t trong hai người nói với anh rằng, anh bị cấm xuất cảnh.
Nhiếp Vũ Thịnh sửng sốt: “Cái gì? Tại sao?”
“Có người tố cáo anh tội nhận hối lộ, vụ án này chúng tôi đang tiến hành điều tra, hơn nữa tình tiết vụ án nghiêm trọng nên tạm thời anh không được xuất cảnh.”
Nhiếp Vũ Thịnh thần người ra một lúc rồi hỏi: “Tôi có thể gọi điện cho luật sư của mình không?”
“Đương nhiên là được.”
Anh bị đưa đến phòng Kinh tế sở Công and để phối hợp điều tra, đến đây anh mới biết hóa ra có người đã tố cáo anh ăn hoa hồng của công ty CM nên mới chọn dự án này đưa vào bệnh viện, hơn nữa ca phẫu thuật đầu tiên đã làm chết một người.
Hiểu ra vấn đề, anh không nén được giận dữ: “Tôi không hề ăn hoa hồng, hơn nữa dự án của công ty CM đã được nhóm chuyên gia kiểm định rất nhiều lần, bệnh viện mới quyết định rất nhiều lần, bệnh viện mới quyết định đưa vào. Tôi lại là bác sĩ chính phụ trách bệnh nhân, lúc đầu tôi đã khuyên nên dùng phương pháp phẫu thuật truyền thống, là người nhà bệnh nhân lựa chọn phương án của công ty CM, những điều này đều được ghi chép trong biên bản trò chuyện và giấy đồng ý tiến hành phẫu thuật.”
Nhưng cảnh sát hoàn toàn không quan tâm đến điều đó: “Anh nói những điều này đều vô ích. Có bác sĩ nào không ăn chiết khấu đâu?”
Nhiếp Vũ Thịnh gằn từng chữ một: “Tôi làm bác sĩ lâm sàng mấy năm nay, chưa hề nhận chiết khấu tiền thuốc bao giờ, cũng chưa hề nhận phong bì của bệnh nhân. Anh tin hay không thì tùy!”
“À, to mồm nhỉ! Vậy sự cố y tế kia là thế nào?”
“Đấy có phải là sự cố y tế hay không cần có bệnh viện tuyến trên cử đoàn giám định đến giám định mới biết được. Anh là cảnh sát, không được ăn nói hồ đồ, càng không thể đưa ra kết luận tùy tiện như vậy.”
Luật sư đến nơi thì cảnh sát đã tra hỏi xong. Ra khỏi sở Cảnh sát, mặt Nhiếp Vũ Thịnh sầm xuống. Lên xe, anh gọi điện cho Chủ nhiệm Phương, ông vô cùng ngạc nhiên nói: “Mấy hôm nay người nhà bệnh nhân không đến làm loạn nữa, tôi tưởng họ thôi rồi, không ngờ lại giở trò này. Tiểu Nhiếp, cậu không phải lo, chúng tôi đều biết cậu trong sạch, cậu chưa bao giờ ăn chiết khấu. Mà ca mổ ấy khẳng định không phải là sự cố y tế.”
Chủ nhiệm Phương là bác sĩ ngoại khoa tim mạch có tiếng trong nước, ông nói không phải sự cố y tế không phải là thiên vị học trò, càng không phải vì nửa đầu ca phẫu thuật này do ông đảm nhiệm. Trong mắt Chủ nhiệm Phương, kỹ thuật là kỹ thuật. Giả dụ ông hay Nhiếp Vũ Thịnh không xử lý tốt về mặt kỹ thuật, dẫn đến cái chết của bệnh nhân, đó mới là sự cố y tế. Còn nếu ông và Nhiếp Vũ Thịnh đều không có sai sót nào trên bàn mổ, quá trình điều trị trong bệnh viện cũng không có vấn đề gì, thì cái chết của bệnh nhân chỉ là do cấp cứu vô hiệu mà thôi.
Chính vì vậy, ông mới khẳng định đó không phải là sự cố y tế. Cây ngay không sợ chết đứng, cho dù bộ Y tế có phái cả trăm chuyên gia xuống giám định,, chỉ cần hỏi rõ quá trình phẫu thuật và điều trị là biết không thể nào cấu thành sự cố y tế được.
Nhưng Chủ nhiệm Phương và bác sĩ Nhiếp đều không ngờ người nhà bệnh nhân đã chi tiền cho một công ty truyền thông mạng tạo scandal, bắt đầu làm ầm ĩ chuyện này trên mạng. Do mâu thuẫn giữa bác sĩ với bệnh nhân vốn gay gắt, nên lần trước sau khi phát trên truyền hình, trên mạng liền dấy lên không ít lời bàn tán, rất nhiều người cho rằng chắc chắn bệnh viện đã nhận hoa hồng, nếu không sao lại xúi giục bệnh nhân thực hiện ca phẫu thuật rủi ro cao như vậy? Đây chính là coi thường mạng sống con người, đêm bệnh nhân ra làm thí nghiệm. Còn về phía gia đình bệnh nhân, người nhà họ bị chết như vậy, chẳng lẽ còn cấm họ đến làm loạn một trận hay sao?
Mà bây giờ công ty truyền thông mạng kia lại dần dần đổ hết lỗi cho Nhiếp Vũ Thịnh. Họ tung ảnh và tư liệu về Nhiếp Đông Viễn lên khắp nơi trên mạng, gọi anh là bác sĩ vô đạo đức, nhẫn tâm lừa người bệnh làm phẫu thuật. Nhất thời làm dư luận xôn xao, trên mạng đầy lời ong tiếng ve.
Tình hình dần trở nên mất kiểm soát, có người con truy ra cả hoàn cảnh gia đình anh, nói chắc anh không nhận tiền đút lót, vì anh đường đường là con trai Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Đông Viễn. Nhưng một phe khác phản đối, nói không lẽ công tử con nhà giàu thì không nhận tiền hối lộ sao? Trong lúc mọi người đang tranh luận gay gắt thì có người lại tung một tin động trời: “Tập đoàn Đông Viễn và công ty CM có quan hệ lợi ích với nhau, chính vì Nhiếp Vũ Thịnh là thái tử của Tập đoàn Đông Viễn, nên việc anh tiến cử dự án của công ty CM là quả hợp tình hợp lý! Các vật liệu cấy ghép tim và máy điều hòa nhịp tim của công ty CM đều được phân phối bởi công ty Dược phẩm Khánh Sinh lừng danh trong nước, mà công ty Dược phẩm Khánh Sinh lại thuộc Tập đoàn Khánh Sinh được niêm yết trên sàn chứng khoán, cũng chính là cổ đông lớn thứ hai của công ty Đông Viễn niêm yết trên sàn chứng khoán Hồng Kông!”
Tin động trời này được tiết lộ rất chuyên nghiệp, phía dưới còn có hình minh họa chi tiết mối quan hệ giữa bốn bên là công ty CM, công ty Dược phẩm Khánh Sinh, Tập đoàn Khánh Sinh và công ty Đông Viễn, đăng cả hình chụp những tư liệu công khai của công ty Đông Viễn ở sở Giao dịch chứng khoán Hồng Kông, trong cột thông tin về cổ đông, có tên của Tập đoàn Khánh Sinh.
Thông tin này vừa bung ra ngay lập tức khiến dư luận dậy sóng, trở thành tiêu điểm của các trang mạng lớn ngày liền. Các phương tiện truyền thông bắt đầu can thiệp, liên tục đưa tin, áp lực khổng lồ từ dư luận đã khiến các nhà chức trách không thể ngồi yên được nữa, bèn cử một tổ công tác đến bệnh viện, lập tức tiến hành điều tra giám định sự cố y tế này. Dù vậy, trên mạng vẫn tràn ngập lời ong tiếng ve, vì trong số thành viên của nhóm chuyên gia được công bố, người đứng đầu là Phó Chủ tịch hội Nghiên cứu học thuật ngoại khoa tim mạch, mà Chủ nhiệm Phương cũng là Phó Chủ tịch của hội này. Trong mắt cư dân mạng, cuộc điều trần này hẳn đã được dàn xếp trước nên không thể công bằng, dưới sự tác động với ý đồ xấu, dư luận lại càng thêm nghi ngờ phẫn nộ.
Nhiếp Vũ Thịnh quay trở lại bệnh viện trong tình cảnh ấy. Tổ công tác yêu cầu anh nói rõ tình hình, trong khi đó, trên mạng vẫn tranh luận gay gắt, bất luận phía bệnh viện nói gì đi nữa cũng chẳng ai chịu tin, thậm chí trong bệnh án có một chữ bị viết nhầm, gạch đi viết lại cũng bị coi là sửa đổi hồ sơ để che giấu sự thật. Chủ nhiệm Phương nuốt không trôi cơn giận này, ông nổi trận lôi đình mắng: “Lão Uông là Phó chủ tịch nên sẽ bênh vực tôi à? Logic kiểu quái gì thế? Bọn họ cứ luôn miệng nói phải phái những chuyên gia giỏi nhất xuống, giờ phái xuống rồi lại bảo chắc chắn sẽ thiên vị bao che. Các chuyên gia tim mạch nổi tiếng trong nước đều là thành viên hội nghiên cứu của chúng tôi, theo như lập luận vớ vẩn của họ thì bất kể phái ai xuống, cũng đều là thiên vị bao che hết!”
Nhiếp Vũ Thịnh không có cách nào an ủi chủ nhiệm, đành nói: “Chú đừng giận quá, đa số mọi người vẫn hiểu lý lẽ mà. Cây ngay không sợ chết đứng, sẽ có người tin tưởng chúng ta.”
“Tin tưởng gì chứ?” Chủ nhiệm Phương đùng đùng tức giận, “Hôm qua còn có một lũ người kéo đến bên ngoài bệnh viện, giăng biểu ngữ, nói chúng ta cấu kết với công ty trên sàn chứng khoán, vì tiền mà giết người. Đến cả mấy trò từ thời Cách mạng Văn hóa cũng lôi ra, chỉ thiếu chưa dán báo tường[1] nữa thôi. Tôi không thể nhịn được việc đám người đó bôi nhọ bệnh viện, bôi nhọ khoa Ngoại Tim mạch chúng ta.”
[1] Dán báo tường: Một hình thức phát biểu của dư luận, thịnh hành vào những năm 50 cho đến đầu những năm 80 thế kỷ trước, nhất là trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa.
Nhằm xoa dịu sự phẫn nộ của công chúng, đồng thời chứng minh sự vô tội của mình, dưới sự kiên trì của Chủ nhiệm Phương, lần đầu tiên, bệnh viện Phổ Nhân quyết định tổ chức một buổi điều trần công khai. Không chỉ có các thành viên của nhóm chuyên gia, gia đình bệnh nhân, mà đông đảo phóng viên báo chí cũng được mời đến tham dự. Bệnh viện Phổ Nhân chưa bao giờ náo nhiệt đến thế, dù đã dành riêng một phòng họp lớn nhất có sức chứa hơn 300 người. vậy mà vẫn chật ních. Nhiều bác sĩ không có ca trực hôm nay cũng đến đây, mọi người đều rất quan tâm đến chuyện này, cả hành lang cũng chật kín người.
Hai ngày nay Nhiếp Vũ Thịnh bị báo mạng ví như quỷ dữ, người nhà bệnh nhân nhìn anh bằng ánh mắt đầy căm phẫn, hận nỗi không thể lao đến ăn tươi nuốt sống. Giới truyền thông vốn luôn có định kiến với anh, cảm thấy gã công tử này chắc hẳn trình độ có hạn, nhà lại giàu có, nên xin vào bệnh viện cho có chỗ trú chân qua ngày mà thôi. Ấy vậy mà, khi Nhiếp Vũ Thịnh vừa bước ra, mọi người ở đó đều kinh ngạc. Hôm nay anh không khoác áo blouse, chỉ mặc thường phục, nhưng nhìn anh không khác gì những bác sĩ khác. Hơn nữa khi giới thiệu về lý lịch, học lực, kinh nghiệm lâm sàng, kinh nghiệm nghề nghiệp, đều rất ưu tú và xuất chúng.
Các chuyên gia bắt đầu chất vấn, thái độ của Nhiếp Vũ Thịnh hết sức thành khẩn, tay nghề khéo léo, anh miêu tả chính xác tình trạng của bệnh nhân và quá trình phẫu thuật, đối với việc phân tích bệnh tình, sơ kết trước khi mổ, các chi tiết trong ca mổ, anh đều trả lời trôi chảy. Ngay những người ngoài ngành như đám phóng viên nghe đến đây cũng biết ca phẫu thuật này đến 80% là không có vấn đề gì, càng khỏi nói đến các chuyên gia ngồi trên bàn chủ tọa. Chủ nhiệm Phương là người thứ hai bị chất vấn, các chuyên gia chỉ hỏi ông một vài chi tiết bổ sung, khoa Ngoại Tim mạch đưa ra biên bản ghi lại hai lần nói chuyện với người nhà bệnh nhân và giấy đồng ý phẫu thuật, trong hai biên bản đều viết rất rõ, Nhiếp Vũ Thịnh đề nghị bệnh nhân sử dụng phương án phẫu thuật truyền thống, nhưng người nhà bệnh nhân lại bày tỏ, họ nghe nói có dự án trợ cấp của công ty CM nên hy vọng bệnh nhân được phẫu thuật bằng phương pháp mới. Nhiếp Vũ Thịnh cũng đã giải thích cặn kẽ cho họ những rủi ro cũng như tai nạn ngoài ý muốn của phương pháp này.
Về cơ bản trong suốt quá trình không có gì bắt bẻ được cả. Chủ nhiệm Phương nói: “Khả năng bệnh nhân bị phản ứng đào thải là rất thấp, khi công ty CM đưa dự án này về nước, ở Mỹ và Canada đã tiến hành hơn 1000 ca phẫu thuật lâm sàng, tỷ lệ xuất hiện phản ứng đào thải không đến 1/1000, ở Hồng Kông và Nhật Bản cũng tiến hành phẫu thuật lâm sàng tương tự, và gần như không xuất hiện phản ứng đào thải nào. Khi chúng tôi quyết định áp dụng, cũng đã xem xét đến những rủi ro về mặt này, hơn nữa trước khi phẫu thuật, chúng tôi cũng đã giải thích cặn kẽ cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân biết… Những điều này đều có ghi chép trong biên bản, các vị chuyên gia, phóng viên, và người nhà bệnh nhân có thể đối chiếu.”
Ông bỏ kính xuống, nói: “Ca phẫu thuật này, tôi đã làm hết trách nhiệm, khoa Ngoại Tim mạch đã làm hết trách nhiệm, bệnh viện đã làm hết trách nhiệm.”
Trong giây lát, cả hội trường im lặng đến nỗi chiếc kim rơi xuống đất cũng có thể nghe tiếng, Chủ nhiệm Phng chủ trì hội nghị hắng giọng nói: “Các vị chuyên gia còn câu hỏi nào nữa không?”
Các chuyên gia sau khi đến bệnh viện, hỏi xong những vấn đề cơ bản, xem xét các giấy tờ có liên quan, liền biết ngay đây không phải là một sự cố y tế, chỉ là dưới áp lực của dư luận, họ không thể không làm cho nghiêm túc. Bây giờ tất cả các vấn đề đã hỏi hết rồi, họ trao đổi ý kiến với nhau, Chủ nhiệm Tôn đứng đầu tổ chuyên gia l