Bàn tay to lớn của Lãnh Liệt Hàn vẫn ở chỗ cũ từ từ cởi bỏ chiếc áo của cô ra "Đừng? Đừng cái gì? Hửm?"
Hạ Du Huyên chỉ lắc lắc đầu, không nói gì. Ánh mắt mê ly đã bán đứng cô.
"Đừng dừng, phải không? Bảo bối. Được, ông xã thoả mãn em." Lãnh Liệt Hàn tà ác nói xong, \'Xoẹt\' một tiếng, toàn bộ da thịt trắng mịn của Hạ Du Huyên đều bị lộ ra ngoài.
Vải vóc trên thân thể hai người càng ngày càng ít. Đến khi chỉ còn dư lại bộ đồ nội y, người đàn ông mới chịu dừng lại.
Nhìn vật báu dưới thân mình. Bàn tay to lớn của anh giống như đang diễn tấu một bản nhạc tuyệt vời, ở trên da thịt trắng nõn mềm mịn của cô, vuốt ve từng tấc từng tấc một.
"Bảo bối, nói cho anh biết. Em yêu anh." Thanh âm của Lãnh Liệt Hàn giống như mị hoặc.
"Ừ. . . Hàn, em yêu anh." Thanh âm kiều mị của Hạ Du Huyên vừa mới thốt ra.
Người đàn ông điên cuống xé đi toàn bộ ràng buộc trên thân thể hai người. Không có dự báo trước mà xông thẳng vào, đến tận nơi sâu nhất.
Cánh môi gợi cảm ngăn lại cái miệng nhỏ nhắn của người con gái, đem toàn bộ những âm thanh kiều diễm của cô nuốt vào trong bụng. Hạ thân không ngừng ra ra vào vào, thân thể Hạ Du Huyên cũng bị ép buộc mà đung đưa theo.
Thanh âm càng ngày càng quyến rũ mê người giống như tiếng kêu của con mèo nhỏ "Ừm. . . Hừ. . . Ừm. . . . "
Lãnh Liệt Hàn nhìn người con gái dưới thân, bàn tay dịu dàng nâng khuôn mặt cô lên, chóp mũi chạm vào chóp mũi, giọng nói ấm áp phát ra rất gần cái miệng nhỏ nhắn của cô "Bảo bối, em là của anh. Chỉ có thể là của anh."
Hạ Du Huyên chỉ cảm thấy bản thân như đang bay lên đám mây, cái gì cũng không nghe thấy. Cô chỉ biết rằng, người đàn ông này đang cưng chiều cô, hung hăng cưng chiều cô.
Hồi lâu sau, hai người mồ hôi đầm đìa, Hạ Du Huyên nhắm chặt đôi mắt, chìm sâu vào giấc ngủ. Lãnh Liệt Hàn cưng chiều cười cười, từ trên cái miệng nhỏ nhắn của cô nhẹ nhàng hôn xuống một cái. Cô nhóc này, đã chiến đấu kịch liệt lâu như vậy rồi, đúng là nên để cô từ từ nghỉ ngơi.
Lãnh Liệt Hàn ôm cô dậy, đi lên lầu. Trên ghế sô pha vẫn còn lưu lại dấu tích của cuộc chiến kịch liệt và mùi hương mập mờ của hai người.
Ngày thứ hai, hai người giống như thường ngày, trong ánh mắt hâm mộ của mọi người, Lãnh Liệt Hàn trực tiếp ôm cô đi vào lớp học.
Sau khi để Hạ Du Huyên ngồi vào vị trí, anh nhẹ giọng nói " Bảo bối, anh phải đi ra ngoài xử lý một vài chuyện, ngoan ngoãn ở trong trường học, buổi tối tan học anh đón em."
Hạ Du Huyên gật đầu. Anh ở trên môi cô hôn lên một nụ hôn rất lâu mới bằng lòng rời đi.
Ngay sau khi Lãnh Liệt Hàn rời đi không lâu, cách đó không xa truyền đến những tiếng động huyên náo.
Điều này khiến cho Hạ Du Huyên hết sức tò mò, vội vàng đứng lên nghe ngóng tình hình. Thế nhưng phía trước có quá nhiều người, cô không thể nào thấy rõ mọi thứ. Chỉ có thể nhìn thấy từ xa xa, một đoàn người áo đen bao quanh lấy một người.
Cô cau mày, đứng ở trên bàn học, nhìn thấy người này không phải ai khác, chính là nữ vương đại nhân nhà cô —— Tạ Mẫn, người mẹ thân yêu của cô.
Hạ Du Huyên \'bịch\' một tiếng nhảy xuống bàn học, khi đang chuẩn bị chạy đi, toàn bộ đám người vừa mới ngăn trở tầm nhìn của cô ngay lập tức nhường ra một lối đi, giống như đang chào đón một đại minh tinh tôn quý không gì sánh được, mà vị \'minh tinh\' này đang đi về phía cô.
Một vài cô gái hoa si giống như đang xem kịch vui "Hừ, con ranh Hạ Du Huyên này nhất định là đắc tội với người khác rồi, hiện tại người ta đã tìm đến cửa rồi nha."
"Đúng vậy, nghe nói quý phu nhân này là phu nhân Hạ gia, gia tộc xếp hàng thứ nhất song hàng cùng với Lãnh gia đó."
Thế nhưng ngay trong khi những cô gái kia đang thảo luận rôm rả, câu nói tiếp theo của Hạ Du Huyên hoàn toàn hù doạ bọn họ.
"Mẹ thân yêu, ngọn gió nào đem mẹ thổi tới đây vậy a." Hạ Du Huyên sợ hãi nhìn nữ vương trước mặt.
"Hử? Bảo bối Huyên Huyên, con vẫn còn biết ta là mẹ của con sao?" Tạ Mẫn nhếch môi, hai tay chống nạnh.
Trong tay quản gia lúc này đang cầm một chiếc khăn mùi xoa, lau lau những giọt nước mắt của mình "Ô ô ô, tiểu thư, rốt cuộc cũng tìm được cô rồi. Tôi . . . . và phu nhân nhớ cô muốn chết."
Hạ Du Huyên khinh bỉ lướt nhìn quản gia: Thôi đi, ông thấy tôi không có ở nhà, trong nhà liền thiếu đi trò vui thì có.
Trong lòng quản gia đúng là nghĩ như vậy: Hắc hắc, tiểu thư đã trở về, lại có trò hay miễn phí để xem rồi.
"Quản gia, tôi cũng rất nhớ ông nha." Hạ Du Huyên cố ý nhấn mạnh hai chữ \'rất\' và \'nhớ\'.
Âm thanh thổn thức xung quanh của đám học sinh càng ngày càng to hơn. Tất cả đều kinh ngạc khi thấy một nha đầu nghèo kiết xác trong nháy mắt biến thành thiên kim phượng hoàng.
"Huyên Huyên, có hài lòng với cái trường học này không?" Âm thanh dễ nghe của Tạ Mẫn vang lên, xung quanh một hồi an tĩnh. Cùng chờ đợi lời nói của tiểu công chúa.
Hạ Du Huyên hữu ý vô ý quét mắt nhìn đám nữ sinh bên cạnh Thiên Tinh Tinh trước đây. Những nữ sinh này khiếp sợ toát mồ hôi lạnh, nghe nói gia tộc Thiên Thị đã biến mất rồi, người nhà Thiên gia cũng không biết đã đi đâu, như vậy các cô. . . . .
Hạ Du Huyên nhếch môi "Tốt a, trường học thú vị như vậy, con vẫn là lần đầu tiên mới nhìn thấy."
Tạ Mẫn đương nhiên hiểu rõ ý của con gái bảo bối, gật đầu "Ừ, Huyên Huyên thích là tốt rồi."
"Mẹ, con đói bụng rồi." Hạ Du Huyên lúc này chu cái miệng nhỏ nhắn lên, rất đáng yêu nói.
"Được. Mẹ dẫn con đi ăn thật ngon. Buổi tối quay về dùng cơm không?" Cái đầu nhỏ thông minh của Hạ Du Huyên khẳng định mẹ đã biết tất cả mọi chuyện của mình, chỉ là tại sao phải cố ý đến lúc này mới đến tìm mình?
Thế nhưng vẫn là nghiêm túc suy nghĩ một chút "Ừ, buổi tối con mang theo Hàn quay về nhà."
Tạ Mẫn nhếch môi, mặc cho Hạ Du Huyên ôm lấy cánh tay mình rời đi.