hỏi con ngươi của Thẩm Thiên Mạch. Sự kinh ngạc này cho nàng biết, rõ ràng là nàng ta biết nàng ! Không phải loại loại kinh ngạc khi thấy dung mạo của nàng, mà là mang theo vài phần cảnh giác cùng mấy phần nghi ngờ, kinh ngạc, cô gái mặc áo đen này đã gặp qua nàng!
Con ngươi Thẩm Thiên Mạch đen nhánh càng thêm thâm trầm, chân mày nhíu lên, khóe miệng tràn ra nụ cười, cười nói : "Thiên Mạch cảm thấy cô nương rất quen thuộc đấy."
Quả nhiên, trong mắt cô gái áo đen kia lướt qua vẻ kinh hoảng, lại tiếp tục thu lại cảm xúc, chậm rãi nói : "Cô nương nhận lầm thôi."
"Thì có lẽ vậy...! ." Thẩm Thiên Mạch cười lên tiếng.
Nàng cũng chưa từng gặp qua cô gái áo đen này, nàng khẳng định điều ấy. Thế nhưng cái cô gái áo đen này lại từng gặp nàng! Điều này thật kỳ quái.
Thẩm Thiên Mạch nhìn cô gái áo đen trước mắt, khí chất cả người cô gái này giống như như ẩn như hiện, không tồn tại .
Trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc, Thẩm Thiên Mạch ngước mắt nhìn về phía cô gái áo đen này lần nưa. Hơi thở như ẩn như hiện. Đây không phải là hơi thở mà nàng cảm thấy ở bên cạnh Nạp Lan Dung sao?
Chẳng lẽ nghe nói người mà vẫn luôn đi theo bên người của Nạp Lan Dung là một tuyệt thế cao thủ ! Mà cao thủ này chính là cô gái trước mắt? Mới vừa rồi khih công của cô gái này nàng cũng đã thấy được, tuyệt đối cao hơn nàng. Chỉ là không biết võ công cô gái nay như thế nào? Nếu là thật sự là trên nàng, như vậy chuyện sau này thật không dễ dàng rồi.
"Cầm của cô nương rất đặc biệt, có thể cho ta mượn xem một chút được hay không?" Thẩm Thiên Mạch giống như lơ đãng đưa tay, cầm giữ chặt cổ tay của cô gái, nhướng mày, Thẩm Thiên Mạch kinh ngạc nhìn nàng ta.
Tròng mắt nàng kia thấy Thẩm Thiên Mạch làm vậy cũng kinh ngạc, nhưng không tránh né, chỉ cười nhàn nhạt. Nụ cười kia mang theo vài phần thần bí cùng bí hiểm, giọng điệu nhàn nhạt, mang theo vài phần lạnh lùng: "Đàn này, ta không thích người khác đụng vào."
Thẩm Thiên Mạch nhíu lông mày, thu lại tay đang giữ chặt mạch môn của cô gái. Không có nội lực, nữ tử này không có một tia nội lực nào cả? Làm sao có thể! Nàng mới vừa từ trong đình ở lòng hồ ra đây, chẳng lẽ không dùng khinh công? Làm sao mà có thể một tia nội lực cũng không có!
Trong lòng Thẩm Thiên Mạch rất nghi ngờ, nhưng trên mặt cũng không biến sắc, nhếch miệng lên một nụ cười thản nhiên : "Nếu là vật cô nương yêu thích, Thiên Mạch cũng không muốn ép buộc cô nương."
Nói xong, ống tay áo Thẩm Thiên Mạch màu trắng vừa nhấc, nhìn như chỉ là tùy ý vung lên, sau đó bình tĩnh nhìn nàng kia. Trong mắt hiện lên sự thâm thúy, cũng vẫn giọng điệu thản nhiên nói : "Hôm nay được gặp cô nương, Thiên mạch rất vui vẻ. Sau này còn gặp lại."
Cô gái áo đen kia cũng không có phản ứng gì, chỉ là nhàn nhạt nhìn Thẩm cạn mạch, chậm rãi nói ra : "Sau này còn gặp lại."
Thẩm Thiên Mạch xoay người nhanh chóng rời đi, khóe miệng cũng gợi lên một nụ cười ngoan tuyệt. Sau này còn gặp lại, cô gái bên cạnh Nạp Lan Dung.
Mặc dù không biết nữ tử này cùng với Nạp Lan Dung có quan hệ gì, nhưng Nạp Lan Dung cũng không phải là người dễ dàng tin tưởng người khác. Thế nhưng hắn lại cho phép nữ tử này theo bên mình, tất nhiên quan hệ của hai người cũng không đơn giản. Nếu là có thể nắm hành tung của nữ tử này trong tay, như vậy hành tung của Nạp Lan Dung cũng có thể nắm trong tay.
Mới vừa rồi nàng vừa giơ tay áo, nhìn như vô ý, thật ra là vẩy một loại bột vô sắc vô vị, chính là thuốc truy hương của Ma Cung, Thiêm Hương. Nếu cho thêm nó vào hương người, cũng sẽ không có gây ra bất kỳ điều gì, cũng sẽ không có mùi vị gì tản ra. Nhưng nếu là một loại côn trùng đặc biệt của Ma Cung mới có thể phát hiện được mùi vị đặc biệt thuộc của Thiêm Hương.
Thẩm Thiên Mạch nâng lên một nụ cười nhạt thản nhiên. Nắm trong tay hành tung của Nạp Lan Dung, đối với việc sau này làm việc càng tiện hơn.