Thế là tài xế đợi trong xe, Đàm Tĩnh, Nhiếp Vũ Thịnh, Tôn Bình ba người cùng đi vào Trung tâm thương mại. Mua xong ghế an toàn cho trẻ em, Nhiếp Vũ Thịnh còn mua cho Tôn Bình ít áo quần chăn đệm, anh không biết chọn những thứ này, Đàm Tĩnh nhìn không nỡ, liền thay anh chọn, lòng cô thầm nghĩ anh rốt cục vẫn là bố đẻ của thằng bé, xuất viện vội vàng như vậy, rất nhiều quần áo của Tôn Bình không mang theo, anh mua mấy bộ quần áo cho thằng bé, nếu cô còn ngăn cản thì không khỏi quá vô tình, nên không nói gì cả. Xách túi nhỏ túi lớn ra ngoài, chợt Nhiếp Vũ Thịnh nhìn thấy quầy mỹ phẩm, anh như nhớ ra chuyện gì, bèn đi thẳng tới đó.
Anh bế Bình Bình bằng một tay, tay kia cầm ghế an toàn mới mua, còn Đàm Tĩnh thì xách túi đồ. Nhân viên bán hàng tại quầy mỹ phẩm rất tinh mắt, liếc ngay thấy đôi giày dưới chân Nhiếp Vũ Thịnh và chiếc đồng hồ trên tay anh, lập tức cười tươi như hoa hỏi: “Anh muốn giúp chị nhà mua gì ạ?”
Đàm Tĩnh cảm thấy hết sức ngại ngùng, trong khi Tôn Bình hiếu kỳ nhìn ngó đống chai lọ đựng mỹ phẩm. Nghiêng bên nọ ngó bên kia chán, chợt nhìn thấy trên quầy đặt một tấm gương trang điểm, Tôn Bình càng thêm cao hứng, bèn đối diện với mặt phóng đại của chiếc gương làm mặt xấu, cả mũi cũng chun lại. Nhiếp Vũ Thịnh thấy thằng bé chơi vui vẻ liền đặt tạm bé xuống chiếc ghế cao trước gương trang điểm, bảo nhân viên bán hàng: “Có cả bộ sản phẩm chăm sóc da không?”
“Có ạ có ạ.” Nhân viên bán hàng quan sát Đàm Tĩnh, nói: “Da chị nhà rất đẹp, nhưng vẫn có một số vấn đề, năm nay chúng em có ra một dòng mỹ phẩm chống lão hóa…” Cô ta bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu đặc tính sản phẩm, rồi kéo tay của Đàm Tĩnh, dùng hàng thử xoa lên mu bàn tay cô.
Nhiếp Vũ Thịnh còn chưa nói gì, Đàm Tĩnh đã nhìn anh, hỏi: “Mua cái này làm gì?”
“Chỗ anh không có đồ dùng của phụ nữ.” Nhiếp Vũ Thịnh không quay đầu lại, nói với nhân viên bán hàng, “Lấy bộ này, viết hóa đơn đi.”
Trong Trung tâm thương mại đông đúc nên Đàm Tĩnh nén lòng không hỏi, sau khi lên xe mới hỏi anh: “Còn muốn đi đâu đây?”
“Mấy ngày nay em và thằng bé ở nhà anh.” Nhiếp Vũ Thịnh nói, “Bệnh viện xảy ra chút chuyện, không an toàn lắm, nên phải cho Bình Bình xuất viện. Thằng bé còn phải theo dõi hậu phẫu, tuy xuất viện trước thời hạn, nhưng hai ngày này vẫn phải truyền nước, anh tính tìm người về nhà truyền cho nó, hoặc đưa tới Trung tâm y tế phường, có điều trong Trung tâm y tế phường có nhiều bệnh nhân bị cúm, sợ lây bệnh…”
Đàm Tĩnh nói: “Em có thể về nhà…”
Mấy ngày này Nhiếp Vũ Thịnh đã mệt đến phát cáu, anh buột miệng mỉa mai: “Em mang thằng bé về nhà? Nhà em điều kiện thế nào? Nói không chừng đến điều hòa cũng không có, em không sợ để thằng bé nóng đến sinh bệnh à?”
Đàm Tĩnh không nói gì, Tôn Bình sợ sệt nhìn Đàm Tĩnh, rồi lại sợ sệt nhìn sang Nhiếp Vũ Thịnh, nói: “Chú Nhiếp, chú đừng giận… Cháu không nóng đâu…”
“Chú không giận.” Nhiếp Vũ Thịnh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, dỗ dành Tôn Bình: “Bình Bình tới nhà chú ở mấy ngày được không? Chú Nhiếp dạo này rất bận, toàn phải đi vắng thôi, Bình Bình và mẹ trông nhà giúp chú, không để kẻ trộm vào nhà nhé?”
“Được ạ.” Tôn Bình đồng ý ngay, lại quay đầu nhìn Đàm Tĩnh, “Mẹ, được không ạ?”
Đàm Tĩnh chưa kịp đáp, Nhiếp Vũ Thịnh đã nói: “Em yên tâm, dạo này anh đang bận, ngày nào cũng ngủ ở văn phòng. Em đem thằng bé đến đi, ở đó có người giúp việc lo chợ búa cơm nước chu tất. Nếu một mình em trông nom thằng bé, không lẽ định mang cả nó đi chợ sao?”
Đàm Tĩnh nghe câu đầu tiên của anh, cũng muốn giải thích cô không có ý đó, nhưng nghe tới hai câu sau liền im luôn. Nhiếp Vũ Thịnh vốn định sắp xếp cho cô và Tôn Bình ở trong căn hộ của anh, nhưng lại nghĩ nhà anh không lớn, còn có người giúp việc hàng ngày ra ra vào vào, càng trở nên chật chội, nên anh thay đổi chủ kiến, bảo tài xế đưa về biệt thự nhà họ Nhiếp.
Đàm Tĩnh chưa từng tới đây, nhưng Tôn Bình lại rất hào hứng, vừa xuống xe liền hoan hô ầm ĩ: “Nhà ông! Đây là nhà của ông! Ông có ở nhà không ạ?”
Nhiếp Vũ Thịnh không nhịn được, hỏi: “Sao cháu biết?”
“Ông cho cháu xem ảnh! Còn hỏi cháu ở phòng nào! Ông nói trên lầu có bốn phòng, cháu có thể chọn một phòng!”
Nhiếp Vũ Thịnh không ngờ bố còn làm chuyện như vậy, anh đoán chắc điều này nằm trong sắp xếp của ông, ông muốn đ thằng bé về nhà. Có điều bây giờ bố anh đang cô đơn nằm trong phòng Chăm sóc đặc biệt ở bệnh viện Hồng Kông, còn anh phải ở đây vắt óc đối phóc với đống việc ở công ty, nghĩ tới đó, anh lại thấy đau lòng. Nghe nói là nhà của Nhiếp Đông Viễn, Đàm Tĩnh có phần sợ hãi, nhưng Nhiếp Vũ Thịnh đã ôm Tôn Bình bước vào, tài xế còn xách một đống đồ đứng sau lưng cô, cô do dự một lát, thấy mình chỉ tạm thời ở đây mấy ngày, hơn nữa tài xế vẫn đứng đó, vẻ như đang đợi cô đi trước, cô cũng ngại ngùng, đành rảo bước vào nhà luôn.
Nhiếp Vũ Thịnh chẳng có thời gian sắp xếp cho hai mẹ con cô, vừa bước vào nhà, anh liền gọi giúp việc đến dặn dò mấy câu rồi lại vội vội vàng vàng quay về công ty. May mà, người chuyên lo việc cơm nước là cô Tần trước kia từng được Nhiếp Đông Viễn sai mang cơm tới bệnh viện, nên đã quen với Tôn Bình từ trước, hiểu tính tình thằng bé. Trước tiên bà dẫn nó đi rửa tay, rồi gọt hoa quả cho nó ăn, sau đó lại bế nó ra hồ nước ở vườn sau cho cá ăn, chỉ một lát đã khiến Tôn Bình vô cùng hào hứng. Một người làm khác là cô Lý lại đang giúp Đàm Tĩnh thu dọn căn phòng cho Tôn Bình ở tầng trên, Nhiếp Vũ Thịnh là người chu đáo, ban nãy khi ở Trung tâm mua sắm, anh đi mua chăn bông và ga trải giường lông vũ dành riêng cho chiếc giường nhỏ của Tôn Bình. Cô Lý nói: “Thứ này phải giặt sạch thì mới cho trẻ em dùng được, dù là đồ mới tinh chăng nữa, nhưng mở ra rồi mà không giặt, e rằng không được sạch sẽ. Tiểu Nhiếp là đàn ông, tuy rất chu đáo nhưng cũng không thể nghĩ đến những điều này.” Nói rồi, bà liền đem vỏ chăn đi giặt, nói chỉ cần giặt xong sấy khô là tối nay có thể dùng ngay được. Cửa sổ phòng này trông thẳng ra sân sau, nghe được cả tiếng Tôn Bình ríu ran với cô Tần dưới gốc cây, không biết có trò gì vui mà Tôn Bình bật cười khanh khách, dù bị hoa lá che khuất, nhưng cũng có thể tưởng tượng được gương mặt hồn nhiên trong sáng của Tôn Bình. Cô Lý không kìm được than: “Nhà có thêm đứa nhỏ mới giống một gia đình. Trước đây ông Nhiếp lúc nào cũng lủi thủi một mình, Tiểu Nhiếp cũng rất hiếm khi về, cả nhà luôn vắng vẻ, lạnh lẽo.”
Đàm Tĩnh lúc này mới hỏi: “Ông Nhiếp… sao rồi ạ?”
Cô Lý đã xem Đàm Tĩnh như nữ chủ nhân tương lai từ lâu nên không dám nói bừa trước mặt cô, chỉ đáp: “Báo chí viết kinh lắm, nhưng Tiểu Nhiếp không thấy nói gì. Chúng tôi cũng không biết rõ, chỉ nghe nói ông Nhiếp đã nhập viện, bệnh tình có vẻ rất nghiêm trọng.”
Đàm Tĩnh cũng không muốn hỏi nhiều, chuyện đến nước này, cô thấy mình đã hoàn toàn đi ngược lại dự định ban đầu. Nhưng Bình Bình không có tội, mỗi khi nhìn thấy ánh mắt con, cô lại cảm thấy day dứt. Từ trước đến nay, Bình Bình ở với cô đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ cực, cô chẳng thể cho còn được thứ gì, còn Nhiếp Vũ Thịnh - rốt cuộc là cô nợ anh hay là anh nợ cô… cô cũng không sao nghĩ tiế được nữa.
Sau khi trở lại công ty Nhiếp Vũ Thịnh không hề đề cập tới chuyện thế chấp cổ phần với Phác Ngọc Thành mà chỉ thông báo cho ông ta rằng mình vừa đến Tập đoàn Khánh Sinh, đối phương đã đồng ý xem xét cho vay. Nhưng Phác Ngọc Thành lại chủ động hỏi: “Khoản tiền này không nhỏ, bên Khánh Sinh muốn chúng ta thế chấp bằng cái gì?”
Nhiếp Vũ Thịnh quyết định nói thẳng: “Khánh Sinh mởi chỉ đồng ý xem xét thôi, cho nên lúc đó cháu đã hứa với họ, sẽ lấy cổ phần để thế chấp.”
Phác Ngọc Thành trầm ngâm một lát rồi nói: “Cậu Nhiếp, cậu nên thương lượng chuyện này với chúng tôi trước mới phải.”
Nhiếp Vũ Thịnh cố nín nhịn, cuối cùng cũng nhếch được mép lên, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Thế Ban lãnh đạo có ý kiến gì?”
Phác Ngọc Thành lấp lửng: “Bây giờ Khánh Sinh vẫn chưa đồng ý, chỉ nói là xem xét, chờ họ quyết định xong rồi tính.”
Đợi Phác Ngọc Thành ra khỏi phòng, Nhiếp Vũ Thịnh vội gọi Thịnh Phương Đình vào kể khổ: “Không ngờ anh lại đoán trúng… Năm đó bố tôi mời ông ta về từ doanh nghiệp nhà nước với mức lương cao, coi trọng tài năng của ông ta nên cho làm Tổng giám đốc, tín nhiệm ông ta như thế, vậy mà hôm nay ông ta lại giậu đổ bìm leo!”
Thịnh Phương Đình nhẹ nhàng đính chính: “Cái này không phải giậu đổ bìm leo mà là khôn ngoan giữ mình.”
“Vong ân bội nghĩa!” Nhiếp Vũ Thịnh tức quá lại đổi từ khác, “Bố tôi còn chưa chết, mới chỉ nằm viện mà bọn họ đã muốn bán Đông Viễn rồi!”
“Đây không gọi là bán, chỉ là giữa việc bảo toàn thực lực và lợi ích công ty thì họ chọn việc bảo toàn thực lực mà thôi.”
“Sao anh cứ nói thay cho người khác thế?”
“Anh Nhiếp, nếu ở vào vị trí của anh, ông Nhiếp sẽ không bao giờ có ảo tưởng đối với bất kỳ ai. Từ trước đến nay, ông ấy luôn dựa vào bản thân mình, bởi ông ấy biết chỉ có bản thân mình mới đáng tin cậy. Ban lãnh đạo hay CEO, cũng chỉ là những người hỗ trợ cho người sáng lập, giảm bớt áp lực công việc cho ông, chứ không phải kẻ có thể thay thế người sáng lập. Thành thực mà nói, nếu ở cương vị của Tổng giám đốc Phác, tôi cũng sẽ chọn bảo tồn thực lực. Bây giờ Chủ tịch Hội đồng quản trị bị tố cáo có giao dịch ngầm, vụ này sáu tháng một năm chưa chắc đã xử xong, dẫu có xử xong thì Chủ tịch bây giờ vẫn đang hôn mê bất tỉnh, dù vụ việc như vậy thì cục diện cũng đã hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Đúng là Chủ tịch còn có một cậu con trai, nhưng anh ta lại là người ngoài ngành, không có thứ gì trong tay - toàn bộ cổ phần của bố anh đã bị phong tỏa, anh không thể mang nó đi giao dịch, cũng không thể chuyển nhượng, càng không có cách nào đổi ra tiền mặt. Đúng là anh có thể bỏ phiếu, nhưng như thế thì làm được gì chứ? Anh muốn cứu Đông Viễn, nhưng anh đi đâu mà gom được tiền hàng? Ngân hàng nào chịu cho anh vay? Ai chịu cho anh vay chứ?”
Nhiếp Vũ Thịnh sững sờ vì giọng điệu mỉa mai của Thịnh Phương Đình, nhưng anh lập tức hiểu ra những lời Thịnh Phương Đình nói đều là sự thật. Phải một lúc lâu sau, Nhiếp Vũ Thịnh mới lên tiếng: “Mảng kinh doanh chính vẫn đang có lãi.”
“Đúng vậy, mảng kinh doanh chính vẫn đang có lãi, công ty Trách nhiệm hữu hạn Thực phẩm và Nước giải khát Đông Viễn vẫn là một con gà mái vàng, ai cũng muốn chấm mút. Anh nghĩ xem, Tập đoàn Khánh Sinh chắc đến tám phần sẽ đồng ý cho anh vay ba trăm triệu tệ để xoay xở, nhưng điều kiện của họ có lẽ là tăng tỷ lệ nắm giữ cổ phần.”
“Tăng tỷ lệ nắm giữ cổ phần?”
“Đúng vậy, chẳng phải anh nói Tập đoàn Khánh Sinh có 13% cổ phần ư? Bố anh có 25%, Ban lãnh đạo có 4%, các cổ đông khác 10%, nếu như Tập đoàn Khánh Sinh yêu cầu tăng tỷ lệ nắm giữ cổ phần lên 20% thì sao? Thậm chí bọn họ có thể đòi tăng lên đến 25% đấy? Vốn lưu động của họ dồi dào, hoàn toàn có thể xảy ra khả năng này, đến lúc đó anh làm thế nào? Anh định mua lại nó hay sao?”
“Sao họ lại làm như vậy?”
“Mang ngọc thì mắc tội thôi, đại thiếu gia.” Thịnh Phương Đình liếc anh: “Anh cũng vừa nói đấy, mảng kinh doanh chính của công ty vẫn có lãi, bao nhiêu năm nay bao sản phẩm nước tinh khiết và trà sữa của công ty Trách nhiệm hữu hạn Thực phẩm và Nước giải khát Đông Viễn luôn dẫn đầu trên thị trường.