Hoàng Kiến Nhân đến cùng với xe chở hàng, nhân viên bốc dỡ đều đã tan làm, chúng đã tìm mấy người chuyển hàng, thùng hàng cũng không quá nặng, năm mươi thùng hàng loáng một cái là xong. Tôi tiến lại gần Hoàng Kiến Nhân, giả vờ căng thẳng nhỏ giọng hỏi: “Trưởng ban Hoàng... không sao chứ?”
“Sao cậu phải căng thẳng thế?” Hoàng Kiến Nhân xem ra rất quen làm chuyện này rồi.
“Không... Ở đây có rất nhiều máy quay, liệu chúng ta có bị...”
“Yên tâm đi, hai người trong bộ phận an ninh là người của chúng ta, ghép đoạn ghi hình ở thời gian khác vào lúc chúng ta làm là mọi chuyện êm đẹp thôi.” Hoàng Kiến Nhân đắc ý nói, rồi bỗng nhiên mặt tái đi. Ha, tôi biết rồi, hắn đắc ý quá nên lỡ mồm. May mà hắn lỡ mồm, nếu không lát hắn đi tôi lại cùng Lâm ma nữ mở thùng hàng ra kiểm tra thì chắc chắn sẽ bị chúng phát hiện. Tối A Tín đến trông kho cho tôi, may mà góc đi vào phòng tôi không có máy quay, máy quay chỉ được lắp ở cửa lớn.
Mẹ kiếp... thật giảo hoạt, tôi cười: “Xem ra tôi lo lắng là thừa rồi.”
“Đúng vậy đúng vậy, cậu yên tâm đi! Chắc chắn không có bất cứ sai sót gì đâu... đi thôi, được rồi!”
“Trưởng ban Hoàng... không phải nói làm xong thanh toán ngay sao?”
“Gửi tin nhắn tên và số tài khoản cho tôi. Sáng mai tiền sẽ được chuyển vào thẻ của cậu. Năm mươi thùng, ba vạn rưỡi, người anh em phát tài rồi đấy!” Hoàng Kiến Nhân vỗ vai tôi.
“Nhờ hai anh cả! Tôi cảm ơn trước nhé!”
“Được rồi, đi thôi!” Hoàng Kiến Nhân nhảy lên xe rồi đi.
Chúng đi rồi, tôi giả vờ sắp xếp lại thùng hàng, sau đó dùng thùng hàng che máy quay đi, nhanh chóng mở không ít thùng hàng kiểm tra mấy bộ điện thoại. Lâm ma nữ nói đúng, chúng đang thăm dò tôi, nhất định chúng đang đợi xem tôi có báo cáo chuyện này cho Vương Hoa Sơn không.
A Tín gọi cho tôi nói xe hàng vào một cửa hàng trong thành phố, chỉ là một lần vận chuyển hàng bình thường. Thăm dò tôi, rồi có ngày lũ cáo già đó sẽ chết hết.
A Tín lén trở lại kho hàng trông cho tôi ra ngoài gặp Mai Tử.
Tôi ngồi trong quán trà đeo kính đen, cầm cặp tài liệu. Mai Tử không thể gọi là xinh đẹp, nhưng vô cùng lẳng lơ, ăn mặc hở hang, cử động một chút là hai quả bóng chuyền trước ngực lại rung lên. Người phụ nữ thế này sao có thể không khiến đàn ông nghĩ bậy bạ. Không thể trách chồng Bạch Khiết và những người đàn ông kia, chỉ có thể trách người ta sinh ra đã quá vượt trội. Với thân hình kia, chết trên giường cùng đáng!
Tôi nói những lời mở đầu mình đã nghĩ từ trước: “Tìm đến công ty thám tử Tín Thành, 95% là phụ nữ, 95% là vì người thứ ba, 95% đã kết hôn, 100% tìm đến chúng tôi là muốn giành quyền chủ động trong trận chiến. Nhưng tôi không ngờ, chị đây xinh đẹp thế này, lẽ nào chồng chị chưa thấy đủ?”
Mai Tử cười khẩy: “Chắc là hắn ta uống nhiều rượu Brandy cao cấp rồi, muốn đổi sang uống trà rẻ tiền cho thanh đạm.”
Mẹ kiếp...
So sánh mình với Brandy, coi Bạch Khiết là trà rẻ tiền, loại đàn bà như cô có cho tôi cũng không thèm.
“Những người phụ nữ khác tìm đến công ty anh là muốn biết điều gì?”
“Họ muốn biết chồng mình có phản bội không. Thường thì đàn ông không thể tha thứ sự phản bội về thân thể của vợ. Còn phụ nữ lại không thể nhẫn nhịn sự phản bội về tinh thần của chồng. Ai cũng muốn giành quyền chủ động trong cuộc chiến này. Khi ra tòa, chị kiện người đàn ông của mình sống với người phụ nữ khác, muốn bao nhiêu tài sản hoặc có muốn anh ta vào tù gặm nhấm lỗi lầm, có chứng cứ rồi thì không phải tùy ý chị sao?”
“Người đàn ông của tôi, bất luận là phản bội về cơ thể hay tinh thần, tôi đều không thể tha thứ!”
“Xin hỏi quý danh của chị?” Tôi hỏi.
“Gọi tôi là Mai Tử. Thật ra tôi tìm anh để anh theo dõi đôi cẩu nam nữ kia xem họ có làm chuyện gì có lỗi với tôi không.” Tôi thấy cô ta thật nực cười, mình theo đàn ông thì được, còn người đàn ông của mình theo người khác thì không được?
“Chị Mai, điều này cũng không có gì khó cả. Nếu họ làm chuyện đó, chị muốn bắt gian tại trận hay tôi chụp ảnh cho chị?”
Mai Tử nghiến răng gằn từng chữ: “Bắt - gian - tại - trận!”
“Được, sau khi xong việc, hai nghìn tệ. Chị Mai thật yêu chồng!”
Cô ta thở dài: “Đúng vậy... Tôi chưa bao giờ khó chịu đến vậy, cũng không thể ngờ bị người mình yêu phản bội lại đau đớn như thế.”
Đồ đàn bà vô liêm sỉ!
“Mỗi tối tôi không thể nào ngủ nổi, tinh thần trở nên hỗn loạn. À đúng rồi, các anh làm nghề này chắc thuốc ngủ mua được dễ lắm đúng không?”
“Lẽ nào chị Mai định tự tử?” Cô ta tự kết liễu đi thì tốt, loại đàn bà như cô ta thiếu đi một người là thế giới này hòa bình hơn một chút.
“Đương nhiên là không. Tôi đi mua thuốc ngủ nhưng phải có giấy của bác sĩ mới được. Anh có thể mua giúp tôi một lọ không?”
Tôi ra hiệu thuốc mua một lọ, xé hết bao bì rồi về quán trà đưa cho cô ta:
“Mỗi ngày một viên, uống nhiều đừng trách tôi.”
Cô ta nhìn lọ thuốc, nhìn mãi nhìn mãi rồi òa khóc khiến nhiều người quay sang nhìn. Tôi đứng dậy nói: “Chị Mai, hy vọng chị không nhận được tin xấu của tôi.”
Hai hôm sau Hoàng Kiến Nhân lại đến, đổi xe hàng khác, nhưng lần này vẫn là hàng thật. Chúng vẫn chuyển tiền cho tôi. Trước đây đọc báo thấy người ta vì tiền mà phạm pháp tôi thấy rất khó hiểu. Nhưng khi làm rồi tôi mới biết việc phạm pháp vừa không mệt không vất vả lại kiếm được tiền dễ dàng, nếu hồi nghèo mạt rệp mà có con đường này thì tôi đã sớm dấn thân vào rồi.
Dường như Vương Hoa Sơn cũng phát giác được điều gì, gọi hỏi tôi có động tĩnh gì không, tôi lấp liếm cho qua. Nói với Vương Hoa Sơn thì khác nào nói với bọn Tào Sắt, Mạc Hoài Nhân, Vương Hoa Sơn cùng thật đáng thương, bị bọn chúng quay mòng mòng...
Tôi gọi hẹn gặp Mai Tử ở khách sạn năm sao Hồng Phong, đợi mười lăm phút thì một chiếc ô tô đen phanh két trước mặt tôi, cô ta hầm hầm xuống xe: “Đôi cẩu nam nữ đó ở trên kia đúng không?!!” Điều tôi không ngờ là theo cô ta còn có mấy người đàn ông mang theo đao kiếm gậy gộc. Mai Tử nói đó là anh em của cô ta.
Tôi vội ngăn lại: “Chị Mai, lên đó nếu chị không bình tĩnh mà động thủ thì hậu quả thế nào chắc chị hiểu rõ?”
Một người đàn ông đứng ra quát: “Còn có hậu quả gì được nữa? Loại đàn ông đó, chém chết là trừ hại cho nhân dân!" Thấy bộ dạng hùng hổ của đám anh em Mai Tử này tôi bỗng nảy ra một chủ ý.
“Mấy vị đại ca, tôi có ý này, các anh muốn đánh Quảng Cương cũng được, nhưng không thể đánh trong khách sạn được, trong đó lắp rất nhiều máy quay, mọi người ra tay thì sẽ để lại chứng cứ. Dù Quảng Cương không kiện thì khách sạn cũng báo cảnh sát. Hay là thế này, đợi tôi và chị Mai lên đó bắt gian, chị ấy lôi họ xuống nhét vào trong xe, đến lúc đó các anh muốn làm gì thì làm, chẳng ai nhìn thấy gì cả.”
Một người khác nói: “Ý này không tồi! Chúng ta đánh hắn vừa trút giận được cho em gái, vừa không gặp phải phiền phức gì. Quả nhiên không hổ là người của công ty thám tử, rất có kinh nghiệm! Này tôi bảo, lát lên đó cậu chụp đôi gian phu dâm phụ đó nhiều ảnh một chút, chúng ta dán cả phố, dán cả ở công ty, cả cửa nhà hàng xóm của chúng nó cho chúng không làm người được nữa!” Tên khốn này cũng thật độc địa, nhưng không ai độc bằng tôi cả.
“Tôi đã chụp được không ít ảnh rồi, rồi các vị sẽ được mở rộng tầm mắt!” Tôi lấy trong túi ra một cái phong bì dày cộm toàn ảnh là ảnh.
Hắn ta nhận lấy định mở ra nhưng tôi vội ngăn lại: “Ấy đừng vội thế, chị Mai ở đây mà, lát chúng tôi lên rồi mở cũng chưa muộn!”
Mai Tử chửi: “Đồ đàn ông thối tha! Quả nhiên đã lén lút qua lại với con tiện nhân Bạch Khiết kia! Tôi phải bóp chết chúng!!” Xem ra cô ta nổi điên thật rồi, ngọn lửa giận khiến nước mắt cũng tràn ra.
Tôi kéo Mai Tử vào thang máy, lên phòng của Bạch Khiết và Quảng Cương, tôi ấn chuông, cửa mở ra, Mai Tử hung hăng xông vào! Lúc này Quảng Cương vẫn đang tắm. Mai Tử nhìn Bạch Khiết với cặp mắt tóe lửa: “Cô! Cô!”
Bạch Khiết cười với cô ta: “Tôi làm sao? Không phải cô thích quyến rũ chồng người khác sao?”
Mai Tử xông vào nhà vệ sinh kéo Quảng Cương ra tát cho một cái cực mạnh. Bất ngờ là Mai Tử dốc toàn bộ lọ thuốc ngủ tôi mua vào mồm: “Tôi chết cho anh xem!”
“Hà hà... lọ thuốc đó là giả đấy, tôi mua cho cô ta lọ vitamin. Mai Tử tưởng thuốc ngủ thật... lần này bọn họ phiền toái rồi. Mai Tử còn dẫn theo mấy người mang dao mang gậy, còn bảo tôi phải chụp ảnh chị và Quảng Cương vui vẻ rồi dán khắp phố. Vừa rồi tôi đưa họ một tập toàn ảnh Mai Tử cùng chồng người khác!” Làm người xấu đúng là vui hơn làm người tốt nhiều.
“Cậu thật lắm trò.” Bạch Khiết phì cười.
Tôi đã đặt chỗ cho bữa tối dưới ánh nến trong nhà hàng, thế giới nhỏ bé lãng mạn của hai người. Ánh nến hắt lên gương mặt với nụ cười nhẹ của Bạch Khiết, hàng lông mày hơi cong lên, thật vô cùng quyến rũ. Cô ấy mặc áo cánh dơi màu trắng phối hợp với chiếc váy ngắn, dịu dàng như mùa xuân ấm áp. Ánh nến, rượu vang, ly rượu chân cao, âm nhạc du dương, người đẹp, mọi thứ tựa như giấc mơ.
Tôi đưa cho cô ấy một cái túi Chanel: “Chị Bạch, tặng chị. Hy vọng chị sớm thoát khỏi ám ảnh.”
Bạch Khiết nhận lấy, nhìn qua: “Chanel? Ân Nhiên, cậu lấy đâu ra tiền mà mua thứ đắt thế này? Tôi muốn hỏi cậu từ lâu rồi, quần áo trên người cậu có bộ nào là không đến tiền vạn? Sao cậu lại có nhiều tiền như vậy?”
“Chị hỏi nhiều như thế làm gì?”
“Tôi có thể không hỏi sao? Nếu chỗ tiền đó lai lịch không rõ ràng thì cậu phải ngồi tù, hỏng cả cuộc đời! Tôi không tin cậu có hai chức mà kiếm được nhiêu tiền như thế!”
“Được, tôi nói cho chị biết vậy. Tôi được Vương Hoa Sơn gọi về, ông ta nói chuyện kho hàng bị trộm khiến ông ta lo lắng không yên, tôi bảo trước đây tôi bị đá khỏi Ức Vạn mất mặt như vậy, giờ bảo về là về thì tôi còn đâu thể diện? Sau đó ông ta cho tôi một món tiền để mời tôi về.”
“Nhưng cậu cũng không thể tiêu xài như vậy được! Cậu nhìn cậu đi, quá lãng phí! Tôi còn nhớ cậu nói rằng mình ở khu Đại Phố, sao chẳng biết tiết kiệm gì cả thế?” Bạch Khiết càng nói càng giận.
“Không sao đâu chị Bạch, quần áo tôi mặc là do Vương Hoa Sơn cho, không phải tôi tự mua. Còn cái túi này... chị đừng có thế, khó khăn lắm tôi mới tặng chị được một món quà, chị lại nói đến chuyện tiền nong.”