ỉ có anh là người đầu tư! Anh còn phải thương lượng với hai người nữa. Việc này cần có thời gian, em hiểu không?” Tay họ Tào lại khoác lên vai Lý Bình Nhi, lần này cô ta không khách khí nữa, lật tay “bốp” một cái vào mặt lão. Lão ta gầm lên rồi đánh ngã Lý Bình Nhi…
Thì ra giữa họ có mối quan hệ xác thịt mờ ám như thế.
“Anh không phải đàn ông!” Lý Bình Nhi bò dậy chửi.
“Mày tưởng mày làm bằng vàng à? Nếu không thấy mày có chút sắc đẹp thì, mẹ kiếp tao cũng không thèm nhìn! Muốn tao tranh giành với tên ăn mày họ Ân đó sao? Bố mày thèm!” Lão ta đá một cái, Lý Bình Nhi kêu lên ngã lăn ra đất. Giờ đã là hơn một giờ sáng, xung quanh chẳng có ai, trên đường chỉ có mình Lý Bình Nhi nằm khóc.
Tôi động lòng trắc ẩn, thấy cô ta thật đáng thương, bị tên cầm thú đó đá mấy phát không chết thì cũng trọng thương. Tôi nhặt một cái túi ni lông trong thùng rác, lén tiến lại phía lão, chụp cái túi lên đầu lão rồi đấm cho một cái. Lão ta lập tức ngã lăn ra đất, vùng vẫy muốn lôi cái túi ra khỏi đầu, Lý Bình Nhi nhịn đau bò dậy lấy chân giẫm lên túi không cho lão bỏ ra. Quay sang nói với tôi: “Anh Cương, mọi người mau đánh chết lão đi!”
“Mấy vị đại ca! Xin tha mạng… Bình Nhi, tha cho anh!...” Tay họ Tào vẫn tưởng có mấy người đánh mình, cuống cuồng khóc lóc xin tha.
Cũng may chưa đập chết lão, tôi vội kéo Lý Bình Nhi dậy rồi chạy mất. Lên xe Lý Bình Nhi bảo đến chỗ cô ấy. Về nhà cô ấy không nói không rằng, lập tức dọn đồ chưa đến một phút rồi đi luôn, còn có rất nhiều quần áo, mỹ phẩm đều không mang theo.
Tôi xách hai cái va ly, cô ấy đeo ba lô. Hai người vội vàng chạy xuống nhà, sau khi qua bên kia đường thì thấy ba chiếc ô tô lái tới trước nhà Lý Bình Nhi. Hai chúng tôi vội nấp đi. Mấy cái xe dừng lại, mười mấy tên côn đồ lần này không cầm gậy nữa, thay vào đó là dao…
“Mẹ kiếp để nó chạy mất rồi? Hai người ở lại canh, thấy nó thì chém chết! Còn lại chia ra tìm!” Cả bọn lên xe, ba chiếc xe lái đi theo ba hướng.
Tôi và Lý Bình Nhi đi theo ngõ nhỏ, cô ấy cười buồn: “Xem ra em không ở lại thành phố này được nữa rồi.”
“Anh không tin tay họ Tào đó có thể một tay che cả bầu trời!” Tôi phẫn nộ nói.
“Lão ta không thể một tay che cả bầu trời, nhưng dù có gây lớn chuyện nữa thì người chịu thiệt thòi vẫn là những kẻ nghèo hèn chúng ta thôi.”
Lý Bình Nhi nói câu này đúng quá đi mất!
“Ân Nhiên, cảm ơn anh!” Lý Bình Nhi cảm kích nói.
Tôi không nói gì.
“Ân Nhiên, anh có biết tại sao lúc nãy anh chụp đầu lão, em lại gọi anh Cương không?”
“Em không muốn biết lão ta biết đó là anh?”
“Ừm, đúng vậy. Anh Cương là đầu bếp khách sạn, anh ta thích em, theo đuổi em, nhưng em không đồng ý. Sau đó để làm giám đốc em đã bán thân xác mình. Chuyện này cả bộ phận đều biết hết rồi. Anh Cương tức điên cãi nhau với lão Tào, dọa cho hơn chục khách hàng đang ăn phải chạy mất, thế là bị lão ta dạy cho một bài học. Lão ta bảo anh Cương phải rời khỏi thành phố, nếu không lão chém chết. Anh Cương nhát gan, ngay hôm đó đã rời khỏi thành phố, mãi đến hôm qua gọi điện em mới biết anh ấy chạy đến Tây Bắc. Hì hì, đồ nhát gan! Vừa rồi bị chụp đầu lão ta không nhìn thấy anh, em kêu “anh Cương”, lão sẽ tưởng anh ta quay lại báo thù, sẽ không nghĩ là anh đánh, cũng không thể ngờ anh sẽ quay lại.” Bộ não của một cô gái nhỏ bé suy nghĩ còn nhanh hơn tôi. Tôi không thể không khâm phục Lý Bình Nhi.
Lý Bình Nhi nói tiếp: “Chắc chắn em không thể ở lại thành phố Hồ Bình này nữa rồi, em còn nhiều thứ chưa thu dọn, đi vội như vậy, đến cái thẻ ngân hàng dưới gối cũng không kịp cầm. Ân Nhiên, anh có thể cho em vay hai nghìn không? Em báo mất thẻ, lĩnh tiền rồi trả anh.”
Thấy tôi không nói gì, cô ấy nói tiếp: “Có phải anh cũng không mang theo thẻ?...” Vẻ mặt đầy thất vọng.
Tôi mềm lòng: “Có mang theo thẻ, đợi một lát, anh đi rút tiền.”
Lý Bình Nhi nhìn xung quanh: “Đừng, em sợ bóng tối… hay là để em đi lấy, anh ở đây trông hai cái va ly.”
“Ừm, thế cũng được…”
“Trong thẻ đủ hai nghìn không?”
“Đây chỉ có hai nghìn, tiền anh thắt lưng buộc bụng tiết kiệm trong này hết cả, mật mã là…”
Sau khi biết mật mã, Lý Bình Nhi men theo bờ tường chạy ra đường lớn. Tôi thấy lạ, sao lại chạy ra hướng đó? Không phải cuối con ngõ này có ngân hàng sao? Cô ấy lên một chiếc taxi, đột nhiên tôi bừng tỉnh, mẹ kiếp, Lý Bình Nhi lừa tiền của tôi.
Tôi đuổi theo, nhưng chỉ thấy cái bóng taxi ngày càng xa…
Tôi chặn cái taxi khác, đến ngã tư thì tôi sững sờ, Lý Bình Nhi rẽ đường nào?...
Lấy di động ra gọi thì cô ta đã tắt máy.
Tôi điên cuồng ấn số, nhưng đều vô ích. Tôi như kiến bò chảo nóng, chuyện này không phải đùa đâu. Tiền trong thẻ là học phí của em gái tôi, nó sắp vào học rồi, mấy ngày nay tôi đang định đi gửi tiền, ai ngờ lại gặp phải chuyện này.
Tôi thẫn thờ trên đường, thấy ngân hàng là tôi chạy vào xem. Đường xá lúc nửa đêm tối tăm ảm đạm thật giống với tâm trạng tôi lúc này. Báo cảnh sát! Đúng, báo cảnh sát! Tôi vào đồn công an, trên đường thì nhận được một tin nhắn từ số lạ: “Ân Nhiên, xin lỗi anh! Em không muốn làm vậy đâu. Anh đối với em tốt như thế, em đáng bị trời tru đất diệt! Nhưng thực sự em không còn cách nào khác. Bạn trai em ở nước ngoài bị tai nạn đang nằm viện. Em không đủ tiền, em từng muốn nhiều thứ từ tay họ Tào đó, lão đã đồng ý với em, còn nói sẽ cho em làm giám đốc thì em mới chịu theo lão, ai ngờ lão ta lừa em, em nổi giận thế là cãi nhau với lão. Sau đó em nghĩ đến anh, muốn làm lại với anh để lừa tiền. Anh đối với em tốt như thế, vậy mà em lại cướp hết tiền của anh. Bạn trai em sắp không xong rồi, em không mang tiền sang thì anh ấy chỉ có thể đợi chết thôi. Em yêu anh ấy, thật sự rất yêu, em nguyện hy sinh mọi thứ vì anh ấy. Đời này em chỉ có lỗi với mình anh, em không mong anh tha thứ. Anh nói bạn gái Mẫu Đơn của anh đã để lại cho anh một chuyện buồn nhất cuộc đời, mà em lại nhân đôi nó lên. Em sẽ nghĩ cách gom tiền trả anh, nhưng không thể trong thời gian ngắn được. Thật sự xin lỗi anh…”
Tôi gào lên: “Lý Bình Nhi…”
Lý Bình Nhi, số tiền đó rất quan trọng với cô, chả lẽ với tôi nó không quan trọng? Em gái tôi làm sao đi học được đây? Số tiền đó là tôi phải thắt lưng buộc bụng, ăn uống tằn tiện mới gom góp được, cô lấy đi như thế được sao?
Tôi đến đồn, cảnh sát trực ban dậy, anh ta bực bội: “Có chuyện gì?”
Tôi kể lại chi tiết việc Lý Bình Nhi lừa tiền, anh ta vươn vai uể oải nói:
“Xin lỗi, anh phải đến đồn nơi xảy ra sự việc, khu đó không thuộc phạm vi quản lý của chúng tôi.”
Lòng vòng mãi cuối cùng chỉ nhận được một câu: “Được rồi, anh về đợi tin đi! Có tiến triển gì chúng tôi sẽ gọi điện thông báo cho anh!”
Tôi lòng dạ u ám ra khỏi đồn cảnh sát, biển người mênh mông như thế, dù cảnh sát có dốc toàn lực lượng ra phá án thì cũng đâu thể xong trong dăm ba ngày? Bọn họ chỉ biết nói những lời tốt đẹp trước mặt những người bị hại, dù dăm ba năm sau chưa chắc đã bắt được kẻ tình nghi.
Trời đã sáng rõ, đến chỗ làm thì tôi bị muộn, tay giám đốc bắt được lỗi liền không tha cho tôi, bắt tôi đến văn phòng ký tên lên giấy nhận lương, tính tiền mấy ngày vừa qua rồi bảo tôi nghỉ việc luôn.
Tất cả giống như một cơn ác mộng, tôi mơ màng trở về địa lao của mình, nằm trên giường, nhắm mắt lại, tôi nhìn thấy tiền đồ của mình, cả cơ thể chìm đắm vào giấc mộng.