này nỗi xót xa không liên quan gì đến Trần Tử Dật. Giờ tôi mới thực sự cảm thấy cơn đau tê tái ẩn sâu trong lòng.
“Thấy tủi lắm đúng không?” Chợt có tiếng nói vang lên sau lưng tôi.
Tôi quay ngoắt lại, phát hiện ra Triển Tư Dương đang đứng khoanh tay trước ngực nhìn hai người trên bục. Anh ta cười nhạt nói: “Nhan Khanh Khanh nhập vai thật đấy, em tủi thân cũng chả có gì lạ.”
Tôi kinh ngạc hỏi: “Nhập vai ư? Nhập vai cái gì chứ?”
Triển Tư Dương cười khẽ: “Lúc nãy hội trưởng gọi Nhan Khanh Khanh đến, đưa kịch bản cho cô ta xem, hình như còn mới cô ta diễn nữa. Em xem, đang diễn thử kia kìa. Ồ đúng rồi, kịch bản này là do em viết đúng không? Cô ta đang thử diễn vai bà hoàng hậu độc ác, giờ đang diễn đến đoạn kết của vở kịch — bi kịch chia li.”
Tôi vẫn còn đang đắm chìm trong lời nói của Dương Dương nên không để ý. Ngoài cửa sổ, gió thổi tung bay những lọn tóc buông xuống cổ tôi. Cách mấy hàng ghế, tôi ngước lên đón lấy ánh mắt Kỷ Nghiêm, thoáng sững lại nhưng không hề né tránh. Anh ta nghiêng người nhìn tôi, dáng vẻ ung dung nhàn nhã, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm.
“Anh đang nhìn gì đấy?” Nhan Khanh Khanh bước đến nhẹ nhàng hỏi, nhìn theo ánh mắt Kỷ Nghiêm.
Ánh mắt Kỷ Nghiêm dịu lại, anh ta vẫy tay với tôi: “Thái Thái, lại đây.”
Vẻ mặt Nhan Khanh Khanh lập tức trở nên cực kì mất tự nhiên, có điều cô ta nhanh chóng khôi phục lại thái độ bình tĩnh không chút gợn sóng thường ngày, tươi cười chào tôi: “Thái Thái, cậu đến rồi à?” Dáng vẻ chẳng khác nào cô ta là nhân vật nữ chính vậy.
Tôi bước đến, ngoác miệng cười tán dương cô ta mà thực ra là khẩu thị tâm phi: “Trùng hợp quá, đúng là nhân sinh hà xứ bất tương phùng! Kịch bản của tớ vào tay cậu không ngờ lại diễn xuất tuyệt thế, thật đáng khâm phục!”
“Kịch bản này là do cậu viết ư?” Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trên mặt Nhan Khanh Khanh.
Tôi đắc ý nói: “Đúng thế, có vấn đề gì sao?”
Cô ta nghiêm túc suy nghĩ một hồi, nói: “Sáng tạo rất mới mẻ, có điều kết cục quá buồn. Nếu thêm một chút yếu tố hài kịch thì khả năng được công nhận sẽ cao hơn.”
Không đợi tôi phản bác, Kỷ Nghiêm bỏ qua luôn sự tồn tại của tôi, anh ta chen vào hỏi Nhan Khanh Khanh: “Ý kiến của em là …”
Nhan Khanh Khanh sáng mắt lên: “Tốt nhất nên sửa thế này: tuy mụ dì ghẻ đuổi công chúa Bạch Tuyết ra khỏi lâu đài, nhưng rồi thấy đức vua buồn rầu đau khổ, bà ta không nỡ nhìn người mình yêu lo lắng nên cuối cùng vẫn tìm công chúa Bạch Tuyết về, giành được tình yêu của đức vua. Em nghĩ mọi người ai cũng sẽ hài lòng với kết cục này.”
Những người xung quanh ai cũng hứng thú với ý kiến của Nhan Khanh Khanh.
Kỷ Nghiêm gật đầu quay sang nhìn tôi hỏi: “Thái Thái, em thấy thế nào?”
Nếu như không có sự uy hiếp của Kỷ ác ma, tôi tuyệt đối sẽ không để mình có cơ hội đứng đối mặt với con bé đó. Lúc này tôi đứng yên tại chỗ, ánh mắt lóe lên, hai tay buông bên hông nắm chặt lại thành nắm đấm. Tôi từ tốn nói: “Em không đồng ý. Với loại đàn ông mà trong lòng luôn cất giữ hình ảnh của người con gái khác như thế không đáng tin chút nào. Cho dù sau này mụ dì ghẻ có tìm được công chúa Bạch Tuyết thì cũng sẽ không hạnh phúc.”
Nhan Khanh Khanh dường như bị câu nói của tôi chọc cười, cô ta cố nín để chỉ phát ra một tiếng cười thật khẽ, đoạn nói: “Thái Thái, cậu ngây thơ quá, thời buổi này không còn mốt bi kịch nữa đâu, nhất là trong các cuộc thi, cái mà ban giám khảo đòi hỏi chính là tinh thần tích cực cầu tiến.” Ánh mắt lóe sáng, cô ta quay sang nhìn Kỷ Nghiêm, đầu hơi ngước lên bình thản nói: “Kỷ Nghiêm, anh nghĩ vở bi kịch này sẽ chiến thắng tiết mục nhảy Nobody mà đám nam sinh trường số 1 đóng giả nhóm nhạc Hàn Quốc Wonder Girls chứ?”
“Con trai giả gái nhảy Nobody á?” Triển Tư Dương nghi hoặc nhìn Kỷ Nghiêm, rồi sau đó nhếch miệng cười như sực tỉnh: “Đúng là một tin gây sốc đấy.”
Tôi lúc ấy quên luôn cả tức, đầu óc bắt đầu tưởng tượng ra cảnh một đám tuyệt sắc mỹ nam lắc lư uốn éo theo tiếng nhạc bốc lửa trên sân khấu. Nghĩ đến hình ảnh kích tình ấy mà mặt tôi đỏ bừng lên, tim đập loạn xạ — không ngờ đến cả tôi cũng bắt đầu mong chờ được xem tiết mục của trường số I rồi.
“Điền Thái Thái, anh cảnh cáo em, dẹp hết những thứ vớ vẩn linh tinh ra khỏi đầu óc của mình ngay.” Kỷ Nghiêm lạnh lùng liếc nhìn tôi.
Anh ta mặc kệ không thèm quan tâm tôi phản ứng ra sao, tiếp tục hòa nhã ân cần nói chuyện với Nhan Khanh Khanh: “Anh thấy kiến nghị của em được đấy. Thời gian cũng không còn nhiều, chi bằng để Khanh Khanh phụ trách tập dượt nhé.”
Tôi hơi sững lại, hai chữ “Khanh Khanh” ám muội kia kiến toàn thân tôi run rẩy.
Tôi trừng mắt nhìn Kỷ Nghiêm, nhưng anh ta lại hoàn toàn coi tôi như không khí.
Nhan Khanh Khanh cũng không khách sáo: “Được ạ. Nhưng mà em có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Kỷ Nghiêm nhướn mày.
Nhan Khanh Khanh đảo mắt nhìn tôi nói: “Để em diễn vai nữ chính.”
Tôi đứng giữa Kỷ Nghiêm và Nhan Khanh Khanh nhìn hai người họ, lòng chợt nghĩ: chả hiểu sao tự nhiên lại đi theo Kỷ Nghiêm, hồ đồ ngốc nghếch sống một cuộc sống mà bản thân không thích chút nào. Rốt cuộc thì tôi ở đây làm gì vậy?
Tôi không kìm được tự hỏi mình, tôi là cái gì trong lòng Kỷ Nghiêm đây?
“Không thành vấn đề.” Kỷ Nghiêm đồng ý với điều kiện của Nhan Khanh Khanh mà không cần do dự.
Tuy rằng ngay từ đầu đã đoán trước được là sẽ có kết quả này, nhưng khi thực sự nghe câu nói đó, tôi vẫn cảm thấy đau lòng lắm.
Hơi nóng không ngừng bốc lên nơi khóe mắt, vậy mà nước mắt cứ ương bướng không chịu buông rơi. Giây phút hai người họ nhìn nhau mỉm cười, tôi bất chợt ngẩng đầu nói chêm vào một câu cực kì gây mất hứng: “Nhan Khanh Khanh, cậu vô duyên vô cớ chuyển sang trường trực thuộc như thế này, Trần Tử Dật sẽ thế nào?”
Trước mặt Kỷ Nghiêm tôi chưa từng dám nói thẳng những gì mình nghĩ, vậy mà lần này nói xong câu ấy, tôi thấy thoải mái vô cùng, mặc kệ sau này sẽ ra sao. Tôi lờ đi ánh mắt gần như muốn giết người của Kỷ Nghiêm, nói tiếp: “Trần Tử Dật cũng ngu thật, ngu hết chỗ nói! Cái gì mà tình cảm ấu thơ, cái gì mà lặng lẽ đợi chờ chứ! Đúng là tự hạ thấp mình!”
Bốn bề lặng ngắt, sắc mặt Nhan Khanh Khanh tái nhợt, hơi thở của Kỷ Nghiêm ngày một nặng nề.
Triển Tư Dương nhận thấy tình hình bất ổn, vội vàng bước đến ngăn tôi lại, cười hòa giải: “Thái Thái, em đừng có đùa nữa, ngoan, ra ngoài chơi đi.”
Tôi cười nói với Triển Tư Dương: “Em có phải trẻ lên ba đâu.”
Nói thực lòng, hiện giờ vẻ mặt tôi bình tĩnh cực kì, trong lòng cũng vô cùng bình tĩnh.
Lồng ngực Kỷ Nghiêm nhấp nhô thật mạnh, anh ta đẩy Triển Tư Dương ra rồi lôi tôi ra khỏi hội trường dưới con mắt chú ý của tất cả mọi người.
Tôi bị anh ta kéo đi cả một đoạn dài, tay bị nắm đến nhói đau.
Tôi thở hổn hển vùng vẫy hét: “Kỷ Nghiê, anh buông em ra. Đau chết đi được, anh mau buông em ra.”
Anh ta quay phắt lại, dồn tôi vào trong góc rồi hung hăng lườm tôi: “Điền Thái Thái, rốt cuộc thì em muốn thế nào?”
Tôi bị dọa cho ngốc luôn rồi, chỉ biết đờ đẫn lắc đầu.
Tôi muốn thế nào ư? Thực sự thì chính tôi cũng không biết nữa.
Tôi muốn gì quan trọng với anh ta đến thế sao? Anh ta chưa từng để ý đến cảm nhận của tôi, thế thì sao có thể quan tâm đến chuyện tôi nghĩ thế nào.
Nghĩ đến chuyện này, tôi thấy vừa buồn vừa giận. Tôi nắm lấy cổ áo anh ta, cả người hướng về phía trước. Ngước nhìn lên ánh mắt nóng bỏng của anh ta, tôi nghiêm túc hỏi: “Kỷ Nghiêm, anh cố tình tìm mọi cách giữ em lại bên cạnh anh, có thực chỉ đơn giản là muốn hành hạ em, hay là ….” Tôi ngừng lại một lát rồi mới nhẩn nha nói tiếp: “Hay là, anh thích em rồi?”
Kỷ Nghiêm nhìn tôi, không đáp.
Gió thổi đung đưa hàng cây ven con đường rợp bóng, sóng lá dập dờn, từng phiến lá xanh ngọc bích không ngừng xao động, vô số những đốm sáng bạc li ti lấp lánh chiếu qua kẽ lá.
Đợi mãi đợi mãi, cho đến tận khi tôi định bỏ cuộc thì rốt cuộc anh ta mới chịu trả lời: “Trước giờ anh vẫn đợi em mở miệng hỏi anh, nhưng tại sao lại là lúc này?”
Ánh mắt anh ta lạnh lẽo nhìn tôi, khóe miệng nở nụ cười khiến người ta run rẩy.
Tôi đã chọc giận anh ta không chỉ một lần, thế nhưng chưa lần nào khiến tim tôi đau đớn đến mức muốn vỡ vụn ra như hôm nay cả.
Anh ta ghé đầu lại dằn từng tiếng bên tai tôi: “Em hãy nhìn lại bộ dạng mình hiện giờ đi? Có khác gì một oán phụ bị bỏ rơi không? Em lấy tư cách gì để hỏi anh câu đó?”