Ngày hôm sau, Vu Mục Thành lái xe đưa Tạ Nam đến một khu suối nước nóng trong tỉnh. Khi anh hỏi ý cô, Tạ Nam dường như chẳng chút phản kháng, cũng không ngạc nhiên mà nhận lời luôn.
Khu nghỉ mát này mới mở, người tới không nhiều, bên dự án là người quen cũ của Vu Mục Thành, hai người ở trong một biệt thự nhỏ đã đặt sẵn. Sau khi ăn trưa, nghỉ ngơi khoảng một tiếng, họ cùng đi ngâm mình trong suối nước nóng.
Suối nước nóng ở đây được núi bao quanh bốn bề, tuy đang là tiết trời giữa đông lạnh giá, nhưng chân núi vẫn phủ một màu xanh như ngọc của cỏ non, cây cối trên núi xanh tốt, không khí trong lành, thoáng chút mát lạnh, nước suối nóng bừng bừng khiến người ta cảm thấy thoải mái. Cả khu nghỉ mát rất quy mô, nó được coi là khu tắm suối nước nóng hơn một trăm kiến trúc khác nhau và rất đa dạng về dịch vụ. Hai người thay đồ bơi, khoác lên mình chiếc khăn tắm, rồi vào một phòng tắm nước nóng thiết kế theo phong cách Nhật Bản cách đó không
Nói là tắm suối nước nóng, kỳ thực là trên một hồ nước khoáng xây lên một mái đình bằng gỗ có hệ thống thông gió, đặt thêm mấy chiếc xích đu, hơi ấm trong hồ bay lên. Trên đường tới đây, Tạ Nam luôn mồm kêu lạnh, vừa tới bên hồ, đưa tay xuống thử nước ấm, cô vội rụt tay về, nói: “Nóng thế này, không nấu chín người ra đấy chứ?”.
“Hồ này chỉ khoảng bốn mươi độ, rất vừa phải.” Vu Mục Thành để khăn tắm trên ghế, ngồi xuống bên hồ, lấy nước vẩy vào chân, vào người, vào tay, rồi cho chân xuống hồ, Tạ Nam hì hụi làm theo. Hai người dần dần ngâm mình trong nước, tựa đầu vào chiếc khăn tắm đã gấp cẩn thận đặt trên hồ, bên cạnh có thêm hai chai nước khoáng. Thi thoảng họ nhấp một vài ngụm rồi lại nằm yên thưởng thức cảm giác ấm nóng trong làn nước.
Chẳng mấy chốc, khuôn mặt Tạ Nam đã đỏ hồng lên, toàn thân ngâm dưới nước lâu tới mức không còn sức lực gì nữa, mắt cũng chẳng muốn hoạt động. Cuối cùng Vu Mục Thành phải ép cô ra khỏi đó, nói: “Không được ngâm quá lâu, đừng tham dễ chịu mà lười hoạt động nhé”. Anh khoác khăn tắm lên người giúp cô, hai người chầm chậm quay về căn biệt thự tắm rửa, rồi mồi người nằm trên một chiếc ghế nghỉ ngơi.
Từ khi tốt nghiệp tới giờ, Tạ Nam chưa từng nghỉ ngơithoải mái thế này. Cao Như Băng vẫn thường khuyên cô nên ra ngoài chơi, song mỗi lần như thế cô đều viện lý do, rồi để những việc vặt chiếm hết thời gian, nào là lương của ngày đầu hạn hẹp phải tiết kiệm để trả tiền nhà, nào là phải tu sửa, phải tham gia kỳ thi, rồi sau này bận thăng chức, bận làm thêm, làm việc riêng…
Lúc này đây, lần đầu tiên nằm nghỉ mà không nghĩ ngợi về một việc gì, cô mới phát hiện ra rằng, mấy năm qua mình đã sống một cuộc sống như trâu như bò theo người ta vẫn nói, cô nghĩ: Như Băng quả thật nói không sai, mình phải bớt hà khắc với bản thân đi mới được.
Bất chợt, Vu Mục Thành ôm lấy cô, đưa cốc nước tới sát miệng, cô cứ thế uống mà chẳng buồn mở mắt ra nhìn.
“Xem ra em đã thực sự thích nghi với sự chăm sóc của anh rồi.”
“Vâng, vấn đề của anh lớn rồi đấy, sau này em sẽ ăn no ngủ kỹ, dựa vào anh, ăn thịt anh. Anh muốn thoát ra cũng không thoát nổi đâu, chỉ có thể hối hận mà kêu rằng: Tại sao mình lại rước thứ phiền phức này về chứ.”
“Em cứ lấy mình ra bù đắp cho anh là được.” Vu Mục Thành cười nói, sau đó kéo chiếc đai thắt áo choàng tắm của cô ra, nhẹ nhàng vuốt ve làn da ấm áp mịn màng của cô, “Còn vì thế mà phiền toái ra sao anh cũng xin nhận”. Tạ Nam trừng mắt lườmVu Mục Thành chỉ cảm thấy mí mắt ấy lườm qua, như giận như dồi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, bờ mi kia mang nét kiêu sa tự nhiên, rất quyến rũ. Một Tạ Nam hoàn toàn khác hẳn với cô gái bảo thủ cố chấp, quá cẩn thận, và hay xấu hổ của ngày thường. Anh gỡ kẹp tóc của cô ra, để cho mái tóc ướt nhèm xổ tung, hai tay đỡ lấy khuôn mặt cô, nhìn chăm chú vào đôi mắt ấy rồi hôn thật sâu.
Ăn xong cơm tối, hai người nghỉ ngơi trong phòng một lúc rồi tiếp tục đi tắm suối nóng. Khu biệt thự vắng lặng không người qua lại, hai người đi dép lê trên con đường nhỏ phủ đá xanh, cảm nhận cái lạnh nơi đây. Tạ Nam sợ lạnh, không muốn đi xa tới phía các hồ tắm, nơi có nhiều dịch vụ phong phú khác, nên hai người lại đi vào phòng tắm nóng lúc ban chiều.
Ngâm mình trong nước, Tạ Nam ngẩng đầu lên nhìn bầu trời trên cao, lần đầu tiên cô thấy bầu trời đêm lại pha thêm ánh xanh như vậy, một vầng trăng khuyết nằm giữa muôn vàn vì sao lấp lánh, cảm giác như xa xôi lại vô cùng rộng lớn.
Vu Mục Thành lần tìm bàn tay cô trong nước, ngắm nhìn bầu trời đêm với người yêu, tiếng nói thì thầm nơi đâu vọng đến càng tô thêm vẻ tĩnh mịch cho đêm đông. “Nếu có tuyết rơi, thì còn thích hơn.” Tưởng tượng ra cảnh những bông hoa tuyết phiêu bồng trong hồ nước nóng nghi ngút, Tạ Nam cười: “Thế mới biết con người thật tham lam, chỉ muốn cảnh đẹp như mình tưởng tượng”.
“Nhưng ước muốn đó không hề xa vời, để lần sau tuyết rơi, anh sẽ đưa em tới, hoặc tìm kỳ nghỉ đông nào đó, chúng mình sang Nhật luôn.”
Tạ Nam lắc đầu: “Tham quá rồi, sẽ bị trừng phạt đấy, thế này, em đã thấy hài lòng lắm rồi”. Cô quay đầu nhìn Vu Mục Thành, nói: “Cảm ơn anh, Mục Thành”.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt cô hơi ngước lên, đôi mắt sáng như sao. Vu Mục Thành kéo cô vào lòng, nói: “Không cho phép em nói cảm ơn nữa”.
“Vâng.” Tạ Nam cười mỉm.
“Hãy coi tình yêu của anh là một lẽ đương nhiên.”
Trong chớp mắt nụ cười của cô sững lại, không nói gì, chỉ ngẩng đầu khẽ hôn anh.
Ngày hôm sau ăn cơm trưa xong, Vu Mục Thành đưa Tạ Nam trở về thành phố. Xe gần vào thành phố thì điện thoại của Tạ Nam bồng đổ chuông, là Cao Như Băng.
“Nam Nam, cậu ở đâu? Sao vẫn chưa tới?” Tạ Nam hơi ngạc nhiên: “Tới đâu?”.
“Họp lớp, tớ nói với cậu rồi mà, không phải cậu vẫn đang ở quê chứ?”
“Không, tớ về rồi, nhưng Băng Băng à, cậu biết tớ không…”
“Ngoài kẻ lắm điều kia ra, có ai nhiều chuyện thế đâu?”
Kẻ lắm điều Cao Như Băng nói tới chính là bạn học Từ Yến của hai người, cô ta đối xử với người khác thì còn có vẻ bình thường, chứ đối với Tạ Nam thì luôn tỏ ra không thích, những lần gặp nhau hồi còn học chung cho đến cả sau khi tốt nghiệp, cô ta luôn nói bóng nói gió. Tạ Nam không buồn tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của việc đó, chỉ đơn giản nghĩ là không hợp nhau, để ngoài tai những câu nói xa gần của cô ta, nếu tránh được không phải gặp lại, đương nhiên là một sự dễ chịu vô cùng đối với cô.
“Hôm nay còn khá đấy, giống hệt lần trước tớ gặp ở siêu thị, cô ta đi cùng chồng, nên không có lòng dạ nào mà chọc ngoáy người khác đâu. Biết không, Điền Lực về nước thăm gia đình, còn đưa cả bạn gái người Mỹ về nữa, vừa nãy anh ấy hỏi thăm cậu. Đến nhanh nhé.”
Điền Lực là hướng dẫn của các cô hồi đại học, lúc đó anh có mối quan hệ rất tốt với sinh viên, khi các cô họcnăm thứ tư, Điền Lực đi du học ở Mỹ, các nữ sinh trong lóp đều khóc cả. vết thương lòng của Tạ Nam lúc ấy cũng còn mới, cô mượn rượu của người khác để giải sầu cho mình, thế là khóc vô cùng thảm thiết, đứng bên vỗ vai cô mà thằng đàn ông trong anh cũng không cầm được nước mắt. Bây giờ anh từ phương xa trở về, đương nhiên phải gặp anh một lần.
“Được, tớ đến ngay.” Tạ Nam hỏi rõ địa điểm, sau đó quay đầu nói với Vu Mục Thành, “Mục Thành, em phải đến họp lớp, anh đưa em tới đó, rồi về nhà trước, được không? Tối em tự về”.
Chưa dứt lời, Cao Như Băng lại gọi tới: “À, chút nữa quên, anh người yêu hàng xóm của cậu đâu? Nếu không có việc gì thì rủ anh ấy đến đây, xem cô nàng lắm chuyện kia còn nói được gì”.
“Không cần đâu, lại xưng xưng dẫn bạn trai tới chẳng hay ho gì.”
Vu Mục Thành nghe thấy, bèn nói vọng vào điện thoại: “Được, chút nữa anh sẽ đưa cô ấy tới”.
Cao Như Băng cười lớn: “Nam Nam, chàng người yêu hàng xóm của cậu nhập cuộc nhanh đấy, được lắm, tớ thích thế”. Tạ Nam dở khóc dở cười, liếc xéo Vu Mục Thành, Vu Mục Thành giở giọng ngang bướng: “Đâu phải yêu giấu giếm gì, anh không tệ tới mức không được gặp người ta đấy chứ? Hơn nữa đang là kỳ nghỉ nên anh mới nhàn rỗi thế, chứ bình thường bọn em có đưa thiếp mời anh cũng chẳng có thời gian mà đTạ Nam không buồn để ý tới anh, vội vàng lấy hộp trang điểm tô vẽ lại khuôn mặt, mấy ngày nay ngủ đủ giấc, lại được tắm suối nước nóng nên da dẻ đẹp hơn, cả người xem ra vẫn còn chút thần sắc. Tạ Nam trang điểm rất ăn phấn, sau khi phủ một lớp phấn, cô tô thêm son môi, nghiêng đầu hỏi ý kiến Vu Mục Thành, anh gật đầu tỏ ý đồng tình.
Buổi họp mặt tổ chức tại một trong những nhà hàng kiêm quán trà đột nhiên có sức hút lớn và nhanh chóng nổi tiếng ở thành phố này. Trang trí nơi đây tương đối đặc biệt, hầu hết ghế của mỗi bộ bàn đều khác nhau, đầy đủ các loại đèn, những đồ trang trí bày biện nhỏ, nhưng bức họa và những chiếc sofa lại tạo cảm giác khác lạ. Thông thường rất dễ tìm được một góc yên tĩnh ở đây, chiếc bàn ngày thường vẫn dùng cho hai người giờ đây cũng có thể trở thành nơi để mười mấy người quây lại bên nhau. Món ăn nơi đây vô cùng phong phú và đa dạng, đồ ăn châu Âu, châu Á đều có, giá cả cũng rất bình dân. Tuy hôm nay mớilà mùng Sáu Tết, nhưng đã có không ít người ở phòng khách lớn. Tạ Nam và Vu Mục Thành vào phòng đặt trước trên tầng hai, bên trong đã có khoảng hơn chục người, hầu hết đều là bạn bè, người thân của họ, Quách Minh và Cao Như Băng nằm trong số đó. Tạ Nam hiếm khi tham gia những buổi gặp gỡ như thế này, bất chợt tiếng vỗ tay vang lên, có người nói: “Tạ Nam đến muộn rồi, lát nữa phải phạt rượu”.
Mọi người bắt đầu giới thiệu ồn ào cả lên, rất nhiều ánh mắt hướng tới Vu Mục Thành. Anh lần lượt chào từng người với vẻ mặt hết sức bình thản.
Anh chàng hướng dẫn sinh viên Điền Lực ghê gớm ngày nào quả nhiên dẫn theo một cô bạn gái người Mỹ tên là Amanda trở về, cô ấy có dáng người cao gầy, mái tóc màu hung, đôi mắt màu nâu hoạt bát, đang học chuyên ngành Văn học cận đại Trung Quốc, nói tiếng Trung rất lưu loát trôi chảy, nhắc đến Trương Ái Linh, Lô Dần, Thẩm Tòng Văn… cứ như nói về người quen của mình vậy, khiến cho những người chuyên ngành Tài chính như các cô nghe mà đều ngây cả ra.
Cao Như Băng ngồi cạnh Tạ Nam, đưa ánh mắt dò xét sang phía Vu Mục Thành, khẽ nói với cô: “Được đấy, được đấy”, rồi nở nụ cười ranh mãnh nhìn bạn. Tạ Nam bỗng thấy ngạc nhiên, không hiểu mình trang điểm có gìkhông ổn hay sao. Cao Như Băng nói tiếp: “Có người yêu trông tươi tỉnh hẳn lên, khác hẳn, khác hẳn”.
Tạ Nam đỏ mặt nhéo cô nàng một cái đau điếng: “Quả nhiên phụ nữ có chồng rồi thật là… Cái gì cũng có thể nói ra được”.
Cao Như Băng cười: “Này, còn có những thứ ghê gớm hơn cậu chưa được thấy đâu, hôm nào tớ sẽ tới bức cung cậu, bảo đảm chi tiết nào cậu cũng phải khai cho hết”.
Tạ Nam và Cao Như Băng đang thân m thì thầm to nhỏ, Từ Yến ngồi đối diện bỗng nói chen vào: “Tạ Nam, bạn trai mới hiện giờ của cậu xem ra cũng không tồi, anh ấy giữ chức vụ gì, ở đâu?”.
Vu Mục Thành thành thật: “Không coi là giữ chức vụ gì được, anh chỉ làm công tác quản lý ở một công ty nhỏ thôi”.
Từ Yến gật đầu, vừa lúc ấy chồng cô ta là Hạ Bân đã gọi điện thoại xong, từ ngoài đi vào. Anh ta là một người dễ béo, nhưng vẫn ở trong tầm một người đàn ông tuấn tú béo ở mức hợp lý. Thấy Vu Mục Thành, H