi thứ ra gì Hạng Tân Dương kia thì có thể ngay cả v thế cũng không đến lượt cô.
Mùa hè năm đó, Đường Lăng Lâm và Hạng Tân Dương đều tốt nghiệp. Hai người, ai về công ty của gia đình người ấy làm việc, chỉ có một điều khác, đó là Đường Lăng Lâm vào vị trí phó tổng, nắm thực quyền, mọi người ở công ty đều nể phục năng lực của cô; Hạng Tân Dương thì lại đảm nhiệm một công việc nhàn rỗi dưới quyền anh trai mình, để ngày tháng qua đi trong an nhàn tự tại.
Các mối quan hệ trong nghề xây dựng này nói lớn cũng không hẳn mà nói bé cũng chẳng phải, Đường Lăng Lâm và Hạng Tân Dương phụ trách những công việc khác nhau nên rất ít có cơ hội gặp mặt, cô thường gặp anh trai Hạng Tân Hải của anh.
Rồi có lần, trong một hội nghị, cô đã có cơ hội đề cập tới Hạng Tân Dương khi nói chuyện với Hạng Tân Hải: “Đã lâu em không gặp anh ấy, không biết giờ anh ấy bận gì?”. “Nó thì bận gì đâu? Bận yêu đương thôi.” Nói về em trai, giọng Hạng Tân Hải không giấu nổi sự thương yêu.
“Đàn ông dù sao cũng không thể coi tình yêu là một công việc được.” Cô cười nói.
Hạng Tân Hải cũng cười, nói: “Nói thì nói vậy, nhưng dù sao nó cũng còn trẻ, cứ để nó làm những gì nó thích vài năm, trong nhà anh, nó luôn được quyền thích gì làm đấy”.
Một người con trai bằng tuổi cô có thể hưởng thụ cuộc sống dưới sự bao dung chiều chuộng của gia đình như thế, mà cô thì lại xác định được mục tiêu của cuộc đời mình, không quan tâm tới những điều xung quanh, đó là sự lựa chọn của cô. Cô cũng rất hài lòng với sự bận rộn và quyền lực mình có, nhưng trong khoảnh khắc cô đột nhiên không tránh được cảm giác tiếc nuối.
Thế nhưng, Hạng Tân Dương lại không tùy tiện yêu đương và hưởng thụ như lời anh trai nói, tình yêu của anh và Tạ Nam cứ tiếp tục kéo dài theo năm tháng, hoàn toàn nằm ngoài sự dự đoán của cô.
Thi thoảng Lăng Lâm có gặp Từ Yến, cô ta lại cung cấp thêm cho cô một số thông tin. Nói đến Tạ Nam, cô ta vẫn giữ thái độ khinh khỉnh như mọi khi.
“Hai người ấy thật lắm chiêu lắm trò, Hạng Tân Dươngthường xuyên lái xe đến ký túc xá đưa đón cô ta.”
“Ngày lễ Tình nhân anh ấy còn tặng cô ta cả một cốp xe hoa uất kim hương, cô ta đi phân phát khắp ký túc, thật là khoa trương, cứ như sợ người khác không biết đến tình yêu của họ vậy.”
“Nghe nói kỳ nghỉ hè anh ấy còn đi thăm nhà cô ta, hai ông bà ở tỉnh lẻ gặp được ‘con rùa vàng’ như thế thì đâu có lý gì mà không vồ v chứ.”
Những tin đó khiến Đường Lăng Lâm chán nản, thất vọng.
Nếu nói như vậy, mối tình sinh viên có thể tu thành chính quả, Hạng Tân Dương đã ngày càng rời xa khỏi cuộc sống của cô rồi.
Đường Lăng Lâm vốn rất tự tin, luôn chủ động, cạnh tranh và kiên trì trong việc kinh doanh. Cô đã giành được tiếng vang mà ngay cả bố cô cũng chưa làm được, nhưng đối với tình cảm, cô chẳng có chút kinh nghiệm nào, đồng thời bản năng mách bảo cô, nếu muốn giành được sự chú ý của một người đàn ông xưa nay vẫn chưa bao giờ để ý đến mình, hơn thế lại đã có người yêu chẳng khác nào tự minh làm xấu mặt mình.
Lúc đó, mồi khi về nhà, bố mẹ bắt đầu lo cho việc lấychồng của cô, những lúc nhàn rỗi ông bà thường nói chuyện người nào có thể chọn lựa. Có lúc họ đề cập đến Hạng Tân Dương: “Thực ra cậu con trai thứ ba nhà họ Hạng cũng không tệ, bằng tuổi với Lăng Lâm nhà mình, tuy không năng động như Lăng Lâm, nhưng chúng có thể bổ sung cho nhau, hai đứa nó nếu có thể đến với nhau thì thật tốt quá”.
Cô bất chợt sa sầm mặt lại: “Không được nói với con về con người này”.
“Lâm Lâm à, Tân Dương là đứa tốt tính, nếu con và nó mà lấy nhau được thì bố rất hài lòng, sau này việc kinh doanh mặc cho các con lo liệu.”
“Thứ nhất, con chẳng có cảm giác gì với anh ta; thứ hai, người ta đã có bạn gái rồi. Con không muốn bố mẹ nhắc đến người ta trước mặt con nữa.”
Sự kiên quyết của cô khiến bố mẹ lo ngại, họ quả nhiên không dám thảo luận vấn đề này nữa.
Đường Lăng Lâm chỉ âm thầm cố gắng không để tình cảm của mình thể hiện ra trước mặt người khác, để tránh bị cười chê. Cô nghĩ, mình cũng như bao cô gái khác, không thể tránh được sự rung động trước một người con trai, đó cũng là điều chứng minh cô không phải người lập dị. Nhưng những tâm sự ấy cô chỉ dám chôn chặt tận đáylòng, mãi mãi không thể chia sẻ với ai được.
Chẳng ai có thể ngờ rằng số mệnh lại xoay chuyển mọi thứ đến như ngày hôm nay.
Khi Hạng Tân Hải đưa cả gia đình anh lâm vào thế khó khăn, gia đình họ Hạng đã đến bước đường chạy khắp nơi tìm cứu trợ, Đường Kế Nghiệp bàn với con gái: “Nhà họ Hạng chỉ cần vốn lưu động, làm nghề xây dựng này, lưu động vốn chính là huyết mạch, nể mối giao tình bao năm với họ, bố chỉ có thể cho họ mượn một khoản tiền để giải quyết trong chốc lát, còn có trụ được không, thì phải dựa vào số mệnh của họ thôi”.
Đường Lăng Lâm không ngạc nhiên trước số tiền bố cô nói, song ngẫm đi ngẫm lại, cô lại muốn suy nghĩ cho lợi ích của công ty nhà mình, nếu như nhà họ Hạng không thể tiếp tục tồn tại, bỏ lại thị trường, cô có thể nghĩ cách để nắm lấy cơ hội này mà phát triển thị trường của mình.
Bố cô đột nhiên thở dài, nói: “Thực ra nếu nhà họ Hạng muốn thoát khỏi khó khăn này thì còn có cơ hội khác”.
Đường Lăng Lâm ngạc nhiên: “Ngân hàng chắc chắn không đời nào chịu cho họ vay tiền, những công trình của họ cũng không thể tiếp tục hoạt động được, muốn tham gia đấu thầu những công trình khác, thứ nhất không đào đâu ra tiền đặt cọc, thứ hai cũng chẳng thể đảm bảo chắc chắncho công trình đó sẽ tiến hành thuận lợi, nếu thoát khỏi khó khăn này thì thật là kỳ tích, kết quả lạc quan nhất cũng phải ba năm nữa mới có thể xoay chuyển được tình thế”.
“Nếu hai nhà chúng ta cùng hợp tác, hai bên thỏa thuận, chúng ta đưa tiền qua đó rồi quy đổi thành cổ phần, thì với kinh nghiệm bao nhiêu năm họ gây dựng được, có thể khôi phục lại rất nhanh.”
Đường Lăng Lâm ngạc nhiên: “Bố, chúng ta và họ cùng làm nghề xây dựng, nếu muốn có cổ phần của công ty khác thì rõ ràng là có ý đồ muốn mua lại công ty ấy. Nhà họ Hạng chắc chắn sẽ không cho rằng chúng ta có ý tốt muốn giúp đỡ họ, chưa đến đường cùng, họ không nhận điều kiện đó đâu. Hơn thế, chúng ta hà cớ gì phải làm như vậy? Cho họ mượn một số tiền, thế đã là có tình có nghĩa lắm rồi, còn sau đó họ có thể tiếp tục hay không là số mệnh của họ. Nếu không tiếp tục được, khi trả chúng ta món nợ tình cảm, họ cũng nên để lại cho chúng ta một phần thị trường. Đến lúc đó chúng ta cũng có thể đứng thứ nhất ở đất này rồi”.
“Con chỉ nghĩ được một phía thôi, Lâm Lâm ạ. Cạnh tranh trước mắt khốc liệt như vậy, ai muốn lũng đoạn thị trường này đều là vọng tưởng.” Ông đột ngột chuyển chủ đề: “Không biết lần này nhà họ Hạng xảy ra chuyện, thằng con trai út nhà ấy có còn chẳng để tâm đến mọi việc nhưtrước không?”.
Đường Lăng Lâm không hiểu sao tự nhiên bố mình lại nhắc đến Hạng Tân Dương, nghĩ lại nếu gia đình có xảy ra biến cố như vậy, dù là công tử ham chơi thì e rằng anh ấy cũng tự nhiên mà cuống lên thôi.
Anh ấy chắc cũng chỉ lo lắng chạy vòng quanh thôi chứ làm được gì. Đường Lăng Lâm cố gắng nghĩ như ngày thường, cô có vẻ muốn nói nhưng chỉ hơi há miệng mà không dám nói gì cả, trong lòng có chút buồn vì anh. Người con trai kém khả năng ứng biến chỉ biết mỗi chuyện hưởng thụ cuộc sống kia giờ có lẽ cũng đang bàng hoàngm nổi chỗ dựa, chẳng biết anh ấy còn tâm trạng mà yêu đương nữa không.
“Nếu hai nhà có thể kết thông gia thì mọi chuyện đều thương lượng được.”
Đường Lăng Lâm ngây người sững sờ trước câu nói đột ngột của bố mình, cô bất giác ngẩng đầu, nói: “Nực cười, ai kết thông gia với ai?”.
Nói rồi, Lăng Lâm mím môi khi ánh mắt cô chạm vào mắt của Đường Kính Nghiệp. Thì ra những tâm sự thầm kín của cô không thể chôn giấu như tưởng tượng, ít nhất cũng không che nổi cặp mắt của bố mình, mặt cô đỏ lên, tâm trạng rối bời.
Một lúc sau, cô lắp bắp: “Nhưng anh ấy có bạn gái rồi”.
“Ai lúc trẻ mà chẳng từng có bạn gái, bạn gái của nó có giúp gì được cho nó không? Nhà nó nếu qua được cửa này, may mắn nhất cũng phải nhiều năm sau mới có thể khôi phục lại được. Tình huống xấu nhất xảy ra là trở về vạch xuất phát, bạn gái của nó lúc đó có chấp nhận một thằng trắng tay như nó không?”
Đương nhiên, những lời đó là sự thật dù hết sức tàn nhẫn, nhưng Đường Lăng Lâm luôn là người theo chủ nghĩa hiện thực, cô thừa nhận những lời nói này họp lý và có tính logic, rồi ngay lập tức, cô suy nghĩ về tính khả thi của lời đề nghị ấy.
“Lâm Lâm à, tầm mắt của con lúc nào cũng cao, những người bình thường chắc chắn sẽ không hợp với con chứ đừng nói đến việc yêu rồi lấy nhau. Tân Dương từ nhỏ cùng lớn lên với con, nó sẽ là một người chồng khiến người ta yên tâm, nếu không bố đã không phí công mà nghĩ thế. Chỉ cần con gật đầu, những việc khác chẳng cần con phải ra mặt, sẽ không tổn thương đến lòng tự trọng của con, càng không làm con mất mặt đâu.”
“Nhưng… anh ấy không yêu con.” Cô vẫn còn chút do
dự.
“Chỉ là nó chưa có cơ hội nhìn thấy những ưu điểm củacon thôi.” Giọng ông bình tĩnh và quyết đoán, “Lấy được đứa thông minh năng động như con là nó có phúc đấy”.
Đường Lăng Lâm không còn cách nào từ chối cơ hội mà số mệnh đã để cho bố đứng ra thu xếp giúp mình.