Một trong chữ yêu quả thật đúng là hại người. Đã như vậy, hắn chỉ cần khống chế được Thẩm Thiên Mạch, thì cũng đồng thời khống chế được thế lực của Thiên Mạc quốc cùng Thất Tuyệt sơn trang, đúng thật rất là lời.
Âm thầm nâng lên một nụ cười tính toán, đôi mắt của Nạp Lan Dung khôi phục lại sự bình thản, lại tiếp tục xem kịch phía trước mặt, cười nói, "Nếu đã hóa giải được hiểu lầm thì bây giờ chỉ cần ngồi xem kịch hay thôi. Các ngươi cũng biết, ta không thích nhất là thời điểm đang xem kịch thì lại phải đi bàn quốc sự mà."
Thẩm Thiên Mạch ngước mắt nhìn sân khấu kịch trước mặt một chút. Nàng không thể phủ nhận, hí khúc (là loại hí kịch truyền thống của Trung Quốc) ở Lục Phương Trai quả thật là không tệ, khó trách có thể hấp dẫn nhiều người đến xem như vậy.
Nạp Lan Dung thấy sự đề phòng trên mặt của Thẩm Thiên Mạch và Huyền Lâu đã tiêu tán, chuyên chú ở xem kịch, khóe miệng hắn không thể không nâng lên một nụ cười, nói: "Nghe nói tửu lượng của Thiên Mạc hoàng hậu không tệ?"
Lông mày của Thẩm Thiên Mạch nhướng lên, trong mắt thoáng qua mấy phần sáng tỏ, cố làm vẻ kinh ngạc hỏi, "Lê vương bệ hạ là nghe ai nói vậy?"
"Ma Cung cung chủ Mặc Trì thanh nhã vô song, tửu lượng rất tốt, đã từng chuốc say cả cho Tam Phục, kẻ tự phong mình là Tửu Tiên, làm cho hắn xấu hổ, không đất dung thân. Đây chính là chuyện được ca tụng rộng rãi trong giang hồ." Nạp Lan Dung nở nụ cười nghiền ngẫm, quan sát nhìn Thẩm Thiên Mạch.
Con ngươi đen láy của Thẩm Thiên Mạch che giấu tâm tư, khóe miệng nụ cười nhàn nhạt, nói: "Chỉ là một chút thủ đoạn thôi."
Lúc nàng uống rượu với Ly Tam Phục sử dụng một chút thủ đoạn để đùa bỡn hắn. Phải biết Ly Tam Phục tự phong Tửu Tiên kia, tửu lượng không phải là người bình thường có thể so với hắn. Tửu lượng của nàng mặc dù rất tốt, nhưng nàng cũng không cần phải đấu tới liều mạng với Ly Tam Phục. Ngày đó đấu rượu với Ly Tam Phục cũng chỉ là mượn chút thủ đoạn, mới làm cho Ly Tam Phục thua thảm bại như vậy.
"Tửu lượng có tốt hay không, ngày khác chúng ta uống một chút thì sẽ biết rõ thôi !" Nạp Lan Dung nói chuyện giống như rất vui vẻ, mặt tò mò nhìn Thẩm Thiên Mạch.
"Được, được, được. Ngày khác chúng ta sẽ cùng đấu tửu lượng, chỉ là nhất định phải rượu Trầm Hương đấy." Trong mắt Thẩm Thiên Mạch thoáng qua một tia ánh sáng, giống như rất hứng thú với việc đấy, vừa nở nụ cười, nói hùa theo.
Nhưng trong lòng thì lại nở nụ cười lạnh lùng. Nàng biết ngay là Nạp Lan Dung làm sao lại có thể đột nhiên nhắc dến chuyện năm đó nàng chuốc say Ly Tam Phục. Thì ra là vì mượn chuyện này để mời nàng "Uống rượu". Chắc chắn là lúc mà mời nàng uống rượu, cũng chính là lúc Nạp Lan Dung chuẩn bị sẵn sàng động thủ với nàng.
Như vậy, cuộc tiệc rượu này chỉ sợ là một Hồng Môn Yến. Trong rượu này chắc hẳn cũng đã được hắn động tay chân vào. Đây chính là lí do vì sao mà nàng muốn uống rượu Trầm Hương. Rượu Trầm Hương đúng là rượu ngon ngàn năm nên nàng mới thích uống rượu. Nàng thích Trầm Hương thứ nhất là bởi vì mùi rượu ngọt của nó, hai là bởi vì mùi của rượu Trầm Hương rất đặc biệt, nếu là cho thêm thứ khác vào, nàng sẽ dễ dàng phân biệt ra được.
Đây chính là nguyên nhân vì sao Thẩm Thiên Mạch đặc biệt nhắc nhở Nạp Lan Dung rằng mình muốn uống rượu Trầm Hương. Nếu bên trong rượu Trầm Hương thêm một chất độc khác vào cũng không dễ bị phân biệt, nhưng đây là chuyện mà cao thủ dụng độc mới biết. Vì vậy, cho dù Nạp Lan Dung có muốn hạ độc nàng, cũng chưa chắc biết được điều này.
Coi như Nạp Lan Dung biết được điều đó thì cũng sẽ không hoài nghi nàng được. Bởi vì chuyện nàng thích uống rượu Trầm Hương cả giang hồ đều biết.
Nạp Lan Dung nghe Thẩm Thiên Mạch đồng ý, nụ cười nơi khóe miệng càng nâng lên, trong mắt thoáng qua một ánh sáng thâm trầm, cười nói: "Rượu Trầm Hương mặc dù là danh quý, nhưng Lê quốc của ta cũng không phải là không có ! Nhất định cho ngươi uống sảng khoái."
Trong lòng Thẩm Thiên Mạch khẳng định rằng, xem ra Nạp Lan Dung cũng không biết công hiệu của rượu Trầm Hương. Thế này còn gì tốt hơn nữa, nàng muốn xem đến tột cùng, Nạp Lan Dung còn muốn chơi kiểu gì nữa. Nàng ngay lập tức nâng lên một nụ cười, nói: "Vậy thì đa tạ Lê vương bệ hạ."
Vừa xem hí khúc, lại vừa không biến sắc thử dò xét lẫn nhau một lần nữa, rồi mới rời đi.
"Ai, thật là mệt chết ta!" Thẩm Thiên Mạch vừa về tới khách sạn, liền duỗi cái lưng mệt mỏi, ngay lập tức, từ bộ dạng khôn khéo cơ trí, đổi thành lười biếng.
Huyền Lâu dịu dàng nhìn Thẩm Thiên Mạch, khóe miệng nở nụ cười. Bây giờ, nhìn Thẩm Thiên Mạch lười biếng như mèo, giảo hoạt như hồ ly, cũng không có răng nhọn móng sắc. Nhưng nếu như ngươi từng thấy qua sự tàn nhẫn cùng ngoan tuyệt, thì ngươi nhất định sẽ cảm thấy, nàng thật ra là kẻ hung ác như lang, quả quyết như báo .
Nụ cười khóe miệng rất dịu dàng, Huyền Lâu chậm rãi nói: "Ta thấy Thiên Mạch và Nạp Lan Dung nói chuyện rất hăng hái nha."
Ánh mắt Thẩm Thiên Mạch chợt lóe, con ngươi đen nhánh mang theo vài phần oán trách nhìn Huyền Lâu, người này rõ ràng là đang trêu chọc nàng đây. Nàng nào có thích nói chuyện phiếm cùng Nạp Lan Dung. Hắn chẳng lẽ không biết đây là lục đục đấu đá, thử dò xét lẫn nhau là rất mệt sao ?
"Ngược lại, ta lại lạnh nhạt với Huyền Lâu rồi. Lần tới, sẽ cho ngươi và Nạp Lan Dung nói chuyện với nhau thôi." Thẩm Thiên Mạch nhếch miệng lên một nụ cười đùa giỡn, trong mắt là tràn đầy sự giảo hoạt.
Bóng đêm dần buông. Sau khi Thẩm Thiên Mạch trêu trọc Huyền Lâu một phen, cũng miễn cưỡng trở về phòng. Một mình nằm ở trên giường, đột nhiên cảm thấy bên cạnh trống rỗng .
Ngày trước vẫn luôn luôn là một mình cô độc, nàng cũng không cảm thấy có gì không ổn.Nhưng mà, một khi bên cạnh có thêm một nguồn ấm áp cho mình, khi rời đi, lại cảm thấy không quen.
Nhớ hắn rồi. Nàng nhớ mùi hương trên người của Tư Đồ Cảnh Diễn. Nhớ sự ấm áp của Tư Đồ Cảnh Diễn. Nhớ nụ cười tà mị của Tư Đồ Cảnh Diễn, đôi mắt cưng chìu của chàng khi nhìn mình.
Nhớ tất cả mọi thứ thuộc về Tư Đồ Cảnh Diễn, nỗi nhớ giống như thủy triều dâng tràn trong lòng Thẩm Thiên Mạch. Nàng vẫn cảm thấy mình không phải là một cô gái ngây thơ với những thứ tình cảm nam nữ này. Trải qua một lần bị phản bội cùng lừa gạt, nàng vẫn cho là nàng sẽ không động tâm lần nữa. Nhưng mà, chính Tư Đồ Cảnh Diễn đã xuất hiện và thay đổi nàng.
Nàng chưa bao giờ biết, nàng cũng có thể vì một người, mà đi làm bất cứ chuyện gì. Không cần có nguyên do, chỉ cần có thể giúp được hắn, nàng đều nguyện ý đi làm.
Khóe miệng treo lên nụ cười nhàn nhạt. Thẩm Thiên Mạch nằm ở trên giường, theo thói quen đưa tay ra, muốn ôm lấy cổ của Tư Đồ Cảnh Diễn, nhưng tay lại rơi vào khoảng trống, trong tay trống trơn.
Nhìn khoảng trống trong bàn tay, Thẩm Thiên Mạch đột nhiên cảm thấy sự phiền muộn mà từ trước đến nay chưa từng có. Nàng buồn bực đứng dậy, tựa vào bên cửa sổ, nhìn ánh trăng lẳng lặng như dòng nước chảy vào bên trong phòng.
Không biết Tư Đồ Cảnh Diễn lúc này đang làm gì.
Đột nhiên, có một tiếng đàn được khảy lên, cắt đứt suy nghĩ của Thẩm Thiên Mạch. Tiếng đàn này cũng không vang, đứt quãng, nghe không rõ, hình như cách đây rất xa, nhưng Thẩm Thiên Mạch là người tập võ, nhĩ lực hơn người, nên cũng mơ hồ nghe được một chút.
Nàng khẽ nhíu nhíu mày, đã trễ thế này, vẫn còn có người đang khảy đàn sao ? Dù sao nàng cũng không ngủ được, không bằng đi ra xem một chút, là ai mà đêm đã khuya rồi còn khảy đàn.
Ra khỏi khách sạn, Thẩm Thiên Mạch đi về hướng đông, cũng bất tri bất giác đi tới trước phủ đệ của Nạp Lan Dung từng ở, trước khi hắn trở thành quốc vương của Lê quốc. Khách sạn nàng đang ở cách phủ đệ này của Nạp Lan Dung cũng không xa, chỉ gần nửa con phố. Tiếng đàn này chính là từ trong phủ đệ của Nạp Lan Dung truyền ra.
Tới gần chỗ này rồi, tất nhiên nàng cũng nghe được rõ ràng hơn. Tiếng đàn rất sâu lắng, như giai điệu của nước chảy, trong đó xen lẫn những cảm xúc rất phức tạp, hình như mang theo cả bi thương, lại như kìm nén chút vui vẻ,.
Lông mày Thẩm Thiên Mạch nhẹ nhàng kéo lên, trong mắt thoáng qua một tia nghi ngờ. Lúc này, phủ đệ của Nạp Lan Dung lại có thể có người ở, mà còn khảy đàn? Con mắt sắc hơi trầm xuống một cái, Thẩm Thiên Mạch thu lại hơi thở, cẩn thận lẻn vào phủ đệ Nạp Lan Dung.
Sau khi Nạp Lan Dung trở thành Lê vương, tòa phủ đệ này liền bị trống. Bây giờ cũng không có ai ở đây, Thẩm Thiên Mạch men theo tiếng đàn, thận trọng đến gần.
Chỉ nhìn thấy trong đình ở lòng hồ có một thiếu nữ hắc y đang ngồi. Thiếu nữ mặc quần áo màu đen lụa mỏng, trên mặt cũng có cái khăn che màu đen, không thấy rõ tướng mạo của nàng.
Thẩm Thiên Mạch nhíu nhíu mày, bên bờ cách một đoạn với lòng hồ, mà trong đình ở lòng hồ cũng không có hành lang nối với, bốn phía cũng không có người hầu. Nữ tử này không cách nào để ra đến lòng hồ như vậy, xem ra là lấy khinh công bay vọt qua .
Khoảng cách này cũng không ngắn, với công phu của Thẩm Thiên Mạch, với chuyện không có bất kỳ điểm mượn lực nào, chỉ sợ cũng chỉ có thể đi được một khoảng cách xa như vậy mà thôi. Qua đấy có thể thấy được, cô gái trong lòng hồ này công phu không hề tầm thường.
Chân mày Thẩm Thiên Mạch chau càng lại sâu. Cô gái thần bí này, đêm khuya còn ngồi đánh đàn mà công phu cũng không tầm thường, lại còn xuất hiện trong phủ đệ của Nạp Lan Dung. Nghe tiếng đàn này của nàng có rất nhiều hoài niệm.
"Là ai đêm khuya viếng thăm?"
Đang lúc Thẩm Thiên Mạch suy tư, tiếng đàn trong hồ cũng là đột ngột ngừng lại. Trong lòng Thẩm Thiên Mạch rét lạnh. Nàng đã thu lại hơi thở, cô gái này vẫn còn có thể phát hiện ra sự tồn tại của nàng? Mà còn với khoảng cách xa như vậy, dù nàng không hề có thả hơi thở của mình ra chút nào, nữ tử này vẫn có thể thấy nàng? Ngay cả nàng sợ rằng cũng không làm được đến thế, nữ tử này không đơn giản.
"Bị tiếng đàn của cô nương hấp dẫn, mạo muội rồi." Trong mắt Thẩm Thiên Mạch có ánh sáng lạnh chợt lóe, dù sao cũng đã bị phát hiện rồi, che giấu cũng vô ích. Huống chi nàng cũng rất có hứng thú đối với cô gái trong hồ này.
Giọng nói réo rắt mượn nội lực truyền đi, rõ ràng truyền vào bên tai cô gái áo hắc y. Thẩm Thiên Mạch thấy cô gái áo hắc y kia chậm rãi đứng dậy, tay áo màu đen ở trong gió mở ra một đường cong. Tiếp theo đó, Thẩm Thiên Mạch không thể tin được, trợn to hai mắt nhìn.
Nàng không phải là chưa từng gặp qua cao thủ, chính khinh công của nàng cũng là hạng nhất. Nhưng tốc độ của nữ tử này khiến nàng không tưởng tượng nổi rồi. Chỉ trong thời gian một cái nháy mắt, thậm chí không thấy rõ nữ tử này di động thân mình như thế nào, nàng đã thoải mái đứng ở trước Thẩm Thiên Mạch.
Cô gái áo đen khăn che mặt kia xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên Mạch, nàng hơi kinh ngạc sau đó lại bình tĩnh lại, cười nói : "Công phu của cô nương thật tốt."
Cô gái áo đen kia nghe Thẩm Thiên Mạch nói chuyện, mới nâng lên tròng mắt hồi nãy đến giờ vẫn lạnh nhạt nhìn vào cổ cầm trong tay mình. Nàng nhìn về phía Thẩm Thiên Mạch. Trong nháy mắt, trong mắt cô gái áo đen kia thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh được nàng bình tĩnh lại, thu lại trong tròng mắt, giọng điệu thản nhiên nói: "Chút tài mọn."
Thẩm Thiên Mạch là nhân vật như thế nào, cho dù sự kinh ngạc này của nàng ta chỉ là trong nháy mắt liền biến mất, cũng không có chạy thoát k