/>Lâm Sâm, chiếc ba lô này gửi trả lại cho cậu. Cảm ơn cậu đã đối xử tốt với tôi như vậy. Thật xin lỗi, tôi không thể đối tốt lại với cậu như thế! Thật xin lỗi, Lâm Sâm.
Tần Chiêu Chiêu”
Lâm Sâm trốn trong phòng, đọc đi đọc lại lá thư, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp không nói thành lời. Hóa ra Tần Chiêu Chiêu sống cùng một khu tập thể với Kiều Mục từ nhỏ, cô biết cậu ta từ ngày bé xíu, cũng thích cậu ta từ lâu rồi. Cô thích cậu ta bao lâu rồi? Tính từ cấp hai tới giờ cũng đã sáu năm. Âm thầm thích một người bao lâu như vậy mà trước sau vẫn không nói cho cậu ta biết, cũng chẳng ai nhận ra. Bao nhiêu tâm sự đều giấu kín trong lòng, giống như nham thạch nóng bỏng âm ỉ trong lòng đất.
Xem hết phong thư, Lâm Sâm còn âu sầu hơn cả hôm ở ngoại thành. Hôm đó, Tần Chiêu Chiêu nói với cậu như vậy, cậu vẫn có thể lừa mình dối người cho rằng cô nhất thời si mê Kiều Mục đến không phân nổi trắng đen. Tới giờ cậu đã hiểu rõ, Tần Chiêu Chiêu thích Kiều Mục không phải si mê nhất thời mà là tâm lý bao năm không thay đổi, thời gian dài mà tình như mới. Vì cậu ta cô mới nỗ lực thi vào trường trung học thực nghiệm, đến cả nguyện vọng thi đại học cũng là Thượng Hải hoặc các thành phố lân cận như Nam Kinh, Hàng Châu, lý do không nói cũng biết.
Tình đầu như ván cờ, Lâm Sâm không thể trốn tránh sự thật cậu đã thảm bại trong ván cờ này.
Khai giảng sắp đến gần, Tần Chiêu Chiêu chuẩn bị khởi hành tới Thượng Hải học. Nên mang gì, không nên mang gì, ba mẹ đã chuẩn bị sẵn sàng hết cho cô. Đêm trước khi đi, Tần mẹ ở trong phòng cô thật lâu, hết dặn cái này lại nói cái kia, đã vậy còn lặp đi lặp lại nhấn mạnh đủ điều, như thể cô vẫn là đứa con nít.
Tần mẹ nói đến khuya mới về phòng ngủ, Tần Chiêu Chiêu đóng cửa, đang chuẩn bị tắt đèn đi ngủ bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa khe khẽ - âm thanh nho nhỏ, đều đều như tiếng vó ngựa.
Tần Chiêu Chiêu ngẩn người, âm thanh này không hề xa lạ với cô, nó từng xuất hiện hai lần ngoài cửa sổ phòng cô. Lâm Sâm lại tới sao? Nhất định là cậu ta, chỉ có thể là cậu ta mà thôi. Ngoài cậu ta ra còn ai nữa? Không phải cậu ta biết mai cô sẽ đi Thượng Hải nên tới cáo biệt chứ?
Đến gần cửa sổ, cô nhẹ nhàng nâng một góc rèm cửa. Ngoài kia trăng rất sáng, gương mặt Lâm Sâm dưới bóng trăng chiếu thẳng vào mắt cô. Cậu ta đến bao lâu rồi? Ngơ ngác nhìn người ngoài cửa, cô không biết nên phản ứng ra sao.
Cách một lớp rèm mỏng, Lâm Sâm nhỏ giọng nói với cô: “Tần Chiêu Chiêu, mở của sổ được không?”
Hơi chần chừ cúi người, Tần Chiêu Chiêu nhẹ nhàng mở cửa. Cậu ta cũng cúi người ghé vào cửa sổ, nhét một món đồ nhỏ qua song cửa hẹp, cô chăm chú nhìn, là chiếc ba lô cún con kia.
“Ba lô này vẫn nên tặng cho cậu thì hơn, tôi giữ lại cũng không dùng, cậu đi Thượng hải học có chiếc ba lô này cũng hợp mốt lắm.”
Ba lô gửi trả nay được Lâm Sâm mang tới, Tần Chiêu Chiêu vô thức từ chối: “Không cần đâu…”
Cậu ngắt lời: “Cậu cứ nhận đi, tôi không có ý gì đâu. Coi như bạn bè cùng lớp tặng quà cho nhau thôi, nhận đi. Trừ khi cậu ghét tôi lắm, không muốn nhận đồ của tôi, tôi… tôi cũng không ép.”
“Không, không phải, thật ra tôi không hề ghét cậu.”
Tần Chiêu Chiêu thanh minh, không phủ nhận ban đầu cô rất ghét Lâm Sâm vì cậu ta bắt nạt và ăn vụng đồ của cô. Nhưng lâu ngày hiểu được lòng nhau, cô nhận ra Lâm Sâm dẫu có nhiều khuyết điểm vẫn là một chàng trai tốt. Cô biết ơn cậu ta gọi điện báo gia đình Kiều Mục xảy ra chuyện cho mình. Vốn dĩ cậu ta không cần phải gọi cuộc điện thoại này, nhưng vẫn gọi. Cú điện thoại cho cô một nhận thức hoàn toàn khác về Lâm Sâm, không từ chối nữa, cô nhận chiếc ba lô. Ba lô ấm áp, hẳn đã ở trong lòng cậu ta rất lâu rồi.
Tần Chiêu Chiêu nhận ba lô, môi Lâm Sâm mấp máy tựa như muốn nói gì song lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.
Đó là tiếng thở dài thực sự mà Tần Chiêu Chiêu chưa từng nghe qua. Nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng kéo dài, yếu ớt vang lên giữa đêm đen tịch mịch, giống nhứ phiến lá cuối cùng run rẩy, xơ xác trong bóng chiều thu, lại giống tiếng tuyết đầu mùa miên man bay giữa sớm bình minh lạnh giá. Tịch liêu, đau đớn, thẫn thờ… Không hiểu sao mắt Tần Chiêu Chiêu đỏ hoe. “Cảm ơn cậu, Lâm Sâm. Xin lỗi Lâm Sâm.”
Ngoài xin lỗi, cô không biết mình còn có thể nói được gì.
“Không có gì, không cần xin lỗi. Thật ra cũng không phải tôi thật lòng thích cậu, chẳng qua là nhất thời hứng lên thôi. Giống như… giống như với Diệp Thanh ngày trước.”
Lâm Sâm nhỏ giọng cười cười. Cậu muốn cười thật thoải mái, tiêu sái nhưng cơ mặt không chịu nghe lời, nụ cười treo trên mặt cứng đơ. Mắt Tần Chiêu Chiêu càng đỏ, vô cùng chân thành nhìn cậu, nhấn từng chữ vô cùng trịnh trọng. “Lâm Sâm, cảm ơn cậu. Tôi vĩnh viễn không quên cậu đã đối xử với tôi tốt như thế nào.”
Nụ cười vẫn treo trên mặt Lâm Sâm nhưng nước mắt lại bất ngờ tuôn rơi. Lời Tần Chiêu Chiêu như bàn tay vô hình đẩy nước mắt cậu trào ra. Sức kiềm chế yếu ớt của thiếu niên nhanh chóng bị phá vụn, không còn cách nào giả vờ được nữa, cậu bối rối quay đầu chạy thẳng. Có thế nào cậu cũng không muốn khóc lóc, làm trò trước mặt Tần Chiêu Chiêu, mười tám tuổi thiếu niên đã trở thành đàn ông… Đàn ông chỉ có thể âm thầm rơi lệ chốn không người.
Lâm Sâm đi rồi, Tần Chiêu Chiêu cũng khóc không thành tiếng. Đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lăn xuống, từng giọt, từng giọt ngấm vào chiếc ba lô nhỏ cô ôm trong lòng.
Đêm trước ngày Tần Chiêu Chiêu rời thành phố, Lâm Sâm trằn trọc khó ngủ. Máy nghe nhạc bên gối chạy đi chạy lại bài hát Tâm như dao cắt của Trương Học Hữu:
“… Thực sự anh không muốn lưu luyến em, nhưng điều gì khiến anh trằn trọc chẳng yên. Chẳng ngờ anh nói rồi lại nói, trời đã sáng từ khi nào. Khóe môi anh nếm phải một vị cay đắng. Anh thật sự đã khóc vì em rồi. Em thật sự theo anh ta đi mất rồi. Thời khắc này cả thế gian có thêm một kẻ đáng thương là anh…”