m mặt kêu lên: “Cô làm thế là sao? Tôi làm gì sai à?”
Cô ta thở hổn hển rồi lại vung tay lên, may lần này tôi nhanh tay đỡ được, nhưng ngón tay cô ta vẫn lướt qua mặt tôi để lại mấy vết như mèo cào.
Lâm ma nữ trừng trừng nhìn tôi, hơi thở gấp gáp, răng nghiến kèn kẹt, đúng là điên! Tôi định xuống xe thì nhìn thấy dưới cặp kính râm to bản chảy ra hai giọt nước mắt lăn theo má: “Tôi có thai rồi.”
Tôi sững sờ, cái gì?
Có thai?
Lâm ma nữ có thai?
Của tôi?
Rồi lại nghĩ, sao có thể là của tôi?
Tin đồn cô ta có nhiều đàn ông như thế, cô ta là người đàn bà của tổng giám đốc ai chả biết, hơn nữa thường nghe thấy cô ta hay qua lại với những người đàn ông có liên hệ công việc ở khách sạn. Tôi với cô ta chỉ có một đêm đó, còn uống thuốc tránh thai, sao có thể là của tôi? Sao cô ta biết là của tôi?
Dường như cô ta đoán được tôi đang nghĩ gì: “Anh đang nghi ngờ không phải của anh đúng không?”
Tôi cúi đầu không nói gì, coi như mặc nhận lời cô ta nói.
“Hai năm rồi không có người đàn ông nào chạm vào tôi.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa xe, vẻ mặt tôi lúc này thể hiện rõ ràng sự nghi ngờ.
“Anh có còn là người không? Có cần đi kiểm tra DNA để chứng minh?”
“Ồ.” Tôi lấp liếm cho qua, có thai chưa được ba tháng sao làm được DNA?
Tôi nhảy xuống xe, nói với cô ta: “Cô đến bệnh viện hỏi xem, nếu làm được DNA thì tìm tôi. Tôi sẽ đến bệnh viện bất cứ lúc nào. Tạm biệt Lâm tổng giám.”
Tôi đến chỗ Lý Bình Nhi, cô ấy vừa mở cửa thì tôi đã ôm lấy mà hôn cuồng nhiệt. Tôi mê mẩn thân thể của cô ấy, chỉ ngửi mùi hương thiếu nữ trên cơ thể cô ấy thôi tôi cũng hồn xiêu phách lạc.
Sau một trận chiến kịch liệt...
Cô ấy đi tắm, tắm xong ném cho tôi chiếc khăn mặt mới: “Tắm đi đã rồi ngủ.”
“Khăn mới?”
“Sau này không phải anh sẽ thường xuyên qua đây sao? Em sẽ mua cho anh mấy thứ dùng hàng ngày như khăn mặt, bàn chải đánh răng.”
Có bạn gái thích thật, cô ấy khiến tôi nhớ đến Mẫu Đơn của tôi.
Mẫu Đơn đối với tôi thực sự không còn gì để nói. Ngày nào cô ấy cũng mua cho tôi bữa sáng, làm cơm, giặt quần áo, mấy việc linh tinh đó chưa bao giờ tôi phải đụng tay vào.
“Bình Bình, em nghĩ chúng ta có yêu nhau được không?”
“Giờ không phải chúng ta đang yêu sao?” Cô ấy hỏi lại.
“Anh không nói về thể xác, anh nói về tình cảm.”
“Có lẽ sẽ được. Khi chúng ta quen với nhau rồi, quen việc sống với đối phương thì chắc sẽ có tình yêu.”
Tôi đang tắm thì bỗng nhiên cô ấy đẩy cửa vào. “Em làm gì thế?”
Cô ấy đưa di động cho tôi: “Anh có điện thoại.”
Tôi nhìn số, Lâm ma nữ! Tôi vội vàng tắt máy, nếu để Lý Bình Nhi biết tôi từng ngủ với Lâm ma nữ thì chắc chắn sẽ mất giá, thậm chí còn chia tay luôn ấy chứ!
“Sao không nhận? Là điện thoại của Lâm tổng giám đúng không?”
“Ừ, có lẽ là công việc.”
“Chị ấy đích thân tìm anh, chắc chắn là chuyện quan trọng.”
“Không đâu, cô ta lúc nào cũng bắt anh làm thêm, bảo là kho một người không trông hết được, bắt anh làm thêm không lương, anh không làm!” Tôi vừa nói dối vừa nghĩ, lẽ nào đứa con trong bụng Lâm ma nữ là của tôi thật? Lâm ma nữ không nói dối, nếu cô ta nói thật, hai năm rồi không có ai đụng vào người cô ta, mà tôi lại cùng cô ta, thuốc tránh thai cũng không thể 100% có tác dụng. Nếu thật sự là của tôi mà tôi còn giả vờ không biết thì liệu tôi có bị cô ta giết không?
“Đang nghĩ gì mà say sưa thế?” Lý Bình Nhi vừa nói vừa đi vào, đóng cửa lại.
“Không có gì. Này, em vào làm gì? Ướt hết bây giờ.”
“Tắm cho anh mà, anh tắm không sạch.”
“Sao em biết không sạch?”
“Nói chung là có mùi.”
“Ở đâu?”
Cô ấy không nói, cầm vòi hoa sen cúi người bắt đầu kì cọ từ dưới chân tôi lên.
Sáng sớm, Lý Bình Nhi gọi tôi dậy, tôi mơ màng nhìn di động: “Mới hơn bảy giờ mà, hôm nay anh trực đêm.”
Cô ấy mặc quần áo vào: “Công việc ở khách sạn này là bạn em tìm giúp, vừa rồi cô ấy gọi đến bảo chủ khách sạn hôm nay có thời gian rỗi, gọi em đến nói chuyện công việc.”
“Thế em đi đi.”
“Anh không đi cùng em à? Đi mà! Đi ăn cơm!” Cô ấy kéo tôi dậy.
Cái thành phố phía nam này có thói quen uống trà, có trà sáng, trà chiều... thích cả gia đình hoặc một nhóm bạn cùng ngồi với nhau. Dù là mời khách cũng đi uống trà, thuê một phòng bao mọi người ngồi nói chuyện ăn uống.
Bạn của Lý Bình Nhi tên là Thanh Mai, cũng rất xinh đẹp, đánh mắt xanh tô son đỏ nhìn khá lẳng lơ. Con người đúng là cũng lẳng lơ, thấy tôi và Lý Bình Nhi thì cô ta cười hi hi ôm lấy Lý Bình Nhi, nhìn tôi với ánh mắt đong đưa: “Bình Bình, bạn trai mới của cậu xem ra cường tráng hơn bạn trai cũ đấy, cậu có phúc rồi.”
Lý Bình Nhi đẩy cô ta ra: “Thanh Mai, nghiêm túc đi!”
Cô ta gật đầu với tôi: “Nghe Bình Bình nói, anh và cô ấy đều rất cô đơn trống vắng vì thế đến với nhau, đúng không?” Nói rồi cô ta bật cười hi hi ha ha.
Tôi nhếch mép, loại phụ nữ thế này ai muốn chứ? Nhưng sau này nghe Lý Bình Nhi nói, cô Thanh Mai này hiện giờ cùng một lúc theo mấy ông chủ lớn liền, rất có bản lĩnh! Đàn ông hận nhất là bị cắm sừng, chắc cô ấy chưa nghĩ nếu bị phát hiện sẽ chết không toàn thây thế nào nhỉ...
Ngồi trong gian phòng bao của một khách sạn năm sao, tôi hối hận vì đã đi uống trà cùng họ. Chủ khách sạn là một người đàn ông khoảng năm chục tuổi, nhìn thấy Thanh Mai là mặt đã hiện lên vẻ dâm tà: “Thanh Mai, thật hiếm có, có phải nhớ anh rồi không?”
“Đi chết đi! Người ta còn lâu mới nhớ anh! Tìm anh là vì việc lần trước đã nói đấy. Lý Bình Nhi, bạn thân của em, ứng tuyển vị trí trưởng phòng bộ phận ăn uống, được không?”
Lão ta chuyển ánh mắt sang người Lý Bình Nhi, mắt không chuyển động nữa, dính chặt lấy ngực cô ấy: “Em là Lý Bình Nhi à? Không vấn đề gì, sau này theo anh, lát anh viết cho em tờ giấy, em cầm đến phòng nhân sự báo danh, sáng mai đi làm.”
Trời ạ! Nếu Lý Bình Nhi đi làm ở đây thì không phải sẽ bị hắn quấy rối sao?
Lý Bình Nhi cười: “Ai yô, vẫn nghe Thanh Mai nói anh Cần rộng rãi, hào phóng, nhất định phải quan tâm em nhiều nhiều nhé!”
Anh Cần?
Tôi muốn ói!
Lão ta còn già hơn bố tôi, anh á?
Anh Cầm Thú còn may ra! Anh Cầm Thú cười tít mắt nhìn Lý Bình Nhi: “Bình Nhi, cho anh số điện thoại của em, có gì anh sẽ thông báo.”
Lý Bình Nhi uốn éo tiến lại bên cạnh lão, người thấp xuống cố tình cho anh Cầm Thú nhìn ngực. Anh Cầm Thú vừa ghi lại số vừa nhìn vào trong áo Lý Bình Nhi. Mẹ kiếp Lý Bình Nhi! Em coi anh là cái gì hả? Anh Cầm Thú cảm nhận được ánh nhìn sắc lạnh từ phía trước, lão ta nâng chén trà lên: “Anh bạn trẻ này là ai?”
Lý Bình Nhi đứng thẳng dậy nhìn tôi, suy nghĩ một chút rồi nói: “Em trai em, không biết anh Cần có sắp xếp được cho nó một công việc được không?”
Anh Cầm Thú phóng khoáng: “Sau này, chỉ cần là việc của Bình Nhi thì chính là việc của anh, cần gì cứ nói!”
Em trai?
Lý Bình Nhi, ý em là gì?
Lý Bình Nhi chạm cốc với hắn: “Cảm ơn anh Cần nhé!”
Hắn ta thốt lên: “Chàng trai, nhìn cậu cũng rất cường tráng, tuổi trẻ thật tuyệt!”
Thanh Mai tiếp lời: “Lẽ nào anh Cần lại già rồi sao?” Thanh Mai dứt lời thì ba người bọn họ đều bật cười lớn.
Tôi sững sờ nhìn bọn họ. Suốt thời gian uống trà tôi chỉ nhìn Lý Bình Nhi và Thanh Mai đầu mày cuối mắt với anh Cầm Thú, buồn nôn đến mức tôi muốn ném chai vào mặt hai cô ấy.
Cuối cùng cũng chịu đựng được đến khi giải tán. Anh Cầm Thú đưa tôi và Lý Bình Nhi về chỗ cô ấy rồi cùng Thanh Mai đi đâu đó. Nhìn bộ dạng họ, chỉ có thể là hai nơi, một là khách sạn, hai là một nơi giấu tình nhân nào đó của lão ta.
Vào nhà, lửa giận trong lòng tôi bùng lên: “Em có thấy buồn nôn không hả?”