Vu Mục Thành có chút kinh ngạc, người trước mặt anh là một trong những ứng cử vào vị trí giám đốc bộ phậnCung ứng mà bên môi giới giới thiệu. Họ đã gặp mặt phỏng vấn hai lần, Hạ Bân thể hiện là người có đủ bản lĩnh để tiếp nhận công việc này, nhưng lúc đó Vu Mục Thành cảm thấy phương pháp xử lý mà anh ta đưa ra trong khi phỏng vấn không phù hợp với yêu cầu của vị trí đó, anh vội nói: “Xin chào anh Hạ, trùng hợp quá”.
Hai người không nói gì thêm, mà tập trung nghe Điền Lực và Amanda miêu tả một cách hoa mỹ về những chuyện vui ở trường họ. Khi kể về chuyện một anh chàng Mexico đã dùng mọi cách tán tỉnh cô bạn học người Nhật như thế nào, mọi người đều cười ồ lên. Nhưng chẳng ngờ tiếng cười vừa ngớt, Từ Yến lại mượn cớ gây khó dễ.
“Tạ Nam, chuyện này cũng giống ngày xưa Hạng Tân Dương tán cậu nhỉ.” Cô ta chóp chớp mắt vẻ ngây thơ, cười hi hi nói.
Câu nói lập tức khiến cả căn phòng lặng đi, mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không biết phải tiếp tục thế nào. Cao Như Băng đang định mở miệng thì Tạ Nam vội giữ lấy tay cô, khóe mép nhếch lên một nụ cười chua xót: “Cậu thật là nhớ lâu, sau này nếu có viết hồi ký, nhất định tớ sẽ đến nhờ cậu ghi lại từng chi tiết trong cuộc đời giúp tớ”.
Từ Yến cười kiêu ngạo: “Lễ Tình nhân năm đó, cậu nhận được cả một cốp xe hoa uất kim hương, những ngườikhông được tặng hoa như bọn tớ đều có phần ăn theo. Một chuyện lãng mạn như thế, quên làm sao được. Ký ức ảm đạm của tớ trong những năm tháng đại học đều được tô điểm thêm màu sắc bởi những việc lãng mạn đó đấy. Xin lỗi, anh Vu, anh không để ý chấp nhặt chứ?”.
Ác ý này còn rõ ràng hơn cả những lần công kích trước, mọi người đều cảm thấy lo lắng, Hạ Bân càng lo lắng hơn, nhìn chằm chằm vợ mình, thiếu chút nữa đưa tay ra kéo tay Từ Yến.
Tạ Nam đang định cất lời, Vu Mục Thành bất chợt vòng tay ôm lấy vai người yêu, quay đầu nhìn cô khẽ cười, sau đó anh quay sang,à bình tĩnh nói với người bạn xấu tính kia: “Đương nhiên là không để ý rồi. Nếu Tạ Nam không có ai theo đuổi thì anh mới ngạc nhiên đấy, chẳng lẽ nam sinh trường đại học của các em lại đều không có mắt như thế sao?”.
Mọi người thở phào cười ồ lên, xem như đã bỏ qua được chủ đề kia.
Tạ Nam khẽ đưa tay cho anh, mỉm cười đáp lại, nhưng nụ cười mang chút ngượng ngùng, Vu Mục Thành cười theo, nắm chặt tay cô.
Sau đó, mọi người chuyện trò tự nhiên, không khí lấy lại vẻ thoải mái ban đầu. Gần đến giờ ăn, họ gọi phục vụđến và mỗi người chọn một món theo ý mình, không cần phải giống nhau. Tạ Nam gọi một suất cơm trộn, Vu Mục Thành gọi món cơm lươn.
Cao Như Băng vừa ăn suất cơm thịt bò xốt tiêu, vừa nói chuyện riêng với Tạ Nam: “Này, lần này may đấy, anh ấy xem ra rất được, vừa chín chắn lại biết quan tâm, cậu đừng cố chấp nữa nhé”.
Tạ Nam chẳng biết nói sao: “Tớ đâu còn mặt mũi để mà cố chấp nữa”.
“Cậu nói vậy là cố chấp rồi đấy, hôm nay tớ không chấp với cậu, ngày mai tới nhà tớ, tớ mời cậu ăn cơm, nhân tiện dạy cho cậu một bài học.”
“Cậu lại hành Quách Minh à, còn nói ăn kiêng với anh ấy.” Tạ Nam nhìn đồ ăn của mình rồi liếc nhẹ sang bên Vu Mục thành đang tán gẫu với Quách Minh.
“Tớ vẫn ăn cùng anh ấy đấy chứ, có điều Quách Minh rất có phong cách, anh ấy bảo Tết thì khác, hơn nữa, mai anh ấy phải trực rồi, không có cơ hội mà đỏ mắt đâu. Tớ chuẩn bị lẩu thịt cừu, nếu bạn trai cậu rỗi thì đến luôn.”
“Mai anh ấy có việc, thôi, để tớ đến một mình.”
Vu Mục Thành ra ngoài nghe điện thoại, nhân tiện thanh toán đồ ăn luôn. Anh vừa quay đầu về phòng, liềnthấy Hạ Bân đứng trước cửa cỏ vẻ như cố ý chờ mình, anh ta nói giọng xin lỗi: “Xin lỗi anh, Tổng giám đốc Vu, vợ tôi nói năng không suy nghĩ lắm, anh đừng để ý nhé”.
Vu Mục Thành mỉm cười: “Tôi không để ý, anh Hạ à, nhưng bạn gái tôi thì rõ ràng không vui. Mồi người trưởng thành rồi đều phải có trách nhiệm với từng lời nói của mình, nói thẳng là một việc, nhưng nói với ác ý lại là việc khác”.
“Cô ấy không có ác ý đâu”, Hạ Bân chỉ còn biết nói thêm, “Mong anh đừng để bụng”.
Vu Mục Thành gật đầu, rồi hai người cùng vào phòng.
Sau khi ăn xong, mọi người lại rủ nhau đi hát karaoke, Tạ Nam và Vu Mục Thành vốn không thích nên cáo từ về trước.
Ngồi trên xe, Tạ Nam không nói gì, Vu Mục Thành liếc mắt nhìn cô, nói: “Không phải em vẫn không vui vì việc ban nãy đấy chứ?”.
“Cũng không đến nỗi thế”, Tạ Nam cười buồn, Từ Yến không ưa cô cũng chẳng phải là việc mới, cô không để tâm đến điều đó, “Em chỉ đang nghĩ, có cần phải thẳng thắn với anh tất cả những chuyện cũ không, tránh cho sau này anh lại bị kinh sợ”. “Tình yêu sinh viên có gì mà đáng kinh sợ, hơn nữa sau này em sẽ phát hiện ra, một trong những ưu điểm của anh là không dễ gì kinh sợ đâu.”
Nếu chỉ là một tình yêu sinh viên không để lại hệ lụy thì thật tốt quá, Tạ Nam đau khổ nghĩ thầm, song muốn thẳng thắn, cô cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu, lẽ nào phải viết hồi ký thực sự, mang hết chuyện cũ ra bày giữa hai người? Bản thân cô cũng cảm thấy không chấp nhận được suy nghĩ này.
“Có ai thời đại học mà chưa từng yêu, cũng chỉ là không muốn lỡ mất thời khắc tươi đẹp của tuổi thanh xuân mà thôi.” Vu Mục Thành nhìn phía trước, giữ vững tay lái, nói tiếp: “Đen một ngày, em cảm thấy vui mồi khi nghĩ về quá khứ, đề cập tới nó mà không cảm thấy khó xử, anh sẽ rất vui nếu được chia sẻ với em những hồi ức đó. Giờ em không muốn nhắc đến, thì không cần nói gì cả, cũng đừng nói đến việc phải thẳng thắn với anh. Anh không cố chấp với quá khứ của em, chỉ cần chúng ta cùng có hiện tại và tương lai là đủ rồi”.
Xe vừa dừng đèn đỏ, Tạ Nam bỗng quay người hôn anh một cái, Vu Mục Thành cười nói: “Không được nói câu cảm ơn nhé, nếu thực sự muốn cảm ơn, anh vẫn muốn đón nhận điều đó bằng cơ thể em”. Tạ Nam nhịn cười không thèm để ý, một lúc sau, cô vẫn nói: “Cảm ơn anh, Mục Thành”.
Ngày hôm sau, Tạ Nam đến nhà Cao Như Băng, hai người ăn một bữa lẩu thịt cừu một cách vui vẻ, sau đó nằm dài trên chiếc sofa, tiếng ti vi để nhỏ, trên đó đang phát chương trình ca hát hết sức nhộn nhịp. Hai người đều không chú tâm xem ti vi, mồi người chạy theo một suy nghĩ riêng, giống như ngày xưa khi hai người còn thuê phòng chung với nhau.
“Hôn nhân của Hạng Tân Dương chắc có vấn đề.”
Nói đến Hạng Tân Dương, đôi mắt Tạ Nam chợt sẫm lại, cô im lặng nhìn lên trần nhà.
“Hôm đó tớ nhắn tin, anh ấy gọi lại cho tớ, bọn tớ đã nói chuyện một lúc, có thể đoán được tâm trạng của anh ấy không tốt, nhắc tới Đường Lăng Lâm, anh ấy không nói thêm câu nào nữa.”
“Vấn đề của anh ta chỉ anh ta mới có thể giải quyết được…” Tạ Nam ngắt lời, ngay cả trước mặt Cao Như Băng, cô cũng không thích nói đến Hạng Tân Dương và vợ anh.
“Thôi, không nói về anh ấy nữa. Vu Mục Thành xem ra được đấy, giải quyết mọi việc rất chín chắn, cậu cố mà giữlấy, đừng có giở trò giở quẻ gì nữa.”
“Anh ấy rất tuyệt, nhưng tớ thấy, ở cùng anh ấy, tớ không có cảm giác chân thực. Tớ không có ý là anh ấy thiếu chân thành, mà tớ chỉ cảm thấy… tớ cảm thấy…” Tạ Nam cố gắng tìm từ ngữ biểu đạt hết được suy nghĩ của mình, không để ý Cao Như Băng đã bỏ gối ôm xuống, tiến đến cạnh cô.
“Biết ngay cậu lại ngốc thế mà, không thì tớ gọi cậu tới đây làm gì. Thế nào là cảm giác chân thực? Có phải cậu cảm thấy một người đàn ông tốt yêu cậu là một việc không chân thực?”
Tạ Nam ôm gối không phản đối gì, mồi lần Cao Như Băng tỏ vẻ nghiêm trọng, cô lại tự giác ngoan ngoãn trong tư thế nghe giáo huấn.
Cao Như Băng ngồi dậy nhìn thẳng vào cô, không chút động lòng trước sự ngoan ngoãn của bạn: “Bình thường cậu làm sổ sách rõ ràng, nói năng lưu loát, cậu nói xem, rốt cuộc trong đầu cậu nghĩ cái gì?”.
Tạ Nam cũng nhỏm dậy, cười theo, nói: “Đừng cáu, đừng cáu, Băng Băng. Tớ khai hết có được không?”. Nói thì nói vậy, nhưng cô quả thật không biết bắt đầu khai từ đâu, cũng chẳng biết phải diễn tả thế nào mới nói rõ được cảm giác bất an trong sâu thẳm trái tim mình. Không cần Tạ Nam nói gì, Cao Như Băng cũng hiểu rõ bạn mình, cô nói: “Nam Nam, tớ không phải là chị của cậu, nhưng dù sao tớ cũng đã lấy chồng, tớ hiểu đàn ông hơn cậu một chút. Một người đàn ông muốn đến và kết hôn với cậu, điều đó đủ để chứng minh thành ý của anh ấy rồi. Nếu cậu không có được cả sự tin tưởng cơ bản dành cho anh ấy, thì đó là một việc rất đau lòng”.
“Tớ chỉ là không có lòng tin với chính mình.” Tạ Nam lí nhí.
“Dựa vào cái gì mà cậu nói không có lòng tin vào bản thân. Tớ thật coi thường cái ý nghĩ ấy của cậu, mới yêu có một lần mà đã trở nên thê thảm như vậy, bao nhiêu năm mới gượng dậy được. Một con người suốt ngày vui vẻ, chẳng để tâm tới điều gì như cậu trước kia đâu rồi.”
“Hoàn toàn bị mai một theo thời gian rồi.”
“Cậu định tấu hài với tớ đấy à? Cứ một câu tức khắc cãi một câu. Cuộc sống chỉ thử thách một mình cậu thôi sao? Tớ chẳng phải cũng đang sống ? Ngay cả khi kẻ lắm điều kia chọc ngoáy cậu, tớ cũng chưa nhìn thấy cậu phản ứng lại nhanh như thế.” Nói đến Từ Yến, không hiểu sao Cao Như Băng lại đột nhiên tức giận.
“Tớ phản ứng với cô ta làm gì? Cậu không thấy cô ta bây giờ nói năng chẳng còn kỹ xảo như ngày xưa ư? Thờisinh viên, cô ta còn biết nói ‘mười hai giờ, nàng Lọ Lem lại hiện nguyên hình, xe ngựa biến thành bí đỏ rồi’. Giờ thì sao, cứ vỗ thẳng vào mặt người khác. Biết rằng cô ta chẳng ưa gì mình, người không biết còn tưởng tớ cướp đoạt tình yêu của cô ta nên có mối hận không đội trời chung nữa cơ.”
Cao Như Băng cũng bị cô làm cho vui lên: “Được, tớ thừa nhận bây giờ cậu hơn tớ, cái gì cũng nhịn được”.
“Đây không phải là nhịn. Tớ chỉ nghĩ, trước kia ở trong trường, mình thích gì làm đấy, tuổi trẻ ngông cuồng, yêu mà chỉ hận không thể kêu lên cho cả thế giới biết mình đang yêu, cái kiểu đó dễ khiến người ta ghen ghét.” Những càn rỡ của tuổi trẻ quả thực không thể giải thích được, giờ hồi tưởng lại, Tạ Nam cảm thấy điều đó là đúng thôi.
“Cậu nói về tình yêu của cậu, cậu khoa trương tình yêu của cậu, liên quan gì đến cô ta? Có cần phải đố kỵ ghen ghét và xỉa xói nhau đến tận bây giờ không? Hơn thế, cô ta mới là người khoa trương, lúc nào cũng nói mình chỉ mặc đồ ‘độc’, chỉ dùng L’oreal, cũng có nghĩa là chê chúng ta nghèo không có mắt thẩm mỹ, thế mới thấy được sự vô lý của cô ta.”
Tạ Nam cười lắc đầu, rồi lại nằm xuống, nói: “Cô ta quả thực luôn thích hơn người, nhưng đối với người kháccòn đỡ, tớ đoán cô ta đơn giản không mong tớ tới, mà tớ cũng chẳng biết mình đã làm gì khiến cô ta ghét lâu như vậy. Thôi, không nói về cô ta nữa”.
Cao Như Băng cũng nằm xuống, nói: “Cũng đúng, cậu bỏ qua rồi, cô ta không bỏ qua được thì đáng đời cô ta. Nhưng đã quên rồi thì nên quên cho triệt để, đừng có hễ nói về tình yêu bây giờ, lại so sánh ngay với tình cũ”.
Tạ Nam cười khổ: “Cậu nói cứ như đầu óc tớ có vấn đề vậy, tớ sẽ không so sánh bất cứ ai với Mục Thành cả. Có thể yên ổn với nhau, rồi thuận lợi kết hôn, tớ đã cảm ơn và thấy thế là đủ lắm rồi”.
Chút man mác trong câu nói của cô khiến Cao Như Băng bất giác không biết nói gì hơn. Dừng một lúc, Ca