em, nếu là em, nhất định có thể kiên trì chờ đợi tôi. Bởi vì trong tình cảm, em là một người rất cố chấp. Năm đó, Kiều Mục đã chuyển tời Thượng Hải rồi, em ở đây không hề liên lạc với cậu ấy, vậy mà em vẫn nhớ mãi không quên, tình thâm không rời. Đáng tiếc, tình thâm của em chỉ dành cho cậu ấy, không phải cho tôi. Nếu người em yêu là tôi, hẳn tôi hạnh phúc lắm!
Lúc Chu Minh Vũ gọi điện báo cậu ấy và Vu Thiến đang định mai mối cho tôi và em, tôi vô cùng vui mừng và kích động. Chiêu Chiêu à, đây từng là cơ hội trong những giấc mơ của tôi: Nếu không có Kiều Mục, biết đâu em sẽ chọn tôi. Nhưng tôi không ngờ được, cơ hội này chỉ như hoa phù dung sớm nở tốt tàn, Vu Thiến lại báo cho tôi biết em đã có bạn trai ở Thâm Quyến, điều kiện rất tốt, hai người chuẩn bị nói chuyện cưới hỏi. Hóa ra, khoảng cách từ hy vọng tới thất vọng lại ngắn như vậy. Đến mức tôi còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần thì đã bị hung tin đập vỡ mộng lành.
Thất vọng, thất vọng cùng cực, thất vọng tựa như đến mức tuyệt vọng, có lẽ tôi và em, hai người chúng ta thật sự không có duyên phận.
Mấy hôm nay, tôi cứ nghe đi nghe lại bài Lên đường có em của Trương Học Hữu: Em có tin không? Đời này gặp được em, vì kiếp trước tôi nợ em. Là ý Trời sao? Để tôi yêu em, rồi lại để em bỏ tôi mà đi. Có lẽ đây là chuyện luân hồi sớm định, kiếp này của tôi để dành cho em…
Chiêu Chiêu à, tôi nghĩ có lẽ kiếp trước thật sự tôi đã thiếu nợ em nên kiếp này nhất định phải trả. Quanh đi quẩn lại, bao nhiêu năm rồi, em không thể nên duyên với Kiều Mục, tôi vẫn không thể có được em. Tôi rất buồn, nhưng có buồn vẫn phải chấp nhận sự thật, tôn trọng lựa chọn của em. Em chọn người đó, không chọn tôi, tất nhiên có lý do của em, tôi không muốn mượn danh mà tranh đoạt để em phải khó xử hơn. Hơn nữa, tôi cũng không có tư cách gì mà tranh đoạt, bởi vì người đó nhất định tốt với em hơn tôi nhiều. Chiêu Chiêu à, tôi hy vọng em có thể có được cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ.
Tôi cứ tưởng có thể buông bỏ được rồi, cứ vậy mà quên đi thôi, cứ vậy mà bình thàn nhìn em bắt đầu cuộc sống mới. Chính là, lúc nhận điện thoại của em, còn tưởng em gọi điện báo tin sắp kết hôn cho tôi, tôi nhất thời hoảng loạn và đau đớn vô cùng. Chiêu Chiêu à, may mà điện thoại của em khác hẳn tưởng tượng của tôi. Lý do em gọi tôi, tôi cũng lờ mờ đoán được. Có phải chính em cũng không cách nào buông bỏ được tôi, để tâm không vướng bận mà kết hôn với bạn trai em? Có lẽ nào trước kia em không yêu tôi nhưng tới giờ vẫn chưa quên tôi? Loại nhớ nhung này ban đầu không liên quan tới tình yêu, nhưng dần dần, trong lòng em nó đã thay đổi? Giống như ủ nước nho lên men trong thùng gỗ lâu năm cuối cùng sẽ thành rượu nho?
Chiêu Chiêu, em bây giờ vẫn không hề yêu tôi dù chỉ một chút thôi sao? Hay chính em cũng không xác định nổi cảm giác này nên mới hoang mang và lưỡng lự, mới bối rối và do dự không biết phải làm sao? Tôi hiểu, chúng ta không còn là đám con nít không hiểu chuyện nữa rồi, chúng ta đã học được rằng phải chịu trách nhiệm cho cuộc sống của bản thân, học được rằng phải thận trọng như thế nào khi đưa ra quyết định. Chiêu Chiêu à, năm nay em hai mươi tám tuổi, vì thế em càng phải cẩn thận hơn khi lựa chọn. Dù sao, trong thế giới của em, tôi đến quá muộn, lại đi quá sớm, đã vậy còn chia xa quá lâu. Tuy em vẫn có cảm giác với tôi, nhưng loại cảm giác này rất mờ ảo, rất mơ hồ, phù phiếm phải không? Em không biết nên đi theo cảm giác này hay tỉnh táo đi theo sự thật, phải không? Điều này tôi cũng hiểu được. Tôi biết nhìn một cách khách quan, bạn trai em hơn tôi nhiều lắm. Nhưng Chiêu Chiêu này, em đâu phải là người chú trọng vật chất. Có lẽ giờ em không thể tránh né phải xem xét trên phương diện này, nhưng sâu trong nội tâm em, em vẫn chú trọng tới cảm giác và tình cảm của bản thân phải không? Nếu không, em sẽ không gọi cho tôi mà sẽ lý trí xóa sạch số điện thoại của tôi, để từ nay hai ta không còn liên hệ gì nữa.
Chiêu Chiêu, em không làm được như vậy phải không? Vậy chi bằng em hãy lựa chọn một lần nữa đi, đi theo cảm giác của mình, có đôi khi không phải chuyện xấu. Có lẽ tôi không thể cho em một cuộc sống vật chất sung túc, đảo Tiểu Đặng này dù rất hẻo lánh nhưng phong cảnh rất đẹp và an tĩnh. Em đã tới rồi hẳn cũng biết. Cuộc sống trên đảo, mặt hướng biển khơi, xuân về hoa nở, nghèo khó vẫn an bình. Em thấy sao?
Chiêu Chiêu à, duyên phận hai mươi lăm triệu năm sau quả thực quá xa vời. Nếu có thể, tôi vẫn mong, đời này kiếp này sống không nuối tiếc. Chiêu Chiêu, em có tình cảm với tôi phải không? Vậy chi bằng em yêu tôi đi… Nhân lúc tôi còn trẻ, nhân lúc hai ta còn trẻ.
Lâm Sâm.
Tần Chiêu Chiêu vừa đọc thư vừa rơi lệ, đọc xong bức thư, lệ hoen ướt giấy, loang lổ nhiều chỗ. Lê vương trong mắt, trái tim như được nước mắt rửa trôi một lần nữa, trở nên trong sáng vô cùng.