đất trời như sụp đổ, trăng sao trên trời như không ngừng rơi xuống, những ánh lửa trước mắt cứ chập chờn nối tiếp nhau, thiêu cháy cả con cốc này.
Không kịp nghĩ ngợi gì, Mạc Tình hoảng hốt tách khỏi người ra, quơ lấy quần áo của mình mặc lại.
Tần Phong quay đầu lại nhìn một cái, không hề tỏ ra bất ngờ mà từ tốn, ung dung mặc lại quần áo.
Khi Long Thanh Nhi chạy tới nơi thì y vừa đưa cánh tay vào ống tay áo, thong thả thắt lại thắt lưng.
“Các…các người đang làm gì vậy?” Long Thanh Nhi run rẩy hỏi.
“Không có gì.”
“Rõ ràng hai người…Tần Phong, huynh làm vậy có thấy có lỗi với ta không?”
Y sửa sang ống tay áo, điềm nhiên như không, nói: “Ta là gì của cô chứ? Long đại tiểu thư, nếu ta nhớ không lầm thì vị hôn phu của cô là người thắng cuộc trong buổi tỷ võ chiêu thân, liên quan gì tới ta?”
“Huynh!” Người ngạc nhiên không chỉ có Long Thanh Nhi mà còn có Mạc Tình. Nàng luôn tưởng rằng Tần Phong thật lòng với Long Thanh Nhi, không ngờ đối với bất cứ nữ nhân nào, y cũng lạnh lùng, tàn nhẫn.
Y quả là một cơn gió vô tình, lướt ngang qua quấy nhiễu thế gian nhưng lại không bao giờ dừng chân bởi bất cứ điều gì.
Nàng không hận y, chỉ hận mình không thể bước kịp theo y…
Trong lúc Long Thanh Nhi đang nghẹn lời thì một bóng người vụt tới, vung nắm đấm vào má phải Tần Phong.
Tần Phong không đánh trả mà chỉ lau vết máu ở khóe miệng, bình tĩnh nhìn Lạc Vũ Minh đang đùng đùng nổi giận trước mặt mình.
“Huynh có chạm vào nàng ấy không?”
“…”
Lạc Vũ Minh thấy Tần Phong không trả lời thì lại tung nắm đấm vào bụng y, trúng chỗ vết thương.
Cơn đau kịch liệt khiến mồ hôi lạnh toát ra, chảy dọc xuống hai má của Tần Phong, nhưng y vẫn nhìn Lạc Vũ Minh mà không nói tiếng nào..
“Đừng mà!” Mạc Tình thấy Lạc Vũ Minh giơ chân đá về phía hông của Tần Phong thì bất chấp mọi thứ, xông qua chắn trước mặt Tần Phong, lớn tiếng quát: “Lạc Vũ Minh ngươi dựa vào đâu mà đánh chàng?”
“Dựa vào việc cả thiên hạ đều biết cô là Lạc phu nhân.”
“Đừng ép ta phải nói ra những chuyện không nên nói!”
“Được thôi, cô nói đi!” Lạc Vũ Minh không thèm để ý, trong mắt ánh lên vẻ đắc ý vì sắp thực hiện được âm mưu.
Trong lúc họ cãi nhau, có rất nhiều người đã chạy về phía này. Long bảo chủ nhìn tình cảnh khó xử của bọn họ bằng vẻ nghiêm túc: “Có chuyện gì vậy?”
Long Thanh Nhi đang định lên tiếng, nhưng sau khi nhìn Tần Phong thì lại hậm hực nói: “Không có gì ạ!”
Long bảo chủ nhìn về phía Tần Phong, y vẫn cúi đầu, không nói lời nào.
Mạc Tình đành cúi người thu dọn thuốc trị thương bị vứt trên mặt đất, giải thích với Long Thanh Nhi: “Long tiểu thư, ta chỉ đang bôi thuốc cho Tần Phong mà thôi, cô đừng suy nghĩ quá nhiều.”
Cho dù Tần Phong có yêu nàng hay không, nếu có thể làm gì cho Tần Phong thì nàng chắc chắn sẽ làm. Để Tần Phong không bị thân bại danh liệt, nàng không thể không nén nỗi đau trong lòng, đi đến gần Lạc Vũ Minh.
“Lạc Vũ Minh, huynh có thể không tin tưởng ta nhưng huynh không được vu oan cho Tần Phong. Huynh ấy vô tình với ta thế nào, huynh là người hiểu rõ nhất, không phải sao?”
Nói xong, nàng lê bước rời khỏi đó. Mỗi bước đi, hai chân nàng lại run lên như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, nhưng nàng còn hơi thở thì sẽ không cho phép mình yếu đuối.
Một cơn gió ập tới, lạnh lẽo như nụ cười của Tần Phong khiến nàng không thể kiềm chế nỗi đau trong lòng nữa nên cứ ho khù khụ không ngừng, đến nỗi không thể đứng vững, phải vị vào một người cao lớn gần đấy mới trụ được… Nỗi đau từ trong tim lan khắp toàn thân, mùi máu cũng dâng lên tới miệng, nàng vội vàng dùng khăn tay để che miệng.
Khi cất khăn tay đi, nàng nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của Tần Phong. Nàng lặng lẽ đưa tay sờ lên khóe môi, ngón tay còn lưu lại vệt máu đỏ tươi….
Về tới phòng mình, Tần Phong ôm vò rượu, dốc ngược cho rượu chảy vào miệng, thấm vào tận đáy lòng.
Rượu – thứ sáu năm trước y từng cho là cay xè, đắng chát – thì giờ đây đối với y lại là thứ ngọt ngào, dễ chịu.
Say – cảm giác mà sáu năm trước y từng cho là khó chịu nhất – thì giờ đây đối với y lại là cảm giác mà y mong muốn nhất.
Vừa nãy khi Mạc Tình bước đi, y rất muốn, rất muốn nắm tay nàng kéo lại, nói ra câu mà sáu năm qua y không thể nói được: “Đừng đi!”
Thế nhưng y vẫn không thể nói, vì y không có quyền thay nàng quyết định con đường nàng sẽ đi.
Vò rượu không còn một giọt, Tần Phong lại đi lấy một vò khác.
Nam Cung Lăng không thể chịu đựng được nữa nên giơ chân đá tung vò rượu trên tay Tần Phong. Rượu văng khắp nơi, khiến Bạch Đồng đang định bước vào cũng giật mình dừng bước.
Đây là lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy Nam Cung Lăng giận dữ. Thì ra người thanh tao, nho nhã như hắn cũng biết nổi giận.
Mày kiếm xếch lên, mắt sáng rực như đuốc, khí thế dữ dội khiến người ta thấy kinh ngạc, sợ hãi.
Ấy vậy mà Tần Phong vẫn chẳng có phản ứng gì, chỉ bình tĩnh hỏi: “Có chuyện gì không?”
“Đệ và Long Thanh Nhi nhìn thấy rất rõ ràng, huynh và nàng ta… Huynh có phong lưu đến đâu đi nữa thì cũng không thể đụng đến thê tử của bằng hữu! Đây là quy tắc trên giang hồ!” Nam Cung Lăng phẫn nộ nói.
“Thôi đi, trên đời này ai có thể nắm giữ sự sống chết của người khác trong tay thì người đó định ra quy tắc… Nàng ấy chính là…” Giọng của Tần Phong dần trở nên nhỏ và mơ hồ: “Nếu Du Minh Môn còn tồn tại thì… nàng ấy chính là người định ra quy tắc giang hồ…” Nói xong, Tần Phong lại lấy một vò rượu, nốc ừng ực.
Rượu tuôn xối xả, chảy qua khóe miệng y, xuống cổ làm ướt đẫm lớp áo đã nhuốm đầy máu, thấm vào những vết thương chi chít trên người y.
Nhưng dường như y không hề có cảm giác gì, tiếp tục ngửa đầu uống rượu.
“Cho dù giang hồ hiểm ác, vậy huynh thì sao? Phiêu Phiêu âm thầm chờ đợi huynh sáu năm, huynh làm như không thấy. Long Thanh Nhi yêu thương huynh, bất chấp nguy hiểm để xuống núi tìm huynh, thế mà huynh lại vụng trộm với thê tử của bằng hữu mình. Huynh chỉ muốn mình được sung sướng thôi ư, rốt cuộc thì huynh còn biết nghĩ tới tình nghĩa hay không?”
“Tình nghĩa? Hai tiếng này vốn là để lừa gạt tình nhân và bằng hữu mà thôi.”
“Huynh cho rằng nó là giả dối sao?” Nam Cung Lăng càng phẫn nộ, gầm lên. “Lạc phu nhân vì huynh mà nhảy xuống vách núi, thậm chí còn thừa nhận tình cảm của mình đối với huynh trước mặt bao nhiêu người chỉ vì muốn giải vây cho huynh, huynh cảm thấy mình xứng đáng với tấm lòng nàng ấy sao?”
“Vậy đệ bảo ta phải làm sao đây? Trong tình cảnh ấy bảo nàng bỏ Lạc Vũ Minh đi theo ta sao? Hay là bảo ta nói ta thật lòng yêu nàng ấy, cầu xin nàng ấy đừng đi?” Tần Phong đập nát vò rượu, đưa tay lau khô rượu còn dính trên cằm, cười lạnh, nói: “Đệ nghĩ rằng nàng ấy sẽ gật đầu sao? Đệ hoàn toàn không hiểu gì về nàng ấy. Nàng ấy sẽ chỉ biết trợn đôi mắt mù quáng của mình lên để hỏi ta: Đối với chàng, ta là gì? Trách nhiệm hay món nợ?”
Bạch Đồng bước tới, kéo tay áo Nam Cung Lăng, ra hiệu bảo hắn đừng nói gì nữa nhưng hắn lại giãy khỏi tay của Bạch Đồng, tiếp tục: “Huynh vốn mắc nợ nàng ấy. Huynh không hiểu chuyện tình cảm, không có trái tim cho nên ông trời đã định sẽ phải cô độc cả đời này!”
“Ta không có trái tim?” Tần Phong ném mạnh vò rượu xuống đất, kéo vạt áo trước ngực, để lộ một vết sẹo rất sâu. “Đây chính là kết quả của việc động lòng đấy!”
Y không còn là Tần Phong luôn bình tĩnh trong mọi tình huống nữa, không còn là quân tử đường đường chính chính nữa.
Dường như Tần Phong đã mất đi lý trí trong mắt bốc lên một ngọn lửa ngùn ngụt. Y đấm mạnh xuống mặt bàn làm nó vỡ tan tành. “Khi đệ nhìn thấy nương tử của mình nằm trong lòng người bạn tốt nhất của mình, đệ sẽ hiểu được thứ mà người ta gọi là tình nghĩa đáng cười thế nào.”
Nam Cung Lăng ngẩn người một lúc, không nói được tiếng nào. Bạch Đồng kinh ngạc đến nỗi suýt ngã ngửa. Y chẳng phải là một lãng tử phiêu bạt, suốt ngày có rượu ngon và mỹ nữ làm bạn bên cạnh sao? Ngay cả ông của nàng cũng chưa từng nghe nói là y đã có thê tử. Nhất định là nàng nghe lầm rồi!
“Huynh nói gì?” Bạch Đồng ngạc nhiên hỏi.
“Nàng ấy là thê tử của ta. Bọn ta đã bái thiên địa, đã động phòng.”
Nam Cung Lăng loạng choạng lùi vài bước, ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Huynh và Lạc phu nhân..”
“Là Lạc Vũ Minh dụ dỗ thê tử của ta!” Nói xong, Tần Phong lại cười khổ, sau đó xoay người quay đi, trong mắt ánh lên sự đau đớn không sao che giấu được. “Sáu năm trước, vì nàng ấy ta đã từ bỏ mọi ân oán, quy ẩn giang hồ, kết tóc se tơ với nàng ấy. Thế nhưng… nàng ấy đã phản bội ta. Trong mắt các người, nàng ấy là Lạc phu nhân nhưng đối với ta, ta chưa từng viết giấy từ bỏ nàng ấy, từ đầu tiên đến cuối cùng nàng ấy vẫn là thê tử của Tần Phong ta!”
Nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ Bạch Đồng không thể nào tin được người trước mặt là người mà mình ngưỡng mộ, là một kiếm khách đầu đội trời, chân đạp đất hiên ngang, lẫm liệt, là chàng lãng tử luôn có biết bao mỹ nữ vây quanh!
Cuối cùng, Bạch Đồng cũng hiểu được tại sao tối hôm ấy y lại đến tìm ông nàng ta để nghe ngóng tung tích của Lạc Vũ Minh; tại sao y lại thất thần, thậm chí là run rẩy khi ngồi trong quán rượu; tại sao y chưa bao giờ nhìn thẳng vào Lạc phu nhân; tại sao Lạc Vũ Minh lại nói trong bữa tiệc là: “Biết đâu làm thê tử của Tần Phong lại khổ mà không thể nói thì sao!”
Còn Lạc phu nhân, Tần Phong bị tổn thương như thế mà vẫn si mê cuồng dại nàng, chứng tỏ năm xưa nàng đã khiến y yêu nàng rất sâu sắc….
Bạch Đồng thấy Nam Cung Lăng nhìn mình bằng ánh mắt ngượng ngùng đành phải nói tiếp: “Huynh nên quên nàng ấy đi mới phải. Nàng ấy phản bội huynh, không có nghĩa là những nữ nhân khác cũng vậy. Huynh hãy thử tiếp nhận những người khác xem sao.”
“Nếu ngay cả tình cảm nàng ấy dành cho ta cũng không thể trường tồn mãi mãi thì ta còn có thể tin tưởng ai đây? Ta thà rằng ở bên cạnh Long Thanh Nhi, ít ra thì sẽ không phải lo khi mình uống say hoặc nằm mơ sẽ gọi nhầm tên1…”
1. Từ “tình” và từ “thanh” là hai từ đồng âm.
Bạch Đồng thầm thở dài. Không biết nếu Long Thanh Nhi phát hiện điều Tần Phong thích chỉ là cái tên của nàng ta thì sẽ có cảm tưởng gì đây?
“Huynh còn muốn cưới Long Thanh Nhi à? Vậy cuộc tỷ võ ba ngày sau thì…”
Tần Phong lắc đầu. “Ta có chút chuyện phải đến Đường Môn trước, có lẽ ngày kia sẽ trở lại.”