có một lời nhắn: “Những gì trên trang chủ viết toàn là nhảm nhí! Là hô hào người ta nạp tiền vào để tham gia bốc thăm trúng thưởng mới có khả năng nhận được! Đúng là lừa gạt!”
Còn có người nói: “Bỏ tiền ra đã đành, không ngờ còn thiết lập chỉ cấp 50 trở lên mới được trồng, biến thái quá đi mất!”
Đọc đến đây tôi cụt cả hứng luôn. Cần cấp 50 cơ á! Tôi vừa mới lên cấp 35 đây … dõi mắt nhìn khắp “nông trại thần tiên”, chắc cũng chỉ có mình Kỷ Nghiêm No1 là vượt qua được ngưỡng đó.
Mắt hau háu nhìn quả Tâm Nguyện đầy dụ hoặc trên trang chủ, tôi nghĩ bụng: loại quả này không những đẹp mắt, hấp dẫn nhất là nó có thể thỏa mãn tâm nguyện của người chơi, đem lại cảm giác bí ẩn mơ hồ.
Giờ nghỉ trưa ngày thứ hai, Kỷ Nghiêm không có thói quen nghỉ trưa, anh ta yên tĩnh ngồi đọc sách trong phòng họp. Tôi nghiễm nhiên chiếm lấy máy tính thu hoạch rau, vừa liếc nhìn Kỷ Nghiêm, tính toán xem nên mở miệng thế nào để nói cho anh ta chuyện quả Tâm Nguyện, vừa click vào tài khoản của anh ta theo quán tính.
Giây phút tài khoản mở ra, tôi sững sờ vì kinh ngạc: chính giữa mảnh đất phì nhiêu kia là một loài cây tôi chưa từng trông thấy, tạo hình kì lạ, màu sắc lộng lẫy ngay tức thì thu hút ánh mắt tôi.
Đây chẳng phải là quả Tâm Nguyện trong truyền thuyết đó sao?
Mắt tôi sáng rỡ lên nhìn cái cây không chớp, đồng thời trong bụng thầm cảm thán: Kỷ Nghiêm ơi Kỷ Nghiêm, sao anh lại thần thông quảng đại thế chứ, có bao nhiêu là hạt giống quý hiếm.
Không biết từ lúc nào Kỷ Nghiêm đã ghé sang tùy tiện nói một câu: “Em muốn có lắm đúng không?”
Tôi hít mạnh một hơi, hai mắt lập tức biến thành hình sao trời lấp lánh, đầu gật lấy gật để.
Kỷ Nghiêm díp mắt cười: “Thế thì tặng em tài khoản của anh đấy, hai chúng ta trao đổi cho nhau, thế nào?”
Tôi cảm thấy hệt như có một cái bánh khổng lồ vừa từ trên trời rơi xuống. Cái bánh rớt từ độ cao ngàn mét, nếu va trúng đầu tôi, không chết cũng khó tránh bị chấn thương sọ não ấy chứ! Nhưng mà cái bánh lớn quá, không động lòng mới lạ.
Tôi há hốc miệng lắp bắp hỏi: “Tại … tại sao phải đổi ạ?”
“Không đổi thì thôi vậy.” Kỷ Nghiêm đứng dậy, quay lưng định bỏ đi.
Tôi vội bước lên níu tay anh ta lại nói: “Đổi! Đổi chứ! Em đổi! Nhưng mà hội trưởng ơi, anh nói cho em biết với, có phải em lại làm sai chuyện gì không?” Tôi khúm núm ngước nhìn anh ta — những bài học trước đã nhắc nhở tôi rằng: trên đời này không hề có bữa ăn nào miễn phí.
Kỷ Nghiêm xoa đầu tôi nói: “Em nghĩ nhiều quá rồi đấy. Anh đã bảo chỉ cần em nghe lời thì sẽ cho em tài khoản đó mà.”
Tôi trố mắt, hai mắt hấp háy nhìn lên. Một vầng sáng vàng kim giống như của các vị thần đang lơ lửng trên đỉnh đầu Kỷ Nghiêm … Ác ma với thần linh cách nhau một sợi chỉ mỏng manh, Kỷ ác ma lập tức biến thành Kỷ đại thần hào quang lấp lánh.
Tôi đưa tay lên bưng mặt, sùng kính nói: “Cảm ơn đại thần.”
Kỷ Nghiêm nhìn tôi, ánh mắt sáng ngời. Anh ta cười khẽ đứng nhìn tôi đang ngây như gà gỗ, nụ cười cực kì cuốn hút. Đưa tay lên nhéo khẽ lên khuôn mặt phúng phính của tôi, anh ta nói: “Nhóc con ngốc nghếch, sao lúc nào em cũng đáng yêu thế hả??” Hình như trong đôi mắt đẹp tựa pha lê kia đang lưu chuyển một vầng hào quang nhàn nhạt.
Kỷ Nghiêm đi rồi, phòng họp trống trơn chỉ còn lại mình tôi. Nhìn cây Tâm Nguyện với tạo hình kì lạ, tôi tò mò nghĩ: bên trong này rốt cuộc ẩn giấu điều gì?
Kỷ Nghiêm hay gọi tôi là nhóc ngốc, nhưng anh ta cũng từng nói ngốc mới đáng yêu …
Lẽ nào đúng như những gì La Lịch Lệ nói, Kỷ Nghiêm thích tôi rồi?
Tôi vui đến nỗi suýt nữa thì nhảy cẫng lên, chợt thấy sao hôm nay càng nhìn càng thấy Kỷ Nghiêm đẹp trai ghê gớm.
Sao lại để tôi gặp được một chàng trai ưu tú thế này? Tôi đã từng tưởng rằng không có Trần Tử Dật, tình yêu sẽ bỏ tôi đi mất, thì ra tôi vẫn còn có thể động lòng, vẫn còn mơ mộng có ai kia chìa bàn tay ấm nóng cho tôi ….
Tình yêu chính là như thế đó, cho dù bạn muốn trốn tránh, nó cũng sẽ tự mình tìm đến bạn.
Trong không gian vắng lặng, tiếng hít thở vang lên nghe mồn một bên tai. Bóng cây ngả nghiêng trong ánh sáng chói lòa, ánh nắng rọi vào ô cửa chiếu lên mặt tôi. Trên đó vẫn còn sót lại hơi ấm nơi đầu ngón tay Kỷ Nghiêm nhéo khẽ. Tôi thì thầm tự nói một mình: “Đại thần thích nhóc ngốc, nhóc ngốc cũng thích đại thần.” Khóe miệng bất giác nở nụ cười ngọt lịm.
Giờ nghỉ trưa kết thúc, từ trong phòng họp đi ra, tôi mua một cây kem, miệng lẩm nhầm hát định quay trở về lớp học thì đột nhiên bị ai đó đánh lén sau lưng. La Lịch Lệ hét toáng lên: “Yêu quái, chạy đi đâu, mau nộp ngay cái kem trên tay, nếu không đừng hòng giữ được mạng sống.”
Tôi chả thèm ngoái lại, tuy vậy vẫn phối hợp nói: “Sư phụ, ngài cầm lấy kem đi, xin hãy tha cho tôi một mạng.” La Lịch Lệ vọt đến từ phía sau, ngoạm một miếng lên chiếc kem trên tay tôi, nói: “Nghe đồn Trần Tử Dật và Nhan Khanh Khanh chia tay nhau rồi, chuyện này cậu đã biết chưa?”
Tôi hơi ngẩn người một lát, gật đầu, vẻ mặt nhẹ tênh: “Biết rồi, hôm đó anh ta đã nói cho tớ biết.”
“Có phải anh ta vẫn còn thích cậu không?” La Lịch Lệ chưa từng có thói quen ăn nói vòng vo.
Hình như tôi cũng chẳng cần phải né tránh điều gì, thế nên tôi đã gật đầu: “Ừ.”
La Lịch Lệ nắm lấy cổ tôi , lắc đầu nói: “Thái Thái, tớ nói cho cậu biết, cậu tỉnh táo lại đi, lúc nào cần giữ vững lập trường thì không được phép dao động! Cho dù Trần Tử Dật có tốt đến mấy thì cũng chỉ là một con ngựa quay đầu, Kỷ Nghiêm mới chính là một con thiên lý mã hiếm có, cậu không được thả mồi bắt bóng, bỏ qua một con ngựa tốt không thèm, cuối cùng sẽ bị ngã thê thảm đấy.”
Bất lực quá, tôi bỗng thấy bực bội và nóng nảy, thấp giọng nói: “Tớ biết rồi, cậu không cần nói tớ cũng biết.”
Cây kem trên tay bắt đầu tan chảy, nhỏ xuống bàn tay dính nhớt.
Bất thình lình có ai đó gọi một tiếng từ phía sau lưng: “Thái Thái.”
Tôi quay đầu, chỉ thấy Nhan Khanh Khanh đang đứng đằng sau.
Dáng người Nhan Khanh Khanh mảnh khánh và cao ráo, ngũ quan tinh tế, tính cách vui vẻ, cử chỉ không câu nệ, một cô gái như thế này đi đến đâu cũng cực kì nổi bật.
La Lịch Lệ ghé lại hỏi tôi: “Cô ta đến tìm cậu làm gì đấy?”
Tôi nhếch miệng nói thầm: “Cậu thấy sao?” Nở nụ cười lịch sự với Nhan Khanh Khanh – tôi đã đoán ra được, cô ta tìm tôi có đến tám phần mười là vì chuyện Kỷ Nghiêm.
Nhan Khanh Khanh cũng cười đáp lại, có điều lời nói ra thì không khách khí như nụ cười trên mặt chút nào, cô ta nói: “Cô không hề thích hợp với Kỷ Nghiêm.”
La Lịch Lệ vốn đã định đi trước, nghe câu này thì chợt quay lưng lại, kéo tôi nói lớn: “Thái Thái, nắng chiều gắt quá, vào lớp cho dễ chịu. Đi nào, chúng ta về lớp hóng mát.” Nó chẳng thèm nhìn Nhan Khanh Khanh, hoàn toàn coi cô ta là người vô hình, cứ thế lôi tôi quay về lớp học.
Tôi chợt thấy buồn cười: con bé La Lịch Lệ xưa nay chưa từng chịu kém ai lời ăn tiếng nói bao giờ, nhưng lại không chịu được cảnh tôi bị người ta bắt nạt.
Giọng nói của Nhan Khanh Khanh vẫn kiên định như ban đầu: “Tôi chỉ nói cho cậu biết sự thật mà thôi. Kỷ Nghiêm cần một người có thể so vai đứng cùng anh ấy, có đứng trên cùng một độ cao thì quanh cảnh nhìn được mới giống nhau.”
Một chút chua xót nhen nhóm trong lòng, tôi chợt thấy ngưỡng mộ Nhan Khanh Khanh, ngưỡng mộ cô ta lúc nào cũng có thể thẳng thắn đối diện với tình cảm của mình.
La Lịch Lệ nói đúng, có một số thứ nhất định phải giữ vững lập trường, không phải là để cho người khác thấy, mà là để chính bản thân mình nhìn rõ.
Thở dài một tiếng, tôi quay đầu nói: “Nhan Khanh Khanh, tôi thấy chẳng có gì là không hợp cả, chỉ có thích hay không thôi. Một người khắc khoải yêu thương, đó là tình đơn phương, cả hai bên cùng thích mới là tình yêu thật sự. Nếu như người đó thích cậu, kẻ khác có ngăn cản cũng chỉ là vô ích, anh ấy vẫn sẽ thích cậu.” Tôi nhìn cô ta mằng ánh mắt trong sáng chân thành, khóe miệng nở nụ cười thản nhiên, nói tiếp: “Tôi đã nhìn rõ tình cảm của mình, còn về phần cậu … đó là chuyện của cậu, không liên quan gì đến tôi hết.”
Nhan Khanh Khanh nhìn tôi quái dị. Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại có thể nói ra những lời sâu sắc đó. Nét mặt cô ta lạnh ngắt: “Chúng ta cứ từ từ mà xem. Con người rồi sẽ thay đổi, tôi không tin hai người khác biệt hoàn toàn về tính cách và khí chất có thể ở bên nhau lâu dài.”