hông có. Vương tổng nghĩ đứng đằng sau Mạc Hoài Nhân là cô, nhưng tôi đã nói chắc chắn không phải, lúc đó tôi bảo ông ta Tào Sắt mới là kẻ đứng đằng sau, nhưng chưa nói hết thì ông ta đã mắng tôi. Ông ta rất tin tưởng Tào Sắt. Tuy tôi thấy cô mưu mô độc ác, nhưng tôi cũng không tin cô làm những chuyện trộm cắp lén lút như thế.”
Cô ta nửa như cười nửa như không, trong ánh mắt mang nét thần bí người ta khó hiểu được: “Tôi biết tôi mưu mô độc ác, người khác cũng nghĩ như vậy, nhưng sao anh lại chắc chắn tôi không làm những chuyện đó?”
Đúng là một nụ cười điên đảo chúng sinh, tam cung lục viện cũng không sánh được. Cô ta cứ nhìn tôi chăm chăm, cũng không sợ tôi không kìm chế được, tôi đâu phải Liễu Hạ Huệ, tôi mà là hạng hạ lưu ấy...
Tôi ngồi sang phía đối diện, nâng chén trà lên: “Phổ Nhĩ thật ngon nha!”
“Trả lời câu hỏi của tôi!!!” Cái sự bá đạo không hề xung đột chút nào với gương mặt đẹp chết người kí, ngược lại càng khiến người ta bị cuốn hút.
“Ít nhất thì... tôi đã biết cô lâu như vậy, tuy chúng ta thường xuyên cãi vã, công kích lẫn nhau, ai cũng có thù oán với đối phương, nhưng cô cũng như tôi, khá chính trực mà.”
“Hứ, anh mà chính trực? Anh chính trực thì tối đó đã không động vào tôi rồi."
“Cái đó... sao trách tôi được? Cô không soi gương xem, với nhan sắc kia có thằng đàn ông nào cự tuyệt được chứ?” Câu nói này của tôi có chút nịnh nọt, cô ta sau này sẽ thành thần tài của tôi, đâu cần thiết phải khó khăn với thần tài, đúng không nào? Khó khăn với ai chứ không thể khó khăn với tiền được!
Nghe tôi nói thế, đôi mắt có chút ý cười lại mang nhiều ý tứ dường như hơi dịu lại: “Một hôm không có việc gì, tôi lên mạng bói toán, nhập ngày giờ tháng năm sinh của mình vào, anh có biết ai không hợp với tôi không?”
“Tại sao cô lại nói điều này?” Đúng thế, sao tự nhiên lại nói cái này?
“Chính là anh. Tôi vốn không tin lắm chuyện bói toán, nhưng như thế dường như rất có lý... Tôi nói với anh mấy chuyện linh tinh này làm gì chứ?” Gương mặt hơi ửng hồng của cô ta lập tức trở lại bình thường. “Rốt cuộc anh có cho tôi nghe Vương Hoa Sơn nói những gì không?”
“Lâm tổng giám, điều này đúng là không hay cho lắm... Tôi thật sự không muốn phản bội Vương tổng, giờ tôi làm thế này đã là đại nghịch bất đạo rồi. Tôi không muốn... Thật ra hai người một đêm vợ chồng tình nghĩa trăm năm, cô nói có phải không? Sau khi đuổi tận giết tuyệt hội bọn phó tổng giám Tào, rồi hai người hòa bình sống với nhau không phải là được sao?”
“Một đêm vợ chồng tình nghĩa trăm năm? Tôi với anh cũng có một đêm, thế cũng cần tình nghĩa trăm năm hả?!!!” Cô ta đột nhiên quát lên.
Hình như tôi nói sai rồi à?
“Không phải... Ý tôi là công ty chỉ có cổ phần của hai người, dù không thể thành đôi như xưa thì cũng không cần thiết phải tàn sát giẫm đạp lên nhau, mọi người cùng phấn đấu đưa công ty đi lên, như thế không phải tốt sao?”
“Anh thì biết cái gì? Anh biết cái quái gì? Tên cầm thú Vương Hoa Sơn phản bội tôi! Tôi không thể tha thứ cho ông ta được! Vả lại ông ta sợ tôi báo thù, một lòng muốn trừ bỏ tôi, chúng tôi đâu phải mới đấu nhau mấy ngày, sao có thể hòa bình được nữa?”
“Lâm tổng giám, vấn đề này... mọi người cùng ngồi xuống uống miếng nước, ăn miếng bánh nói chuyện cho rõ ràng là được mà.”
“Ý anh là như thế là xong? Anh đùa chắc? Năm đó Vương Hoa Sơn sa sút, bố tôi đã cung cấp vốn cho ông ta lập nghiệp, giờ ông ta thành đạt rồi, chút cổ phần này chính là tiền năm đó bố tôi cho! Thế đã là gì? Còn nữa, tại sao tôi phải tốt với ông ta như thế? Ông ta lúc nào cũng sợ tôi trèo lên đầu ông ta, còn đồng thời qua lại với rất nhiều loại đàn bà không ra gì, còn giấu tôi nhiều năm như vậy! Sao tôi có thể nhịn được cơn giận này? Nói tóm lại ông ta không chết thì tôi chết! Tôi thề phải giành lại được Ức Vạn! Không được thì ít nhất lưỡng bại câu thương, chẳng ai được gì hết!” Lâm ma nữ càng nói càng giận, nhắc đến nỗi đau là nghiến răng trèo trẹo.
“Lâm tổng giám, mối thù giữa cô và Vương tổng tôi không muốn dính vào, giờ tôi chỉ muốn báo thù của mình, giải quyết bọn Mạc Hoài Nhân, Tào Sắt. Những vấn đề kia đợi đến khi đó rồi suy nghĩ được không? Có khi đến lúc đó Vương tổng biết Tào Sắt mới là kẻ muốn hại mình, chưa biết chừng ông ta sẽ lại tốt với cô.”
“Ân Nhiên, anh nhất định phải giúp tôi! Tôi không chỉ muốn loại trừ Tào Sắt, tôi còn muốn giúp Vương Hoa Sơn nghĩ cách đối phó với chúng. Hiện giờ Vương Hoa Sơn bị chúng che mắt, mù mờ lắm!”
Tôi suy nghĩ một lúc, cảm thấy Lâm ma nữ nói cũng đúng. Như thế cũng không phải bán đứng, cũng có thể coi là giúp Vương Hoa Sơn. Chỉ là để Lâm ma nữ nghe cuộc đối thoại giữa tôi với Vương Hoa Sơn thôi mà.
“Sau khi nghe đoạn ghi âm thể nào Vương Hoa Sơn cũng cho rằng tôi mang chỗ hàng đó đến thành phố khác. Nhưng ông ta đâu biết kẻ làm những chuyện đó lại chính là Tào Sắt, tên cấp dưới cùng hội cùng thuyền trung thành nhất của mình. Tào Sắt vô cùng khôn khéo, biết ăn nói, dã tâm không thua kém Vương Hoa Sơn, hắn ta an phận với chức phó tổng giám nhỏ nhoi sao? Chúng đổi hàng, mục đích đầu tiên là doanh lợi, sau đó là phá hủy Ức Vạn. Nếu tôi đoán không nhầm thì chắc chắn Tào Sắt đã lập một công ty viễn thông ở thành phố khác, bán sản phẩm của công ty chúng ta, hàng giả của chúng đổi cho chúng ta. Cứ thế này chưa đến hai năm, thương hiệu Ức Vạn sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, thay vào đó chính là công ty của Tào Sắt.”
“Thật phức tạp, tôi chỉ tưởng chúng bán cho người khác, không ngờ chúng lại có kế hoạch một mũi tên trúng hai đích như vậy. Lâm tổng giám, vậy cô nói xem phải làm sao?”
Lâm ma nữ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thật ra tôi rất muốn làm vậy, anh đừng báo cáo với Vương Hoa Sơn vội, hãy dụ bọn kia mắc bẫy trước đã, rồi khi chúng động thủ thì báo cảnh sát bắt chúng! Đến lúc đó chúng sẽ toàn lực liều sống liều chết với Vương Hoa Sơn, tất cả cùng vào tù ngồi, thế là lợi cho tôi rồi!”
“Lâm tổng giám... cô thật mưu mô độc ác!”
“Nói là nói vậy, Vương Hoa Sơn quen biết nhiều quan chức như thế, sản phẩm không qua kiểm định chất lượng không đến mức phải vào tù. Nhưng Mạc Hoài Nhân sẽ không vô duyên vô cớ mà nói “Dù cậu có vạch trần bọn tôi với Vương Hoa Sơn thì bọn tôi cũng có đối sách rồi. Vương Hoa Sơn không tìm được chứng cứ, hơn nữa bọn tôi có thể khiến lão ta thân bại danh liệt! Trong tay bọn tôi nắm rất nhiều chứng cứ về những việc làm mờ ám của lão, tiết lộ bất cứ chuyện gì cho bên công an đều có thể khiến lão phiền não cả đời”. Tôi nghĩ thế nào cũng không ra Vương Hoa Sơn có thể làm được những chuyện mờ ám gì. Mục tiêu cuối cùng của Vương Hoa Sơn là trừ bỏ tôi, quan hệ giữa ông ta với Tào Sắt, Mạc Hoài Nhân cũng không bình thường, ông ta cũng muốn gây mâu thuẫn với hai tên đó.”
“Lâm tổng giám, theo cô nói thì dù có bắt được bọn Mạc Hoài Nhân thì Vương Hoa Sơn cũng bảo vệ chúng, chúng ta không thể làm gì chúng?”
“Trừ bỏ Tào Sắt lại càng khó hơn, vì hắn không tự tay làm, chúng cũng tuyệt đối không để lộ ra Tào Sắt, chắc chắn Tào sắt đã cho chúng tiền bịt miệng rồi. Trừ bỏ Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân thì không khó lắm, đến khi chúng ra tay, nếu để sự việc thành lớn chuyện cả công ty ai cũng biết thì dù Vương Hoa Sơn không để chúng đi thì những nguyên lão trong công ty cũng liên danh mà đuổi chúng đi. Lão Vương Hoa Sơn ngu ngốc cùng Tào Sắt thương lượng đối phó với tôi, cho rằng hai tên bỏ đi kia là người của tôi.
Tào Sắt từ lâu đã có cách đối phó với anh và Vương Hoa Sơn, không chỉ thế còn nghĩ được cách ly gián tôi và Vương Hoa Sơn. Điều duy nhất hắn không nghĩ tới đó chính là hai chúng tôi lại cùng đi trên một con đường. Anh nghĩ xem, hắn dùng tiền chiêu hàng anh, nếu anh giả đầu hàng chắc chắn sẽ nói với Vương Hoa Sơn, Vương Hoa Sơn lại nói với Tào Sắt, mọi thứ đều nằm trong sự kiểm soát của hắn. Chiêu thăm dò này của Tào Sắt vô cùng cao minh!”
“Vậy tại sao cô lại tin tôi? Nếu tôi là người của Tào Sắt thì sao?”
“Anh sẽ không làm việc cho Tào Sắt, vì anh cũng giống tôi, thù rất dai. Hơn nữa đó là việc phạm pháp, chắc chắn anh sẽ do dự. Vương Hoa Sơn có ơn với, anh trọng nghĩa khí, sẽ không phản bội ông ta. Còn nữa, chỉ có tôi là hứa với anh sẽ có sự chăm sóc tốt nhất đối với những người bạn của anh, chỉ có tôi hứa cho anh nhiều tiền nhất! Anh có giúp ai cũng sẽ không giúp Tào Sắt, dù hắn có cho anh nhiều tiền hơn nữa thì anh cũng sẽ không phản bội tôi.”
“Cô cũng rất hiểu tôi, chính tôi còn không hiểu bản thân mình. Nói thật, khi nghe chúng nói mỗi tháng có hai mươi vạn là tôi động lòng rồi.”
“Anh ngốc à? Không xảy ra chuyện đương nhiên là tốt, nhưng một khi có chuyện thì bọn chúng sẽ lấy anh ra làm bia đỡ đạn. Nếu có chuyện chắc chắn Tào Sắt sẽ vạch rõ ranh giới với Mạc Hoài Nhân, đến lúc đó vẫn là mấy tên lau nhau ngốc nghếch bọn anh phải gánh họa.”
Lâm ma nữ lại rót cà phê cho tôi rồi nói chuyện tiếp, cuối cùng bàn được kế hoạch tốt nhất...
Bốn giờ sáng, tôi định trở về, Lâm ma nữ hỏi: “Kho có ai trông coi?”
“A Tín, tôi bảo cậu ấy lén trông giúp tôi. Nếu không tôi đâu dám ra ngoài thế này? Đúng rồi... còn việc cô đồng ý cho anh em họ gấp đôi lương?”
“Tôi nói là làm, hôm nay tôi đã đích thân đi gửi tiền lương tháng này và tháng sau cho họ. Nếu tháng sau họ chưa quay lại được thì tôi sẽ lại gửi tiền.”
“Nếu tốt thế thì tôi hy vọng họ không phải đi làm nữa...”