ời hành động theo cảm tính cũng không phải là một người liều lĩnh nhưng lúc này hắn như bị tẩu hỏa nhập ma, cứ vậy mà nháo theo nàng.
Ngày lại ngày trôi qua, tiểu nha hoàn đã hết bịnh, lại thấy nàng bắt tay vào làm việc, ánh mắt vẫn thuần khiết tín nhiệm còn mang theo sự sùng bái và tràn ngập cảm kích nhìn hắn. Cứ như vậy, hắn tận mắt thấy ra nàng ra sức làm việc của một nha hoàn, còn thật mang nước vào cho hắn rửa mặt, nhìn nàng cầm khăn, vẻ mặt ngây ngốc vì không biết nên hầu hạ người khác như thế nào.
Diêu Thuấn Bình không thể không tán thưởng nàng biểu hiện thực sự rất giống.
Nếu lúc trước không để tâm đề phòng thì biểu hiện của nàng đúng là một tiểu nha hoàn mất trí nhớ, ngay cả việc hầu hạ người như thế nào cũng không biết, thực phù hợp với chức danh mà Diêu Thuấn Bình đã bịa ra cho nàng, bởi vì bị thương mà mất trí nhớ, cũng vì bị mất trí nhớ nên quên đi công việc trước kia đã làm.
Nàng biểu hiện giống như vậy làm cho Diêu Thuấn Bình càng thêm hứng khởi, thêm quyết tâm muốn bắt được thóp của nàng, nhưng…
Chải đầu nàng không biết, thổi lửa nàng không rành, ngay cả chuyện gắp thức ăn khi ăn cơm nàng cũng không biết phải làm thế nào.
Khi hắn giả vờ đọc sách nhưng thật ra là quan sát nàng, kết quả nàng đứng hầu một bên cũng đứng không nổi, cả người run run nhưng vẫn ráng cắn răng chịu đựng.
Cho đến khi sắc trời tối đen, cần phải đốt đèn thì nàng cầm đá lửa trên tay lại không biết sử dụng thế nào, nhìn thấy nàng kiên trì sắm vai một tiểu nha hoàn mất trí nhớ làm cho Diêu Thuấn Bình cảm thấy căm tức.
Lập tức, quyết tâm lật tẩy nàng lại hừng hực dấy lên, làm cho hắn ra sức đóng vai một chủ nhân tốt, còn an ủi nàng.
Như thế, ngày qua ngày……
Cho đến một hôm, giống như bị thiên lôi đánh trúng, Diêu Thuấn Bình cuối cùng cũng tỉnh ngộ, hắn không cần thiết phải dỗi những chuyện như vậy, không cần phải kiên trì cho rằng suy nghĩ của mình là đúng. Hắn rốt cuộc đang làm gì?
Ngay khi tỉnh táo đó, hắn bình tĩnh suy nghĩ lại tất cả những sự việc đã qua, Diêu Thuấn Bình liền cảm thấy xấu hổ, xấu hổ vì tự cho là mình thông minh.
Hắn thế nhưng lại hoài nghi một bịnh nhân, còn tự ình là đúng, vui đùa nàng
Cho dù nàng là giả trang ……
Hắn lại cố ý đối lập, đem nàng giữ lại bên mình, không phải là tự tìm phiền toái sao?
Hắn tự xét lại, nhưng hết thảy không làm nên chuyện gì, bởi vì sự tình sớm đã thay đổi, phiền toái đã càng nhiều.
Suy nghĩ lại thì không xác định được đến tột cùng là người nào có lỗi trước.
Có lẽ là rất nhàm chán, tìm nàng chơi cờ là muốn lộ ra vẻ thong dong, tự tin?
Khi rảnh rỗi lại cùng nàng bàn luận thi ca là vì giải thích sự độc đáo?
Hay là khi tiếng đàn tao nhã vang lên, hoặc là vẻ mặt e lệ, lảng tránh ánh mắt của hắn…
Rất nhiều khả năng làm cho tâm hắn rối loạn. làm cho hắn mất tự chủ.
Hắn nên làm gì với nàng bây giờ?
Cứ thế, hắn bị mê hoặc, cho đến đêm đó, dưới ánh trăng, đôi mắt của nàng trong suốt tỏa sáng, thân hình như lang ba tiên tử, dung nhan thanh lệ tuyệt trần…nàng nhìn hắn tràn đầy tín nhiệm và cảm kích, hắn biết là mình hết thuốc chữa rồi.
Hắn hôn nàng……
“Thật sao cái gì cũng không nhớ rõ sao?”
Ánh mắt tín nhiệm lại say mê kia làm cho hắn đột nhiên thức tỉnh, phát hiện bản thân mình lại cứ lẩn quẩn vì điều này.
Sự tình đã xảy ra trước mắt, vì sao phải nhất định chứng minh là nàng giả đò?
Nàng là bị mất trí nhớ, cần gì phải chứng minh mà cứ lẩn quẩn như thế thì có tác dụng gì?
Cho dù là thật thì đã sao
Hắn thật sự muốn giữ nàng lại bên mình, như vậy hắn chỉ cần làm sao có thể giữ nàng lại là được, cần gì phải chứng minh chuyện nào khác.
Suy nghĩ thông suốt, đường tương lai liền thênh thang rộng mở.
Suy nghĩ thông suốt, lại thêm thiên thời địa lợi nhân hòa, cho dù là không được quang minh chính đại cho lắm, thậm chí là còn có chút tin tiện nhưng hắn trước giờ luôn là kẻ vì đạt được mục đích mà bất chấp thủ đoạn a.
Cho nên hắn biến nàng trở thành thê tử của hắn.
Quan trọng là chuyện này.
Cho nên những hành vi phát sinh sau đó, việc bổ sung danh phận không quá quan trọng, có thể trực tiếp lược bỏ.
Quan trọng nhất là chuyện nên làm phải nhanh chóng làm, mà hắn quả thật cũng thực sự tiến hành, nhất nhất đạt thành mục đích.
Mặc kệ là thế nào thì nàng đã thực sự trở thành thê tử của hắn, hai người cùng ẩn cư núi rừng sống cuộc sống của uyên ương, thậm chí nàng còn sinh cho hắn một nữ nhi đáng yêu. Một nhà ba người quây quần, hạnh phúc bên nhau.
Không ngờ cuộc sống thần tiên như vậy lại vì một chuyện ngoài ý muốn mà chấm dứt.
Ngoài ý muốn, hết thảy đều là ngoài ý muốn……
******************************
Khóc lóc chán chê một hồi, Mục Khuynh Tâm mới ý thức được mình vừa nói cái gì.
Vì sao lại nói nên lời trách móc như thế?
Nàng khóc thút thít , có chút nghĩ không ra
Khi nàng nghĩ lại, không thể tin được mình trong lúc không khống chế được cảm xúc đã nói lung tung, trách cứ người vô tội như vậy.
Cảm xúc lắng lại, lý trí cũng quay về, tuy rằng vẫn khóc nhưng cảm giác áy náy lại nhiều hơn.
Mục Khuynh Tâm cảm thấy thật có lỗi, hít cái mũi, ngẩng mặt lên lại thấy Diêu Thuấn Bình thần sắc âm trầm lại có chút do dự.
Ân, có quỷ!
Nàng nhìn hắn, đoán chắc là có vấn đề.
Diêu Thuấn Bình chính vì biểu tình này mà bị thua cuộc.
Nàng ngước cái mũi ửng đỏ, đôi mắt ngập nước nhìn hắn, vẻ mặt đăm chiêu làm hại hắn tự động liên kết.
Mà cho tới nay ngụy trang rất hoàn mỹ nhưng vì liên tưởng quá nhiều mà đã đánh vỡ sự cảnh giác của mình.
“Ngươi……” Hắn mở miệng, thần sắc có vẻ ngưng trọng như thế hoàn toàn khôn giống Diêu Thuấn Bình luôn tươi tắn như gió xuân trước đây.
Mục Khuynh Tâm chờ, trong lòng biết có biến hóa to lớn đã xảy ra nên quyết định lấy bất biến ứng vạn biến.
“Ngươi đều nhớ lại?” hắn hỏi
Đói đến choáng váng nên Mục Khuynh Tâm quyết định thuận theo lời hắn, nhu thuận gật đầu, nước mắt cũng vì thế rơi ra, làm cho dung nhan mỹ lệ càng thêm ủy khuất và yếu đuối.
“Thực xin lỗi.” thởi dài một hơi, Diêu Thuấn Bình tiến lên ôm lấy nàng và nữ nhi.
Mục Khuynh Tâm ngẩn người.
Không ngờ trước giờ cố gắng đủ cách cũng không có tiến triển gì, bây giờ lại có kết quả nhanh đến vậy
“Là ta nhìn người không kỹ, làm cho Phạm Đại Lan thừa nước đục thả câu, liên lụy tới ngươi phải chịu cực khổ như vậy” Diêu Thuấn Bình ôm nàng giải thích.
Chuyện này cũng không nằm trong kế hoạch của nàng.lại mất trí nhớ, quên đi những chuyện lớn nhỏ đã xảy ra trong khoản thời gian này, bao gồm cả hắn và nữ nhi.
Suy tính đủ thứ, tìm đủ mọi cách, cuối cùng hắn biết muốn nàng trở về bên cạnh hắn và nữ nhi thì phương thức tốt nhất đó chính là từng bước, từng bước chiếm được lòng của nàng, làm cho nàng một lần nữa mà có tình cảm với hắn, toàn tâm toàn ý tiếp nhận hắn và nữ nhi.
Còn về việc có nói với nàng chuyện đã xảy ra trong ba năm qua hay không thì đợi khi thành công rồi tính.
Nhưng người định không bằng trời định, nàng khôi phục trí nhớ .
Nếu nàng lấy thân phận Mục Khuynh Tâm nhớ lại trong ba năm kia khi nàng gặp tai nạn thì hắn đã lừa nàng, trêu chọc nàng thế nào, cũng sẽ nhớ người hắn từng xem là bằng hữu đã hại nàng ra sao, làm cho nàng bị liên lụy thế nào…
Tất cả những chuyện này đều là lỗi của hắn, biết sai mà nhận thì cơ hội được tha thứ sẽ cao hơn, đạo lý này Diêu Thuấn Bình biết, cho nên hắn mới nhanh chóng giải thích.
Hắn suy tính rất hợp lý, nhưng lại thua ở chỗ
Nàng thực ra cái gì cũng không nhớ.
Đối mặt với tình cảnh như vậy, Mục Khuynh Tâm có rất nhiều nghi vấn, muốn hắn đưa ra những lời giải thích hợp lý. Lý trí nói nàng nên làm như vậy nhưng nàng lại không làm.
Ngược lại, nàng còn ôm hắn, giống như trẻ nít không thể rời khỏi mẹ, ôm chặt lấy hắn, còn gắt gao chôn mặt trong ngực hắn mà khóc lớn.
“Đừng khóc, là ta không tốt, không có bảo vệ tốt cho ngươi.” Không cần lại che dấu, không cần lại che dấu, nghe tiếng khóc của nàng, thấy thê nhi cuối cùng cũng trở về trong vòng tay của mình, làm cho Diêu Thuấn Bình khó nén sự đau lòng.
Mục Khuynh Tâm lại không nghe thấy lời hắn, chỉ nói “ đói”
Diêu Thuấn Bình sửng sốt.
Bởi vì nàng lại thốt ra một câu không đầu không đuôi như thế.
Mà tiểu Tập Chi bị kẹt giữa hai người lớn thì ra sức giãy dụa, cố thoát khỏi tình trạng hiện tại, nhưng giống như muốn đối nghịch với nàng, Mục Khuynh Tâm ra sức ôm chặt Diêu Thuấn Bình.
Trời mới biết đây là vì sao, nhưng là, là thật !
Hương vị trên người hắn, ngoài ý muốn làm cho nàng không còn cảm giác buồn nôn nữa, chỉ còn lại cảm giác duy nhất…