Nhìn vẻ mặt khẩn khoản của tiểu cô nương, hàng mi dài cong vút khẽ chớp chớp vẻ van nài thì Đường Kiệt không khỏi thấy mềm lòng. “Thế này vậy, muội về tắm rửa, ăn chút gì đó trước đã. Ăn sáng xong, ta sẽ dẫn muội đi thăm hắn.”
“Được, được!” Tiểu cô nương không dám chậm trễ một khắc, lập tức chạy đi tắm rửa. Đường Kiệt quên hỏi xem chàng thiếu niên còn lại đã tỉnh chưa. Có điều thấy tiểu cô nương không hỏi gì nhiều, chắc là thương thế của hắn cũng không đáng ngại.
Đường Kiệt vừa dùng bữa sáng xong thì Lam Lăng cũng tắm rửa, chải chuốt xong, chạy như bay vào nhà sau. Tiểu cô nương mặc chiếc váy dài màu xanh da trời, trên váy có thêu hình lông chim khổng tước nên vừa nhìn trông nàng rất giống một con chim khổng tước đang bay vào. Đầu tóc vốn rối bời đã được chải và búi lên gọn gàng, bấy giờ Đường Kiệt mới nhìn rõ dung mạo xinh xắn của nàng. Nàng rất đẹp, hơn nữa còn có vẻ hoạt bát, lanh lợi mà con gái Trung Nguyên ít có. Đôi mắt nàng vừa to vừa sâu, sống mũi cao thẳng, làn da tuy không trắng lắm nhưng lại hồng hào, khỏe mạnh. Vóc người của nàng cũng không hề gầy gò như Đường Kiệt đã tưởng tượng mà ngược lại nhìn cao ráo và nở nang, có thể ngang bằng với nữ tử đã thành niên ở Giang Nam.
“Huynh ăn sáng xong chưa vậy? Muội đã đợi huynh cả buổi rồi.” Lam Lăng hỏi thẳng vào vấn đề.
Đường Kiệt mỉm cười. “Xong rồi đây.”
“Vậy chúng ta đi thôi!”
Lúc trò chuyện trên đường đi, Đường Kiệt mới biết tiểu cô nương này họ Lam, tên chỉ có một chữ Lăng. Chàng thiếu niên dẫn nàng ta đến đây tên là Lạc Vũ Minh, bọn họ cùng từ quan ngoại đến Trung Nguyên để tìm người thân. Trên đường đi tìm người thân bọn họ gặp được Tần Phong đang định lên Hoa Sơn. Ba người đi chung đường nên kết bạn đồng hành, không ngờ trên đường đi lại gặp phải một bọn cường đạo, trong lúc đánh nhau, bọn cường đạo kia đã phóng ám khí. Vì cứu Lam Lăng mà Tần Phong đã dùng thân mình ngăn ám khí nên bị trúng kịch độc. Về việc tại sao bọn cường đạo ấy lại muốn giết họ, Lam Lăng né tránh không kể, muốn nói nhưng lại thôi. Đường Kiệt cũng không hỏi gì thêm.
Đương nhiên hắn biết người bọn họ gặp phải không phải hạng cường đạo bình thường. Bởi vì bọn cường đạo bình thường sẽ không cố ra tay sát hại ba đứa trẻ, càng không tẩm loại độc dược hiếm có như Đoạn Trường Thảo lên ám khí đã đủ trí mạng như Tế Vũ Mê Tung. Bọn cường đạo chỉ vì tiền tài sẽ không bao giờ làm như thế. Hơn nữa, võ công của Tần Phong thâm sâu không thể lường được, võ công của Lạc Vũ Minh cũng không kém, cường đạo bình thường thì làm sao có thể khiến bọn họ bị trọng thương?
Nhưng nếu Lam Lăng đã không muốn nói thì tất có lý do của mình, hắn không muốn làm khó nàng ta.
Lam Lăng nhẹ nhàng theo Đường Kiệt bước vào phòng. Tần Phong vẫn chưa tỉnh lại. Tuy nhờ có Thiên Ma Hương làm giảm đi một phần đau đớn nhưng chân mày của y vẫn nhíu chặt.
Lam Lăng hỏi: “Khi nào thì huynh ấy mới tỉnh lại?”
Đường Kiệt không trả lời vì thực tế, hắn cũng không biết rốt cuộc thì khi nào Tần Phong mới tỉnh lại. Có lẽ là ngày mai, cũng có thể cả đời này sẽ không tình lại.
“Tần đại ca, rốt cuộc thì khi nào huynh mới tỉnh lại đây?” Lam Lăng quỳ xuống cạnh Tần Phong, nhẹ nhàng năm lấy tay y. “Chẳng phải huynh nói phải về Hoa Sơn sao? Chẳng phải huynh nói có hẹn với người ta sao? Nếu huynh không đi, người đó sẽ thất vọng lắm…”
Đường Kiệt không biết Tần Phong có thể nghe được những lời Lam Lăng nói hay không nhưng hắn thấy rõ chân mày của Tần Phong khẽ nhúc nhích, chân khí cũng vận hành nhanh hơn.
Hoa Sơn?
Người chờ đợi y trên Hoa Sơn có lẽ rất quan trọng với y?
Ba ngày sau, Tần Phong vẫn hôn mê chưa tỉnh. Đường Kiệt ngồi trong thư phòng nghe Hứa Hạo Sơn nói: “Người chúng ta phái đi Hoa Sơn thám thính tin tức đã về rồi. Tần Phong đúng là con trai duy nhất của Tần Nghĩa Phiến, năm nay mười sáu tuổi.”
“Hắn có quan hệ với Hoa Sơn ư?”
“Có. Chín năm trước, trước khi lâm chung, Tần Nghĩa Phiến đã truyền hết chân khí của mình cho hắn, còn giao phó hắn lại cho chưởng môn Ngụy Chính của phái Hoa Sơn chăm sóc. Không muốn người ta đến phái Hoa Sơn quấy rầy chỉ vì Thanh Phong Kiếm, Ngụy chưởng môn đã giấu Tần Phong trong cấm địa trên đỉnh Hoa Sơn. Chín năm qua, Tần Phong vẫn sống một mình trên vách núi cheo leo của Hoa Sơn, rất ít khi tiếp xúc với người ngoài nên không ai có được tin tức của hắn. Hai tháng trước, Tần Phong nghe được tin tức của Kiếm Ma – kẻ thù của mình – nên tự ý rời khỏi Hoa Sơn, tìm Kiếm Ma để báo thù. Ngụy Chính phái người của Hoa Sơn đi khắp nơi tìm hắn…”
“Ồ, thì ra là thế!” Đường Kiệt gật đầu, sau đó hỏi tiếp: “Phải rồi, sư phụ đã tra được lai lịch của Lạc Vũ Minh chưa?”
“Ta chỉ tra được một tháng trước bọn ho vào Nguyên từ Nhạn Môn Quan. Từ khi bọn họ nhập quan, luôn có người thuê sát thủ truy sát bọn họ. Ta cũng phái người ra quan ngoại thám thính rồi, chưa từng nghe có ai tên Lạc Vũ Minh. Có lẽ Lạc Vũ Minh vốn không phải là tên thật của hắn. Nếu con muốn biết nhiều hơn thì ta có thể điều tra từ phía bọn sát thủ…”
“Không cần đâu, con chỉ muốn biết bọn họ có gây bất lợi gì cho Đường Môn không mà thôi. Bây giờ xem ra bọn họ đến Đường Môn chỉ là vì xin được chữa trị.” Đường Kiệt sửa sang bộ y phục trắng rồi đứng dậy, nói: “Vậy cứ bảo Vương bá đối đãi với Lục Vũ Minh bình thường như khách đi!”
“Vậy Tần Phong…”
“Bây giờ con sẽ đi khám cho hắn.”
Nhìn bóng lưng vững vàng của Đường Kiệt, Hứa Hạo Sơn không khỏi nhớ lại hai năm trước, lúc bằng hữu chí thân Đường Hòe của mình sắp ra đi, Đường Kiệt quỳ quỳ bên giường của phụ thân, đau đớn nhưng kiên cường nói: “Xin phụ thân hãy yên tâm, Kiệt Nhi nhất định dốc hết sức để hoàn thành tâm nguyện của người, làm Đường Môn lớn mạnh, khiến Đường Môn trở thành bá chủ thực sự của võ lâm.”
Lúc ấy Đường Kiệt chỉ mới mười sáu tuổi, vốn ở tuổi không rành thế sự nhưng trên lưng lại mang nặng tâm nguyện của phụ thân, có dã tâm xưng bá võ lâm.
Đồng thời với việc vui mừng, Hứa Hạo Sơn cũng không khỏi cảm thấy âu lo, vì dù sao thì hắn vẫn còn quá trẻ. Kiếm càng sắc thì càng dễ gãy, người có dục vọng quá lớn thì rất dễ mất phương hướng.
*
* *
Hương thơm thoang thoảng lượn lờ quanh căn phòng ấm áp, Tần Phong đang nằm trên giường lại nhíu chặt mày trong cơn hôn mê, không ai biết được khi nào thì y sẽ tỉnh lại.
Thật ra y chỉ đang trong một giấc mộng rất dài, y luyến tiếc cảnh tượng trong mộng nên không muốn tỉnh lại.
Y mơ thấy mình trở về thời thơ ấu, mẫu thân nắm tay y, dùng những ngón tay mềm mại của mình để ấp bàn tay bị tuyết làm cho lạnh cóng. “Phong Nhi, tay của con đã lạnh cứng rồi, đừng tập luyện nữa, vào nhà nghỉ ngơi một chút đi!”
Tần Phong lắc đầu. Y vẫn chưa luyện thành thạo những chiêu thức mà phụ thân dạy. Phụ thân đã nói chiêu thức biến ảo khôn lường đều là nhờ một chữ “nhanh”. Mà muốn làm được “nhanh” thì cần phải luyện tập nhiều, hết lần này đến lần khác, luyện tập không ngừng nghỉ.
Mẫu thân y than thở: “Con còn nhỏ, luyện kiếm có ích gì chứ?”
“Cha nói con phải luyện kiếm cho thật giỏi thì mới bảo vệ được mẹ!”
Mẫu thân của y bật cười. Nụ cười của bà rất đẹp, còn rạng rỡ hơn cả ráng chiều ở phía chân trời…
Hằng ngày, y đều nỗ lực luyện kiếm. Y muốn khi trưởng thành có thể bảo vệ được mẫu thân. Nhưng đáng tiếc, cuối cùng y vẫn khiến phụ thân phải thất vọng, cuối cùng y vẫn phải trơ mắt nhìn kẻ khác hại chết mẫu thân mà không đủ sức ngăn cản.
Hôm ấy, bầu trời xanh đến vô cùng, không có một gợn mây trắng, tuyết đêm qua đọng lại thành từng lớp thật dày, giống như mặc đồ đưa tang cho ngày hôm đó.
Mẫu thân bị người ta đâm một nhát xuyên qua ngực, dòng máu đỏ tươi chảy xuống đất, trong nháy mắt đã nhuộm thắm cả lớp tuyết. Ngón tay của bà dần lạnh đi, nụ cười xinh đẹp vĩnh viễn đọng lại trong khoảnh khắc đó, trong cái ngày đông tuyết phủ ngập trời…
Sau đó, tuyết dần tan. Mặt trời lặn trên đỉnh Hoa Sơn đỏ ối như máu, nhuộm rực nửa bầu trời. Trong ánh trời chiều còn sót lại, phụ thân y thân mang trọng thương nhưng vẫn cố ra đi. Trước khi đi, ông nói: “Phong Nhi, ta đi báo thù cho mẹ con, con hãy ở đây đợi ta, đợi ta báo thù xong sẽ về đón con.”
Y gật đầu thật mạnh nhưng thật ra trong lòng biết rất rõ phụ thân của y sẽ không trở về nữa. Ấy vậy mà ngày ngày y vẫn ở đó chờ đợi ông. Hy vọng dù có mong manh nhưng nó vẫn là hy vọng.
Mãi đến một ngày cuối thu hai năm trước, khi Ngụy chưởng môn dẫn y đi bái tế phụ mẫu thì y mới biết người cha mà y chờ đợi suốt chín năm đã chết ngay trước mộ phần của mẫu thân sau khi rời khỏi Hoa Sơn không lâu. Y chưa từng rơi một giọt lệ vì luôn cảm thấy đó là lo phụ thân quá yêu mẫu thân, không nhẫn tâm để bà đi xuống suối vàng một mình nên đã đi theo làm bạn.
Thế cũng tốt, có phụ thân bầu bạn, y không cần phải lo mẫu thân sẽ cô đơn, trơ trọi, không người bảo vệ dưới suối vàng…
Nhưng khi không còn hy vọng, không còn gì để mong đợi thì thế giới của y chỉ còn lại sự cô độc. Từ nay, trên đời này chỉ còn lại một mình y. Một mình y ngắm mặt trời mọc và lặn, một mình y nhìn mây tụ mây tan, cho dù là giữa ngày hè nóng bức thì y vẫn cảm thấy lạnh lẽo.
Cũng chính chiều tối hôm đó, y ngồi bên vách núi đánh đàn, gảy lại khúc nhạc mà mẫu thân yêu thích nhất. Dường như y lại được trở về bên cạnh phụ mẫu, lại cảm nhận được hơi thở ấm áp, dịu dàng của họ. Bỗng nhiên y phát hiện có một cô nương đang đứng dưới gốc cây hoa vàng phía sau lưng mình.
Thoạt nhìn, cô nương cũng gần bằng tuổi y. Nàng có mái tóc rất dài, giống như một dải lụa đen nhánh trải giữa vùng núi non cô quạnh này vậy. Y nhìn kĩ dung mạo của nàng thì thấy làn da nàng trắng trẻo, nõn nà như sứ, đôi mắt sáng long lanh làm xao động lòng người, đôi môi khẽ mím lại ẩn chứa vẻ đau thương. Y bỗng cảm thấy tim mình nhói lên, rất đau, đau lắm.
Rồi từ khóe mắt nàng, một giọt lệ dần chảy xuôi. Những chiếc lá vàng trên cây, cũng lìa cành buông rơi theo giọt lệ của nàng, trời đất như cũng trở nên ảm đạm vì nỗi buồn của nàng…
Hắn dừng tay, không gảy đàn nữa mà hỏi: “Sao cô nương lại khóc?”
Nàng lắc đầu, nói: “Ta cũng không biết nữa, khi nghe tiếng đàn của huynh, ta cảm thấy rất buồn…”
Thì ra là vì y. Y không khỏi cảm thấy áy náy. “Vậy để ta đàn cho cô nương nghe một khúc nhạc vui vẻ hơn.”
“Không cần, ta thích khúc nhạc này, huynh có thể đàn tiếp không?”
Y lại đàn tiếp. Khi khúc nhạc kết thúc, y ngước lên nhìn tiểu cô nương trước mặt thì thấy tà váy của nàng đang tung bay nhưng nàng thì lại không hề nhúc nhích, ánh mắt mang chút lạnh lùng.
Nàng hỏi y: “Tên của khúc nhạc này là gì vậy?”
Y lắc đầu. “Ta không biết.”
“Là ai dạy cho huynh?”
“Mẫu thân của ta. Đây là khúc nhạc mà người thích nhất khi còn sống.”
“Bà ấy không nói cho huynh biết nó có tên là gì sao?”
“Bà cũng không biết. Bà nói người dạy bà khúc nhạc này bảo nó không có tên.”
Mặt trời lặn sau đỉnh Hoa Sơn, đất trời chìm trong bóng tối, nàng liền rời khỏi đó. Trước khi đi, nàng nói mình sẽ lại đến nghe đàn…
Năm sau, lúc cây hoa vàng nở rực rỡ nhất, nàng lại đến. Hôm đó trời đổ mưa, đỉnh Hoa Sơn bị bao phủ bởi những áng mây đen u ám. Nàng kh