Thực ra, bắt đầu từ lúc màn hình trên tường bỗng nhiên vụt sáng, nỗi kinh ngạc trong lòng cô đã không ngừng tăng lên, cảm giác không dám tin, không thể tưởng tượng nổi. Cô vốn tưởng rằng có thể người quen của họ có chút quan hệ với cảnh sát, nghe ngóng chút thông tin từ phía họ. Kết quả là họ không cần thông qua cảnh sát, thông tin của cảnh sát còn không nhanh bằng họ, thậm chí ngay cả xã hội đen họ còn biết rất rõ, quả là thần kỳ.
Lúc này, sự tò mò của cô về thân phận của Phong Bình còn vượt qua cả nỗi lo về sự an nguy của Đường Ca Nam, đúng là tội lỗi, tội lỗi!
Sau một hồi im lặng, Phong Bình không kìm được lại bắt đầu lẩm bẩm: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sốt ruột chết đi được”.
“Sốt ruột cũng vô ích”.
“Sao Bính Thần vẫn chưa có thông tin gì? Anh ta có phái người đi tìm thật không?”
“Cô ngồi xuống kia một lúc đi”. Quả thực Phương Quân Hạo không thể chịu nổi cô, “Cô cứ đi đi lại lại như thế, ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi”.
Tâm trạng Phong Bình rối bời, nghe Quân Hạo nói vậy liền ngồi sang một bên, không nói gì.
Không khí trong phòng chìm vào yên tĩnh.
Khoảng mười phút sau, cuối cùng thì Kavin cũng chắc chắn rằng vụ mưu sát ở khách sạn là cuộc chiến trong nội bộ xã hội đen nhằm tranh quyền đoạt lợi. Người đứng đầu bang sắp bị thay thế, một số người cạnh tranh đã nhân cơ hội này tiêu diệt đối thủ của mình, còn hung thủ là ai thì vẫn đang trong quá trình điều tra.
Thông tin này không có gì nóng hổi, mọi người nghe đều im lặng không nói gì.
Lúc ấy, điện thoại của Đường Minh Tuyên đổ chuông. Cô nhìn màn hình thấy số điện thoại của Đường Hạo Vân, vội nhấc máy: “Có thông tin gì không?”
“Không có”. Đường Minh Tuyên có vẻ nản lòng, lúng túng nhìn Phong Bình.
“Vậy thì cũng phải nhắn lại chứ, mọi người đều rất sốt ruột”. Đường Hạo Vân tỏ vẻ rất bất mãn về hiệu quả làm việc của cô, “Không nói nữa, em mau về nhà đi”.
“Biết rồi”. Đường Minh Tuyên đáp lại một tiếng, ngắt điện thoại rồi nói với Phong Bình: “Tôi phải về rồi”.
“Tôi tin là anh Nam sẽ không sao đâu”. Phong Bình đứng dậy tiễn cô, an ủi rằng: “Đừng lo, có tin gì tôi sẽ báo cho mọi người”.
Đường Minh Tuyên gật đầu, từ biệt bố con nhà họ Phương, sau đó ra về.
Gian phòng lại chìm vào yên tĩnh.
Năm phút sau, Phong Bình thực sự không thể nén nhịn được nữa, cô đứng dậy, giọng nói rất kiên quyết: “Để lão Thất lộ diện đi. Cứ ngồi đợi thế này, tôi e là không kịp”.
Nghe vậy, bố con nhà họ Phương nhìn nhau, sau đó Phương Quân Hạo quay đầu lại, ngầm tỏ vẻ đồng ý.
Phương Bá Thao đến trước điện thoại, vừa nhấc ống nghe lên, bấm số đầu tiên.
Bỗng nhiên loa vang lên tiếng ngựa kêu kỳ lạ.
“Bính Thần có thông tin rồi”. Phương Quân Hạo không kìm được thốt lên.
“Anh ta nói gì?” Phong Bình lao như tên bắn về phía máy tính.
Phương Bá Thao cũng vội đặt ống nghe xuống, đến gần con trai kiểm tra.
Trong hộp thoại của máy tính hiện lên một tấm ảnh, người trong ảnh chính là Đường Ca Nam.
Anh ta mặc bộ quần áo ngủ màu trắng, ngồi trên quầy ba hình vòng cung của một quán rượu, tóc tai bù rù, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, nhìn trông có vẻ suy sụp, đôi mắt sáng đến khác thường, chỉ có điều nét mặt thì có chút… kinh ngạc.
Đối diện với một người đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, chẳng nói chẳng rằng xông vào chụp ảnh, kinh ngạc là điều khó tránh khỏi. Đường Ca Nam không kịp ngăn anh ta, chỉ phun ra một câu tiếng Anh: “Hi, anh định làm gì?”
Phong Bính Thần cũng không đáp lại mà vứt điện thoại cho trợ lý đứng sau, dặn dò bằng tiếng Anh: “Lập tức gửi ảnh đi, nhân tiện nói với mọi người đã tìm thấy người rồi”.
Anh nói chuyện với người ở phía sau nhưng mắt thì nhìn Đường Ca Nam chằm chằm, nhìn anh ta từ đầu đến chân không chút kiêng nể. Ánh mắt của anh rất sắc bén.
Đường Ca Nam bị anh ta soi như vậy, trong lòng cũng thấy ngạc nhiên. Nhưng nghe anh ta nói tiếng Trung rất trôi chảy, nghĩ bụng chắc anh ta là Hoa kiều nên nét mặt rạng rỡ hơn rất nhiều.
“Chào anh! Tôi họ Đường…” Anh chủ động giơ tay ra
“Tôi biết cậu là ai”.
Bính Thần ngắt lời anh không chút khách khí, kéo chiếc ghế ngồi xuống, lạnh lùng nói: “Cậu cũng đẳng cấp thật đấy, tôi đích thân dẫn người chạy nhông nhông khắp nơi tìm cậu. Vậy mà cậu lại thư thả ngồi uống rượu ở đây”. Anh liếc nhìn ly rượu của Đường Ca Nam rồi nói tiếp: “Ồ, uống hẳn rượu Lafleur, cậu quả là biết thưởng thức”.
“Thực tế là tôi không được hưởng thụ, ha ha”.
Đường Ca Nam cười gượng, có vẻ khó xử, anh nhìn vệ sĩ, sau đó nghiêng người sát lại gần chỗ ngồi của Bính Thần, hạ thấp giọng nói: “Nếu anh giúp tôi trả tiền rượu, vậy thì tôi…”
“Cậu nói cái gì?” Phong Bính Thần không dám tin vào tai mình, trau mày cười khẩy và nói: “Không có tiền thì uống rượu cái nỗi gì?”
“Tôi vội đi, quên không mang”. Đường Ca Nam mỉm cười, “Chỉ là nhờ anh trả hộ, tôi có thể viết giấy nợ, tôi sẽ trả lại anh trong thời gian sớm nhất, ha ha”.
“Dựa vào cái gì mà tôi phải trả tiền cho cậu?” Phong Bính Thần cười khẩy.
“Nếu anh đã tìm tôi thì chắc chắn là tìm tôi có việc, đúng không?” Đường Ca Nam mỉm cười.
“Không sai”. Phong Bính Thần tiếp tục cười khẩy, “Tôi tìm cậu, nhưng tôi chỉ cần biết cậu vẫn còn sống, không chết nơi đầu đường xó chợ là được, không có nghĩa vụ trả tiền rượu cho cậu”.
Đường Ca Nam không thể cười được nữa.
Anh mượn điện thoại của quầy ba, gọi cho trợ lý Dương Phàm mấy cuộc điện thoại liền, khổ nổi máy của anh ta bận liên tục… toàn là gọi quốc tế, anh chàng này nói chuyện mấy tiếng đồng hồ liền, thật là kinh khủng!
Dĩ nhiên anh cũng gọi cho Đường Thi hai cuộc nhưng không có người nghe máy, kết quả là bảo vệ quán bar cứ nhìn anh chằm chằm. Đúng lúc anh tưởng rằng mình sẽ bị ăn một trận đòn tơi bời thì chàng trai tuấn tú này xuất hiện, còn tự xưng là đang tìm anh khắp nơi.
“Anh là ai? Vì sao lại tìm tôi?”
Phong Bính Thần mặt hầm hầm, chưa kịp nói gì thì tiếng chuông điện thoại réo rắt trầm bổng vang lên.
Trợ lý mang điện thoại đến, cúi người khẽ nói: “Điện thoại của ngài”.
Phong Bính Thần im lặng không nói gì, mặc kệ cho tiếng nhạc kêu hết lần này đến lần khác. Đôi mắt đẹp hai màu ấy nhìn chằm chằm vào Đường Ca Nam không rời, không nghe điện thoại.
Đường Ca Nam bị anh ta nhìn đến sởn gai ốc, anh chớp mắt, sờ mũi, mỉm cười và nói: “Anh nghe điện thoại đi, nhìn tôi làm gì?”
Đường Ca Nam luống cuống đỡ điện thoại, chỉ vào mũi của mình và hỏi anh ta: “Tìm tôi?”
Phong Bính Thần không thể chịu được, quay đầu lại, đặt tay lên trán thở dài: “Ngu không chịu nổi”.
Đường Ca Nam tự động bỏ qua câu nói công kích ấy, nhăn nhó nhấn nút nghe: “A lô”.
Không ai nói gì.
Anh nhìn Phong Bính Thần một cái rồi hỏi: “Này? Nói gì đi chứ?”
“Em đây, anh không sao chứ?”
“Phong Bình?” Đường Ca Nam vô cùng ngạc nhiên, vội đứng bật dậy kinh ngạc thốt lên: “Sao lại là em? Sao em lại… Đợi đã, này, rốt cuộc anh là ai?” Câu này là hỏi Phong Bính Thần.
“Anh ấy là Phong Bính Thần”. Phong Bình ở đầu dây bên kia đã trả lời hộ anh ta.
“Phong Bính… ồ, anh ta họ Phong…”
Sau phút ngạc nhiên, Đường Ca Nam vội hiểu ý ngay, lập tức nghiêng đầu về phía anh ta, đôi mắt tròn xoe đầy ngạc nhiên. Phong Bính Thần hếch cằm ngạo mạn, mắt híp lại nhìn anh, rất ra vẻ ta đây.
Đường Ca Nam vội nhe răng, mỉm cười với anh ta, gật đầu. Đùa cái gì vậy chứ, anh ấy là ông bác tương lai, dĩ nhiên phải xu nịnh rồi.
“Anh không sao chứ?” Phong Bình lại hỏi, “Anh ra ngoài uống rượu sao không mang điện thoại đi, áo khoác cũng không mặc?”
“Cái này…”
Nhắc đến chuyện này, Đường Ca Nam có trăm điều muốn nói vạn điều muốn nói, nhưng tất cả như một mớ bòng bong, không biết bắt đầu từ đâu, định nói rồi lại thôi: “Chuyện dài lắm, khó nói hết được, khi nào về anh sẽ nói cho em biết, được không?”
“Khi nào về anh phải nói cho rõ đấy”.
Đường Ca Nam thấy giọng nói của cô có gì khang khác, vội cười trừ: “Anh chỉ ra ngoài uống chút rượu thôi mà, tuy có muộn một chút nhưng anh tuyệt đối không phải là sâu rượu”.
“Chuyện này còn đáng ghét hơn cả chuyện anh đi đàn đúm, anh khiến mọi người đều lo lắng cho anh”.
“Vậy hả, xảy ra chuyện gì sao?” Đường Ca Nam nhận thấy có chút hiểu lầm.
“Đồ ngốc”. Phong Bính Thần tỏ vẻ từ bi nói cho anh biết: “Khách sạn Jili xảy ra án mạng, ba người bị bắn chết. Kết quả cậu lại mất tích một cách thần bí năm, sáu tiếng đồng hồ. Ha ha, khi cậu thư thả hưởng lạc ở đây thì bên ngoài đã loạn lên từ lâu rồi”.
“Có chuyện này sao?” Đường Ca Nam ngạc nhiên.
“Đừng có tưởng rằng tôi lên cơn thèm rượu giống cậu, nửa đêm chạy đến quán bar uống rượu?” Phong Bính Thần không kiềm chế được lại muốn nổi nóng.
Nửa đêm nửa hôm chạy ra ngoài uống rượu, khiến mọi người được một trận hết hồn, đúng là đáng ghét!
“Tôi quyết không gả em gái cho một con sâu rượu”.
“Xin anh yên tâm, tôi không phải là sâu rượu”.
“Tôi chỉ tin vào mắt mình”.
“Tôi không muốn đắc tội với anh, e là chuyện này anh không quyết định được”.
“Cậu nói cái gì?” Phong Bính Thần nổi trận lôi đình: “Cậu đang cầu xin tôi xử lý cậu một trận sao?”
“Vũ lực không thể giải quyết được vấn đề”.
“# @ # $ # %”
Phong Bình cầm chặt ống nghe, không thể nói xen vào được, nhưng nghe thấy hai đấu khẩu, cũng cảm thấy hành vi của Đường Ca Nam rất hung hăng. Cô vội cúp điện thoại, gọi điện cho Đường Minh Tuyên, bảo họ yên tâm.
Đường Hạo Vân nghe thấy tin đó cũng rất vui, sau một hồi vui mừng thì lại thấy nghi ngờ tính chân thực của thông tin này. Dù sao thì phía cảnh sát cũng chưa điều tra được gì, Phong Bình lấy thông tin ở đâu? Anh vừa nói khiến Đường lão phu nhân cũng thấy nghi ngờ. Nhưng Đường Minh Tuyên thì hoàn toàn tin lời Phong Bình.
Một lúc sau, Đường Ca Nam gọi điện về nhà nói với mọi người là mình vẫn ổn.
Cuối cùng thì mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm. Đường lão phu nhân an tâm nhưng vẫn mắng cho anh một trận. Dù là bị mắng, Đường Ca Nam cũng đành phải nghe.
Thế là vụ mất tích kỳ lạ này cũng được khép lại.
Sau chuyện này, Phong Bính Thần than vãn với Phong Bình, trên thế giới này không có ai dám ngồi thư thả trong quán bar uống rượu để anh phải chạy khắp nơi đi tìm.
Phong Bình mỉm cười an ủi anh: “Đều là người một nhà, việc gì phải nói như thế”.
Phong Bỉnh Thìn nghe vậy, quay một góc 45 độ ngẩng mặt lên trời, nước mắt đầm đìa, nhăn nhó thở dài: “Đúng là con gái chỉ ưa bề ngoài”.
Dù thế nào thì chuyện này cũng đã kết thúc.
Khi máy bay riêng của Đường Trạm hạ cánh xuống New York thì nhận được tin con trai đã về nước an toàn.