Du cũng theo y không rời nửa bước. Sống những ngày tháng như tù ngục thế này, bất luận thế nào y cũng không cuồng nhiệt nổi.
Uống thuốc xong, y vận công điều tức một lát, nội lực đã khôi phục được ba phần, thuốc mê cũng bị y bức ra ngoài ba phần.
Cuối cùng thì chân tay cũng có thể cử động linh hoạt nhưng y vẫn nằm trên ghế không hề nhúc nhích, bởi y biết với ba phần công lực ấy, mình không phải là đối thủ của Khúc Du.
Hơn nữa, y cũng không nắm rõ tình hình của Du Minh Môn, cho dù có thể thoát ra khỏi căn phòng này thì cũng chưa chắc đã thoát khỏi Du Minh Môn.
Ngoài cửa có tiếng động, không có tiếng bước chân đi vào nhưng một làn hương khẽ bay tới bên y.
Y bất ngờ quay đầu lại thì thấy Mạc Tình đang che mặt đứng bên cạnh mình, không nhìn được dung mạo của nàng, cũng không thấy được vẻ mặt của nàng.
Thứ y có thể nhìn thấy là bóng dáng gần trong gang tấc mà như xa xôi cả biển trời cùng với những vệt đỏ dính trên làn váy trắng của nàng.
Đối diện với một nữ tử như vậy, y còn có thể nói gì đây?
Y lẳng lặng nhắm mắt, không muốn nhìn dấu vết đỏ thắm kia nữa – dấu vết cuối cùng của một sinh mạng.
Mạc Tình cũng không lên tiếng, ngồi phịch xuống đất bên cạnh chiếc ghế dựa, nghiêng người dựa vào ghế rồi ngả đầu lên vai y.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, thế giới chỉ còn lại tiếng hít thở và tiếng trái tim đập của hai người họ.
Đôi khi tình yêu trước hoa dưới nguyệt lại không sánh bằng những khoảnh khắc tĩnh lặng bên nhau, những lời ngon, tiếng ngọt cũng không thể sánh bằng lẳng lặng nhìn nhau, dùng trái tim để cảm nhận đối phương.
Cuối cùng Tần Phong không kìm được nữa, phải mở mắt, quay sang nhìn Mạc Tình.
Nàng mang khăn che mặt, nhắm mắt cho nên không thể nhìn thấy gì khác ngoài hàng mi dài cong vút. Nhưng không biết tại sao y vẫn không thể nào rời mắt khỏi nàng được, chỉ muốn nhìn nàng như thế, cho dù là cả ngàn năm.
“Khi ta còn rất nhỏ, mẫu thân thường ngồi dựa vào chiếc ghế dựa trống không như thế này, lúc ấy ta không hiểu tại sao… Bây giờ ta mới hiểu được thì ra cảm giác ấy rất thoải mái.” Giọng của Mạc Tình nghe có vẻ xa xăm, đầy vẻ cô độc.
Trái tim Tần Phong khẽ rung lên, cơn tức giận bỗng tan biến, lòng cũng mềm theo.
“Mẫu thân của nàng? Bà ấy cũng ở Du Minh Môn ư?”
“Bà là môn chủ tiền nhiệm của Du Minh Môn. Bốn năm trước, bà đã qua đời vì tự sát. Trước khi lâm chung, bà giao Du Minh Môn lại cho ta, bảo ta nhất định phải giết hết lũ đàn ông bạc tình trong thiên hạ.”
Cuối cùng Tần Phong cũng hiểu ra. Thì ra nữ ma đầu từng tắm giang hồ trong biển máu không phải là Mạc Tình mà là mẫu thân của nàng. Y đưa tay vuốt mái tóc suôn mượt của nàng, nói sâu xa: “Tình Nhi, nàng định cứ sống như thế này sao?”
“Ý chàng là gì?”
“Không có gì. Ta chỉ muốn nhắc nhở nàng giết người là việc vô nghĩa. Võ công của nàng có cao tới đâu chăng nữa thì cũng không thể có được lòng người.”
Mạc Tình ngồi thẳng dậy, tình cảm sáng lấp lánh trong ánh mắt ấy cũng dần tắt. Cuối cùng, nàng quay đầu đi, giận dỗi nói: “Không được thì thôi chứ cần gì! Dù sao thì với võ công của ta, đời này chàng cũng đừng hòng rời khỏi Du Minh Môn!”
Tần Phong ngẩn ra một lát mới hiểu được nàng đang nói gì. Tuy lời của nàng xúc phạm tới lòng tự tôn của y nhưng cũng khiến y vô cùng cảm động…
Có lẽ Mạc Tình hơi lạnh lùng, hơi tàn nhẫn, hơi ngang ngược, thậm chí hơi cực đoan nhưng nàng yêu y, yêu một cách thẳng thắn, chân thành, yêu đến nỗi khiến người ta không thể từ chối được.
“Lại đây nào!” Y ngoắc tay.
Mạc Tình lập tức dựa sát vào để đợi nghe y nói chuyện. Dáng vẻ vâng lời ấy khiến y thấy đau lòng.
Y nghĩ ngợi rồi nói: “Nàng định nuôi ta như nuôi nam sủng sao?”
“Không được à?”
“Được chứ! Nhưng nàng không được bỏ chạy vào thời khắc quan trọng nhất…”
“Hả?”
Không đợi Mạc Tình kịp phản ứng, Tần Phong đã đẩy nàng ngã xuống ghế, cởi chiếc áo trắng dính máu của nàng ra. Quần áo được cởi bỏ, y ôm lấy cơ thể mềm mại, thơm tho, tiến mạnh vào cơ thể mà mình đã khát vọng bao ngày qua không chút do dự.
Nàng khẽ rên lên một tiếng vẻ thỏa mãn và khao khát.
Âm thanh này càng khiến y thấy kích thích nên bắt đầu quên hết tất cả, tìm kiếm sự an ủi, tìm kiếm khoái cảm trên người nàng…
Khi Tần Phong làm chuyện mà lần trước mình chưa làm xong, thoải mái ôm lấy cơ thể ngọc ngà của nàng đi ngủ thì y đã quên mất sự tự do và tự tôn…
Trên đời này, e rằng chỉ có một thứ có thể khiến người thông minh trở thành kẻ ngốc nghếch, đó chính là tình yêu!
Tần Phong đứng bên cửa sổ. Đêm không trăng sao, đất trời tăm tối.
Chút ánh sáng yếu ớt xuyên qua bức màn cửa sổ, hắt lên thềm đá bên ngoài, mơ mơ hồ hồ, nửa sáng nửa tối. Tuy không chiếu sáng được trời đất nhưng có thể làm ấm lại trái tim đã giá lạnh từ lâu.
Phiêu bạt đã lâu, y đã quen với việc đứng trong đêm đen nhìn ánh nến sáng tỏ trong nhà người khác. Hôm nay là lần đầu tiên y đứng trong căn phòng ấm áp ngắm nhìn bóng tối bên ngoài. Nhiều khi y rất muốn trốn tránh ở trong này cả đời, mặc kệ giang hồ ai chìm ai nổi, ai sống ai chết, còn mình và Mạc Tình bầu bạn cả đời ở nơi này.
Nhưng y làm được sao? Khi những ngón tay mềm mại kia mơn trớn khắp cơ thể y, y có thể không nghĩ tới biết bao mạng người bị giết chết, có thể quên được chuyện Đường Kiệt đã trở thành phế nhân như thế nào sao?
Trong đêm đen, màu trắng hết sức chói mắt.
Tần Phong đứng bên cửa sổ, nhìn Mạc Tình đang đến gần mình với tốc độ nhanh đến kinh người.
Y bất giác mỉm cười, không thể phân biệt trắng đen rõ ràng nữa.
Tần Phong mở cửa sổ, đang định lên tiếng thì thấy Khúc Du và một nữ tử khác đang vác một thi thể được che vải trắng đi tới. Mạc Tình đứng lại, nhẹ nhàng vén tấm vải trắng lên rồi vội vàng đặt xuống, đứng nhìn y từ khoảng cách xa xa.
Tần Phong bám vào chiếc ghế bên cạnh, chậm rãi ngồi xuống, từ từ nhắm mắt. Y rất hy vọng mình chưa hề nhìn thấy gương mặt chi chít sẹo cùng tư thế chết trong đau đớn giãy giụa của Tiêu Dao tiên tử…
“Chàng nhìn thấy rồi à?” Giọng nói của Mạc Tình vang lên phía trên đầu y, còn lạnh lẽo hơn cả đêm đen.
Tần Phong siết chặt những ngón tay đang run rẩy, cuối cùng không nén được lửa giận trong lòng nữa, quát lên: “Ta đã nói là bọn ta không có gì rồi mà, sao nàng phải…”
“Không có gì thì sao chàng phải kích động như vậy?”
“Nàng! Nàng tưởng ai cũng máu lạnh như nàng sao?”
Mạc Tình đột nhiên xoay người bỏ đi. Hai bờ vai gầy gò đang run lên, như có thể suy sụp bất cứ lúc nào…
Tần Phong thầm thở dài. Nữ nhân tàn nhẫn, khát máu ấy là người không nên yêu nhất trên thế giới này. Ấy thế mà y đã yêu nàng, không thể tự chủ được.
Mang chút oán hận, y nắm đôi vai gầy xoay người Mạc Tình lại, dùng toàn bộ sức lực để chiếm đoạt đôi môi mềm mọng của nàng. Sau đó, y đè nàng ngã xuống giường…
Tình dục nhiều khi giống như cây anh hoa túc, một khi đã nghiện thì khó có mà cai được, đặc biệt là lúc đang đau đớn, chỉ có cảm giác đê mê ấy mới có thể làm giảm bớt đau khổ…
Thời gian cứ thế trôi qua trong cơn hoan lạc, chớp mắt mà đã một tháng rồi. Tần Phong vận chân khí đi một lượt khắp toàn thân, hoàn toàn dễ dàng, không có gì trở ngại.
Y bắt đầu thấy hối hận vì mình đã bức độc ra ngoài quá nhanh, như thế thì y không còn lý do gì để mặc cho mình ở đây sa đọa nữa.
Ra khỏi cửa phòng, y thấy Khúc Du vẫn đang đứng bên ngoài, chặn đường y với gương mặt không cảm xúc.
Tần Phong giả vờ lảo đảo, nói: “Ta muốn gặp môn chủ của các cô.”
Khúc Du vẫn lạnh lùng đưa mắt nhìn ra xa, bàn tay đang chặn đường y vẫn không hề có ý định buông xuống.
Tần Phong cười thoải mái, lùi một bước… Đúng lúc Khúc Du đang định rụt tay về thì y đột nhiên ra tay điểm sáu huyệt vị của nàng ta.
Người Khúc Du mềm nhũn, ngã xuống đất, khi ngã xuống còn mang vẻ mặt không dám tin.
Tần Phong nhanh nhẹn phóng người sang nấp vào một gốc cây, nhờ thân cây to xù xì che chắn, lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh.
Đây là một sơn cốc tự nhiên, hẹp và dài. Có nhiều căn nhà nhỏ bằng đá chen giữa rừng cây, như ẩn như hiện. Phần lớn những người đang vội vàng qua lại giữa sơn cốc là các thiếu nữ xinh đẹp. Không cần giao chiến, chỉ cần nhìn dáng đi nhẹ nhàng như bay là biết ngay võ công của bọn họ không hề tầm thường.
Trang phục của bọn họ hoàn toàn giống nhau, rất nhiều người che mặt không nhìn rõ dung mạo, nhìn từ xa rất giống Mạc Tình.
Lúc ấy y chợt hiểu rằng thì ra tắm máu các đại môn phái trên giang hồ không chỉ có một mình Mạc Tình. Người có võ công cao cường trong Du Minh Môn cũng không chỉ có mình Mạc Tình.
Một cơn gió khẽ ùa qua, những chiếc lá vàng bay lơ lửng giữa không trung, hết trận này đến trận khác.
Y cố gắng bảo mình không được nhìn, không được nghĩ tới. Nếu đã chọn cách ra đi thì đừng để mình lưu luyến nữa.
Tìm suốt nửa ngày trời, đến khi trăng vừa mới mọc, y mới phát hiện có một cửa động rất bí mật, có vài người đi vào nhưng không thấy đi ra.
Y từ từ đi về hướng đó, mỗi bước đều nghĩ ngợi rất nhiều chuyện: phải chăng bên trong có rất nhiều cạm bẫy, đi vào là sẽ mất mạng, phải chăng bên trong là đường ra ngoài, đi vào là có thể thoát được?
Nghĩ đến thế giới tự do tự tại bên ngoài, cũng nghĩ tới vết sẹo trên ngực Mạc Tình.
Nghĩ đến việc mình mãi mãi không được gặp nàng nữa…
“Chàng mà còn bước thêm một bước, ta sẽ giết chàng.” Giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng Tần Phong, y lập tức quay đầu lại. Phía sau có rất nhiều nữ tử áo trắng, còn người con gái mà y không thể quên được thì lại đứng gần đến nỗi vươn tay ra là có thể chạm tới được.
Tần Phong quay đầu lại, bước thêm một bước nữa.
“Tần Phong, chàng đừng tưởng là ta…” Mạc Tình do dự một chút rồi nói: “Các ngươi lui hết đi!”
Sau khi người của Du Minh Môn đi hết, Mạc Tình mới lạnh lùng hỏi: “Sao chàng lại có thể khôi phục nội lực?”
“Nàng quên ta và Đường Kiệt là bạn thân rồi à?”
“Thì ra chàng vẫn luôn gạt ta?”
“Chẳng phải nàng cũng luôn gạt ta sao?’
Mạc Tình im lặng một lát rồi nói tiếp: “Cho dù chàng có khôi phục nội lực thì cũng không phải là đối thủ của ta. Theo ta về đi!”
Giọng nói của nàng bắt đầu giống như những chiếc lá bay trong gió, mang chút bất lực, chút bi ai, không ngừng rơi vào tai y: “Phong, chàng còn nhớ là mình từng nói mong sao chúng ta có thể ngày ngày bên nhau đợi ngắm sao lên, dựa vào nhau mà ngủ không? Chàng nhìn xem, ngôi sao sáng nhất ở phía bên kia kìa…”
“Ta không nói với nàng, ta chỉ nói với người con gái mà mình yêu nhất. Nàng nên biết rằng đối với ta, Tình Nhi đã sớm chết rồi.”
“Ta vẫn là ta, chưa từng thay đổi. Là chàng đã đổi thay, chàng không còn yêu ta nữa.”
“Ta không thay đổi, bởi chưa từng yêu.”
“Tại sao? Tại sao bất luận ta làm thế nào thì cũng không thể có được trái tim chàng? Chàng đâm một kiếm vào tim ta, ta cũng không hề trách chàng, còn nghĩ mọi cách để lấy lòng chàng, thậm chí không màng liêm sỉ học những thứ đó…”
Tần Phong nghe mà cảm thấy tim mình đau nhói, đau đến nỗi không thể nói nên lời, hai chân không thể nhúc nhích.
Y vận khí điều chỉnh lại hơi thở một lúc mới có thể bình tĩnh nói: “Ta đã nói rồi, nàng không cần phải học.”