Tôi tham lam mút mát cánh môi ươn ướt mềm mại ấy, mùi hương dịu nhẹ đầy nữ tính theo tiếng rên rỉ xuyên thẳng vào tim tôi. Dưới sự vuốt ve của tôi, thân thể vốn hơi cứng ngắc của Sa Chức rất nhanh đã trở nên mềm mại, thân thể nóng bỏng không ngừng run rẩy. Sắc hồng la toả từ đôi gò má đến chiếc cổ thon, lúc này vành tai cũng đã đỏ ửng lên.
Đôi tay mát lạnh của Sa Chức di chuyển trên lưng tôi, dục vọng tựa thuỷ triều nhấn chìm chúng tôi. Chúng tôi hôn điên cuồng trước cửa sổ, bên tai chỉ có hơi thở gấp gáp và tiếng gào thét của dục vọng, chiếc lưỡi nhỏ của cô ấy tung hoành trong vòm miệng tôi...
Cứ thế chúng tôi hôn nhau từ phòng khách đến hành lang, để lại một tràng tiếng vỡ của chai và ly rượu, chúng tôi lại hôn từ hành lang đến phòng ngủ, để lại quần áo đầy đất và những tiếng rên rỉ đầy hưng phấn...
Khi tỉnh lại thì đã là sáng hôm sau. Trong tiếng chim ríu rít, hương hoa phảng phất và sự huyên náo kỳ lạ của thành phố, tôi cố gắng nhớ lại tối qua. Sao tôi lại ngủ trên chiếc giường lạ này? Khi tôi vẫn đang mơ hồ thì cánh tay nhỏ bé của cô ấy vươn ra từ sau lưng ôm lấy tôi, cho tôi câu trả lời tốt nhất.
Rất tự nhiên tôi lại nằm đè lên cô ấy, nhìn mỹ nhân bên dưới mình, mịn màng, mềm mại, không cần nói gì hết, tiếp tục chiến đấu...
Ham muốn của cô ấy mạnh hơn tất cả những người phụ nữ tôi từng có quan hệ, hơn nữa cô ấy cũng không rụt rè như họ, điều này khiến tôi vô cùng kích thích. Chúng tôi cứ điên cuồng chiến đấu đến tận chiều tối. Cô ấy dậy lúc nào tôi cũng không biết, khi tỉnh dậy, dựa vào ánh sáng chiếu từ ngoài vào tôi mặc quần áo. Sa Chức từ phòng khách đi vào hỏi: “Anh tỉnh rồi à.”
“Ừm.” Thấy cô ấy mặc tạp dề, tôi hỏi: “Làm gì thế?”
Sa Chức khẽ ghé sát tai tôi: “Trương Ái Linh nói, thông tới trái tim người phụ nữ là âm đạo; thông tới trái tim người đàn ông là dạ dày.”
Nhìn dáng vẻ tinh nghịch của cô ấy, tôi bật cười.
Ngồi xuống, tôi ăn ngấu nghiến hết cả bàn thức ăn và cả nồi cơm. Sa Chức mở to mắt nhìn tôi: “Woa... mười em cũng không ăn được bằng anh.”
Người lao động chân tay như tôi, suốt từ hôm qua đến giờ chưa có cái gì vào bụng, lại còn... còn để bụng đói làm cái việc mất rất nhiều sức kia nữa, không nghĩ cũng có thể biết. “Mười thằng đàn ông cũng không so sánh được với anh. Sa Chức, anh... phải đi làm rồi.”
Sa Chức nắm lấy tay tôi, nghiêm túc nói: “Đừng rời xa em...”
“Ừm, không rời xa, không rời xa thì em nuôi anh nhé!” Thật ra tôi cũng đã nghĩ sẽ nghỉ việc đi theo Sa Chức là xong, dù có lên trời xuống biển cũng được. Nhưng hiện tại trên vai tôi còn có thêm một gánh nặng, đó là tên nhóc A Tín chưa hiểu thế sự, bọn khốn kiếp kia sẽ làm gì cậu ấy, bọn lão yêu quái đó bây giờ đang làm chuyện không đơn giản, hơn nữa nếu tôi không đích thân xử trí chúng thì sẽ ô nhục cả đời!
“Em có tiền, em sẽ nuôi anh!” Cô ấy càng nghiêm túc hơn.
Nghe vậy lòng tôi trùng xuống, tim tôi dâng lên một cảm giác tự ti, có tiền... có tiền... “Sa Chức, anh không bám váy phụ nữ, anh không phải trai bao.” Nói rồi tôi có chút hối hận, tiền tiền tiền, tôi nhớ đến ba mươi nghìn đô la Mỹ.
“Anh có yêu em không?” Cô ấy nhìn tôi ngây thơ như một cô bé.
“Anh yêu em thì có gì lạ? Em là nữ thần sinh đẹp có hàng chục triệu. Em yêu anh mới là lạ ấy, em yêu anh không?” Tôi hy vọng lần này tôi không phải nghe cô ấy nói muốn thân thể tôi. “Sa Chức, anh chỉ là một tay bảo vệ nhỏ nhoi, bây giờ thì là một công nhân khuân vác.”
“Em cảm thấy tiền đồ của anh vô cùng rộng mở. Anh không giống những người em từng gặp, anh rất có chừng mực. Anh không phải loại ham mê tửu sắc, anh có khí khái, hơn nữa anh rất lương thiện.” Cũng may cô ấy không nói cô ấy thích thân thể tôi. Niềm an ủi lớn nhất với một người đàn ông là người phụ nữ anh ta yêu tin tưởng vào tương lai của anh ta. Tôi đã tin lời cô ấy, hơn nữa còn rất cảm động, sự cảm động của “kẻ sĩ chết vì tri kỷ”.
“Sa Chức, xin lỗi em, anh vẫn phải đi làm. Anh không có chừng mực, em đừng đánh giá anh quá cao. Anh muốn vay em ba mươi nghìn đô.” Tôi nói.
Cô ấy gật đầu rất thoải mái: “Anh nợ em tiền thì sẽ không biết mất, cũng sẽ không không đến tìm em.”
“Anh sẽ trả em.” Ba mươi nghìn đô la Mỹ, cũng không biết bao giờ mới trả hết được. Nhưng tôi vẫn đang mơ, tôi còn phải báo thù, tôi không muốn bị giày xéo như vậy ở Ức Vạn này!
“Em tin anh! Anh có trả không em không quan tâm, tình yêu khiến người ta quên đi thời gian, thời gian cũng khiến người ta quên đi tình yêu.” Cô ấy tiến lại gần tôi, đôi mắt mơ màng thổi nhẹ vào tai tôi: “Em quan hệ với đàn ông, chỉ có hai người không dùng bao. Một là tên cầm thú của đêm đầu tiên; hai chính là anh... Những người khác em đều dùng cả.”
Tôi ôm lấy cô ấy, hôn khắp người cô ấy, nhẹ nhàng cẩn trọng, tràn đầy tình thương như một nghệ thuật gia đang thưởng thức kiệt tác của chính mình. Cô ấy đáp lại tình yêu của tôi bằng sự chấp thuận và những cơn run rẩy...
“Anh sẽ nhớ em chứ?” Sa Chức nhìn tôi lưu luyến.
“Dù sao tương tư không bằng gặp mặt, lẽ nào anh lại không muốn lúc nào cũng được ở bên em sao? Lúc nào rảnh anh sẽ gọi cho em.” Cảm giác như đôi vợ chồng trẻ ly biệt, khiến người ta chua xót.
Cô ấy ôm chặt lấy tôi, tôi gỡ ra tay cô ấy ra, cười với nụ cười tươi sáng nhất: “Sa Chức, chúng ta không còn là trẻ con nữa, đúng không?”
Sa Chức bỗng nhớ ra điều gì, quay người chạy vào trong, đưa tôi mấy bộ quần áo hàng hiệu: “Em biết anh không muốn nhận ân nghĩa của người khác, nhưng anh phải biết rằng, muốn nổi bật trong biển người mênh mông kia thì ăn mặc là vô cùng quan trọng.”
“Ừm, vậy anh đi đây.”
Sa Chức nhìn vết thương trên trán tôi, lo lắng nói: “Còn nữa, sau này cẩn thận một chút!”