“Anh ăn thì tốt rồi, ói ra hai lần, vị đều nhạt, nên ăn nhiều một chút. Đợi ăn no trở về phòng nghỉ ngơi, trễ một chút, em nói với chú Trần đi mời bác sĩ Lý đến đây.”
“Không cần phiền toái như vậy, kỳ thật sau khi ói ra, hiện tại cảm thấy tốt hơn nhiều.”
Cô vươn ngón trỏ, trái phải lắc lắc,“Bệnh nhân không có quyền lên tiếng, chỉ có thể ngoan ngoãn phối hợp.” Cầm lấy đồ ăn giao vào trong tay anh,“Hiện tại mau mau ăn.”
Cô coi anh là đứa trẻ sao? Cẩn thận chăm sóc đến như vậy.
Doãn Đường Tuyền không hề tranh luận, ngoan ngoãn ăn bắt cháo hoa cô đặc biệt nấu riêng cho anh, cùng dưa ngọt đựng trong bình.
“Ăn ngon sao?”
Anh gật gật đầu. Đại khái phần trên cũng không tệ, chính là đáy nồi có cháy một chút, nhưng, tấm lòng vô giá, nghĩ vậy, anh bỗng nhiên ngẩn ra –
Tấm lòng vô giá…… Khi nào thì, từ lúc bắt đầu cuộc hôn nhân kết hợp vì lợi ích của hai người , cũng bắt đầu có loại cảm giác nào đó không thể dùng giá trị phán đoán?
Tấm lòng, anh từng không cho là đúng, hiện tại lại làm anh cảm thấy trân quý vô cùng.
Quay đầu liếc nhìn cô một cái, anh đột nhiên bắt lấy tay cô,“Cám ơn.”
Cô lắc lắc đầu, giống như một cái trống, trong hốc mắt lại lóe lên tia ấm áp.
Cô nghĩ, cô cũng đang cảm động, đối với giờ này khắc này, giữa hai người bọn họ thật chặt chẽ, thật sâu cảm động.
Mặc dù một đêm không ngủ ngon, cô lại tuyệt không thấy buồn ngủ.
Rốt cục cũng có khả năng vì anh làm chút gì đó, rốt cục có thể bù lại cô lúc trước đối xử tàn nhẫn với anh!
Cô nhẹ nhàng dựa vào vai anh, mềm mại nói:“Anh nhất định phải nhanh chóng khỏe lại.”
Anh xoa nhẹ đầu cô, giống như hứa hẹn.
“Di, tiểu thư, Doãn tiên sinh, hai người tại sao đã thức dậy rồi?” Tiểu Ngọc đang muốn chuẩn bị bữa sáng bị dọa một trận giật mình.
“Sớm.” Anh dùng thanh âm mang theo một chút khàn khàn nói.
“Buổi sáng tốt lành, Tiểu Ngọc.”
“Thực xin lỗi, tôi nghĩ đến thứ Bảy hai người sẽ không thức dậy sớm như vậy, cho nên……” Để cho chủ nhà đói tới mức đi đến phòng bếp tìm này nọ ăn, cô thân là người hầu thực xong đời!
“Tiểu Ngọc, cô đừng khẩn trương, là chúng ta thức dậyquá sớm. Đúng rồi, không cần chuẩn bị cơm sáng, Doãn tiên sinh bị cảm, thân thể không thoải mái, cho nên hôm nay hầm cháo gạo trắng thôi, không cần chuẩn bị đồ ăn khác.”
“Được, tôi đã biết. Doãn tiên sinh, ngài không sao chứ? Nhìn sắc mặt không được tốt lắm.”
“Không có việc gì, là cô ấy quá lo lắng.” Nhưng anh một chút cũng không chán ghét sự lo lắng của cô.
“Hiện tại thời gian còn quá sớm, Tiểu Ngọc, muộn một chút cô dặn chú Trần đi mời bác sĩ Lý lại đây một chuyến, lại đi đến hiệu thuốc Đông y mua thuốc uống trở về.”
“Được, tiểu thư, muộn một chút tôi liền nói với chú Trần. Vậy tiểu thư bữa sáng vẫn là cà phê đen như cũ sao?”
Doãn Đường Tuyền không để ý giọng nói khàn đặc của chính mình , vội vàng trách móc,“Không cần, cô ấy một đêm không ngủ, lát nữa cần nghỉ ngơi, hôm nay bữa sáng cà phê đen tạm dừng cung ứng.”
Tạm dừng cung ứng?! Điều này sao có thể, mới đang muốn phản bác, nhìn qua ánh mắt của anh, toàn bộ lời nói nhất thời thu trở về, chỉ dám mở miệng nhỏ giọng lẩm bẩm,“Làm sao có thể tạm dừng cung ứng, tốt xấu muộn một chút cũng phải uống một ly……”
Xem kia vẻ mặt vô tội với bộ dạng ủy khuất, chọc Doãn Đường Tuyền nhịn không được xoa xoa cái mũi, che giấu xúc động muốn cười.
Thấy anh không ăn được nhiều cháo , sợ anh lại chạy đến thư phòng làm việc, cô quyết định tự mình ép anh trở về phòng nghỉ ngơi, báo thù anh muốn Tiểu Ngọc hôm nay tạm dừng cung ứng cà phê đen.
Nhìn bóng dáng hai người giống như hai đứa trẻ sinh đôi kết hợp, Tiểu Ngọc nhịn không được hâm mộ nói:“Thế nào vừa sáng sớm liền thân mật ân ái, như vậy sẽ làm người ta cũng rất muốn nói chuyện yêu đương a……”