Phụ nữ săn sóc trẻ con mặc dù từ sáng đến tối bận rộn mệt nhọc không được thanh nhàn, nhưng cũng có chỗ tốt của nó, đó chính là một khi mất tích sau đó rất nhanh sẽ được tìm ra. Hết cách rồi, con nít không tìm thấy mẹ đương nhiên sẽ náo loạn lên rồi.
Buổi tối Diệp Ba Ni tan lớp hội họa về nhà thì phát hiện mẹ vô duyên vô cớ không thấy đâu nữa, ngay cả gọi điện hỏi dì Tiểu Dương cũng không biết mẹ cậu đi đâu, tâm trạng lập tức tệ hẳn đi! Tuy không náo loạn, nhưng trạng thái này so với khóc rống còn nghiêm trọng hơn, mặc dù Chu Mai sợ tới mức e là bản thân chuyện bé xé ra to rước lấy rắc rối, nhưng cũng vẫn lần lượt gọi điện cho Diệp Thừa Trạch, Hạ Vũ và Lý Hạo Nhiên, "Trời ơi, cũng có thể là tôi chuyện bé xé ra to, có lẽ Diệp tiểu thư ở bên ngoài điện thoại hết pin rồi, chờ một lúc có thể sẽ trở về... Nhưng, cô ấy chưa bao giờ như vậy, ngay cả cơm tối Ba Ni ăn cái gì cũng không báo, gọi điện thoại hỏi Dương tiểu thư, Dương tiểu thư cũng nói tối nay cô ấy không có lịch, hẳn đã sớm về nhà rồi mới đúng... Tôi nghĩ nếu điện thoại hết pin cũng có thể mượn điện thoại người khác gọi về, cho nên có chút lo lắng...."
=====
Diệp Gia Dĩnh cảm giác mình bị đưa đến trong một nhà xưởng bỏ hoang ở khu vực ngoại thành.
Trịnh Minh Duệ thật đúng là có thiên phú làm chuyện xấu, gây mê cô xong mang ra khỏi nhà trọ, giả vờ đưa bệnh nhân đến bệnh viện gọi taxi rời đi trước, sau khi vòng quanh một vòng làm bộ đi vào bệnh viện tổng hợp đầy ắp người, sau đó dạo bên trong một vòng đi ra tiếp tục ngồi taxi đến nơi của mình đổi xe đến đây, một loạt chuyện đều làm đâu vào đấy.
Cũng không biết qua bao lâu, thuốc mê trên người Diệp Gia Dĩnh từ từ biến mất, đầu óc dần dần tỉnh táo, hai mắt đã có thể mở ra, chậm chạp chuyển động cái cổ cứng ngắc, đập vào mắt chính là một căn phòng lớn vô cùng trống trải, tường chung quanh bong ra từng mảng, cửa sổ rất cao, vừa nhìn liền biết chỉ dùng để làm chỗ ở bình thường.
Tiếp tục cử động cơ thể đau nhức, phát hiện mình nằm ở trên sô pha rách tràn ngập mùi mốc. Sau khi nhìn rõ hoàn cảnh, phản ứng đầu tiên trong đầu không phải sợ hãi, mà là: Không xong rồi!! Mất tích lâu như vậy Ba Ni sẽ bị dọa sợ!! Sau đó cảm giác sợ hãi sẽ dâng lên từng đợt.
"Minh Duệ! Trịnh Minh Duệ!"
Diệp Gia Dĩnh cố gắng hô hai tiếng thì có tiếng bước chân vang lên, sau đó cánh cửa "ken két" mở ra, Trịnh Minh Duệ đi vào, vẫn là vẻ mặt trung hậu nụ cười thân thiết, "Gia Dĩnh, cô đã tỉnh rồi."
Diệp Gia Dĩnh ôm đầu ngồi dậy, "Anh muốn làm gì? Cho dù anh muốn làm thì cũng hãy để tôi gọi điện cho Ba Ni trước đã, thằng bé không thấy tôi sẽ lo lắng, sẽ sợ!"
Trịnh Minh Duệ "chậc chậc" lắc đầu, "Gia Dĩnh, tôi có chút khó hiểu, người như cô sao có thể đối tốt với Diệp Ba Ni như vậy! Thật sự không thể nào tin được!" Sau đó rất ôn hòa từ chối yêu cầu của cô, "Không thể, bây giờ cô không thể gọi điện cho bất cứ ai."
Diệp Gia Dĩnh cố nén vừa tức vừa sợ, xúc động muốn mắng hắn, "Đó là con trai của tôi! Đương nhiên tôi phải đối tốt với nó. Anh phí nhiều sức như vậy làm tôi hôn mê đưa đến chỗ này rốt cuộc là muốn làm gì?!"
Trịnh Minh Duệ kéo một cái ghế gỗ mất nước sơn ngồi ở trước mặt cô, dùng giọng nói ôn hòa tựa như nói chuyện phiếm, "Cô hỏi tôi à, tôi vẫn chưa nghĩ kỹ, rốt cuộc nên thử dùng cô đổi một khoản tiền với Lý Hạo Nhiên tốt hơn hay là dẫn đi theo tôi thì tốt hơn. Gia Dĩnh, thật ra tôi vẫn luôn rất thích em, em rất xinh đẹp, lại có cá tính, làm vợ của tôi chắc chắn có hứng."
Diệp Gia Dĩnh căng thẳng đến mức toàn thân căng cứng, bộ dáng của Trịnh Minh Duệ như vậy thật sự rất giống kẻ biến thái, "Không thể nào."
Trịnh Minh Duệ nhìn ra cô đang khẩn trương, chợt bắt đầu nhẹ lời an ủi, "Đừng sợ, tôi cũng không phải là kẻ biến thái, sẽ không làm chuyện giam cầm ép buột."
Diệp Gia Dĩnh không còn lời nào để nói. Kẻ biến thái nói mình không phải là biến thái, ai tin chứ!
Trịnh Minh Duệ, "Thật ra em đi theo tôi cũng không có gì không tốt. Em và Diệp Thừa Trạch tiếp tục trở mặt, làm trong giới giải trí chắc chắn sẽ thất bại, Ba Ni cũng sẽ được ba nó dẫn đi, mình em ở lại thì có ý nghĩa gì chứ?"
Diệp Gia Dĩnh nghe xong mờ mịt chẳng hiểu gì lại rất tức giận, "Sao tôi lại trở mặt với anh trai tôi chứ? Ba Ni sẽ bị Hạ Vũ mang đi?" Dựa vào cái gì anh ta dẫn đi chứ!!!!!
Trịnh Minh Duệ lại tiếp tục hòa nhã cười một tiếng, "Ái chà, tôi quên mất, cho dù không có Diệp Thừa Trạch và Diệp Ba Ni, em còn có Lý Hạo Nhiên. Anh ta cũng thật là kỳ lạ, sao có thể coi trọng em chứ?" Lễ độ giảm âm thanh xuống nói, "Trong tình trạng xử nam sao?"
Khóe miệng Diệp Gia Dĩnh co giật, "Chắc vậy."
Trịnh Minh Duệ cực kỳ tiếc hận thở dài, "Vậy thì hết cách rồi, tôi chắc chắn tranh không lại với đại minh tinh." Nói xong điện thoại đột nhiên vang lên âm thanh nhắc nhở, hắn cầm ra xem thế nào, sau đó cười một tiếng, nói với Diệp Gia Dĩnh, "Tốc độ của Lý Hạo Nhiên nhanh thật! Thật sự làm cho người ta bất ngờ. Ba giờ trước tôi đã liên lạc với hắn ta nói em ở trong tay tôi, bảo hắn ta giao tiền chuộc, không ngờ hắn ta chuẩn bị tiền nhanh như vậy!"
Diệp Gia Dĩnh rất muốn khinh bỉ hắn, vừa rồi còn nói vẫn chưa nghĩ ra rốt cuộc là đòi tiền hay là muốn người, vậy sao không nói đã sớm đòi tiền chứ? Nhìn Trịnh Minh Duệ không có lộ ra xu thế bạo lực, trong lòng bình tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn tin chắc hắn là một kẻ biến thái giấu nghề, điểm quan trong nhất khi đối mặt với biến thái chính là không thể kích thích hắn.
Mặc dù cực kỳ lo lắng, không biết cục cưng Diệp Ba Ni thế nào, mình có thể thoát hiểm hay không, cũng cố gắng ổn định tinh thần, cẩn thận nói, "Tôi rất đói bụng, có đồ ăn không?"
Trịnh Minh Duệ vẫn bày ra thái độ rất hòa ái mà lắc đầu, "Có, nhưng không thể cho em, tôi sợ em khôi phục sức lực quá nhanh tôi nhìn không nổi. Xin lỗi, Gia Dĩnh, em kiên trì chút, xem chừng Lý Hạo Nhiên rất lo lắng cho em, vội vã mang em trở về, chờ hắn ta đem tiền tới tôi sẽ thả em đi." Lưu luyến nhìn khuôn mặt nhỏ của Diệp Gia Dĩnh hồi lâu, "Lúc tôi còn nhỏ cũng rất thích em, cảm thấy em thật xinh đẹp, thường xuyên không nhịn được mà lén nhìn em, đáng tiếc mỗi lần em phát hiện đều chẳng thèm ngó ngàng tới tôi dù chỉ một lần, rất đả kích người đấy! Tôi không thể chịu nổi nữa, hết cách rồi, chỉ có thể cố gắng để dành chút tiền rời đi, từ nay về sau e rằng chúng ta sẽ không có cơ hội gặp lại."
Diệp Gia Dĩnh nghĩ thầm, vĩnh viễn không gặp lại mới là tốt nhất. Cô cẩn thận hỏi, "Anh đòi Lý Hạo Nhiên bao nhiêu tiền chuộc."
Trịnh Minh Duệ duỗi bàn tay ra, có vẻ đắc ý, "Ba trăm vạn, thế nào, con số này rất vừa, không quá mức chứ!"
Diệp Gia Dĩnh thở dài, trong lòng cũng chấp thuận con số Trịnh Minh Duệ đưa ra quả thật rất vừa mức, không nhiều đến nỗi làm cho người ra mạo hiểm từ chối, cũng sẽ không ít khiến hắn vội vàng vô ích một cuộc này.
Xem ra Lý Hạo Nhiên vui vẻ đáp ứng muốn giao tiền, thật sự.... thật sự làm cho cô rất vui vẻ.
Về phần thịt đau, lúc này Diệp Gia Dĩnh cũng chẳng quan tâm tới nữa, mặc dù cô vẫn luôn xem trọng tiền bạc, nhưng cũng không cho rằng tiền bạc quan trọng hơn an toàn và tự do.
Chẳng qua tại sao Trịnh Minh Duệ không đi đòi tiền Diệp Thừa Trạch? Còn chắc chắn mình sẽ trở mặt với Diệp Thừa Trạch lần nữa?
Tiếp tục cẩn thận hỏi, "Vậy tôi muốn uống nước có được không?"
Có lẽ Trịnh Minh Duệ rất thưởng thức bộ dạng yếu ớt khôn ngoan này của Diệp đại tiểu thư, cười tươi nói, "Được, uống nước thì có thể."
Xoay người đi, chỉ chốc lát sau mang vào cho cô một thùng nước Gia Luân, còn có một ly thủy tinh rất sạch sẽ, "Em uống đi, tôi đi gọi điện thoại!" Quay người đi ra ngoài, rất rõ ràng ở bên ngoài khóa trái cánh cửa.
Qua nửa giờ sau lại trở về, kinh ngạc, "Ối, em uống nhiều như vậy!"
Vẻ mặt Diệp Gia Dĩnh vô tội, "Tôi rất đói bụng, không có gì ăn chỉ có thể uống nước."
Qua một lát nữa, Diệp Gia Dĩnh ôm bụng, "Tôi muốn đi toa-lét."
Trịnh Minh Duệ dẫn cô tới một toa-lét đơn giản ở ngoài sân nhà kho, "Không được khóa cửa."
Diệp Gia Dĩnh hết sức thức thời, nghe lời hợp tác, không cho làm thì không làm, chẳng qua là vì quá đói lại không có đồ ăn, vì thế không ngừng uống nước lót dạ.
....
"Tôi lại muốn đi toa-lét."
Trịnh Minh Duệ rất bất đắc dĩ cười khổ, "Có lẽ tôi không nên cho em uống nước."
Diệp Gia Dĩnh mượn cơ hội đi toa-lét, đã quan sát địa hình hai lần, trong lòng cũng có tính toán, rất đúng lúc làm ra vẻ đáng thương, "Thế tôi nhịn một lát vậy."
=====
Rốt cục Diệp Ba Ni đã phá vỡ hình tượng ông vua lạnh nhạt ở trong mắt mọi người, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ tủi thân, đôi mắt tròn xoe đều đỏ hết lên, cậu không khóc rống, chỉ không ngừng nhỏ giọng lặp lại một câu, "Ba Ni muốn mẹ!"
Hạ Vũ thấy vậy trái tim đều muốn vỡ ra, trong lòng nguyền rủa 1800 người bắt Diệp Gia Dĩnh đi, cả gan dám làm hại con trai anh đau khổ như thế. Ngồi xổm xuống, thủ thỉ thù thì dường như sợ hù dọa ai đó, "Ba Ni, cục cưng, ngoan, ăn cơm trước được không? Mẹ con nhất định có thể trở về."
Diệp Ba Ni dùng đôi mắt tròn xoe tràn ngập uất ức nhìn anh lắc đầu, "Ba Ni ăn không vô."
Hạ Vũ vô cùng đau lòng, "Vậy uống nước, nước cần phải uống."
Diệp Ba Ni vẫn lắc đầu, "Ba Ni cũng không uống nước."
Bởi vì Diệp Ba Ni không chịu đi đâu, ngay cả nhà trẻ cũng không chịu, kiên quyết muốn ở nhà đợi mẹ cậu trở về, cho nên Hạ Vũ đành phải gạt tất cả mọi chuyện trong tay sang bên, ở trong nhà Diệp Gia Dĩnh cùng đợi với cậu.
Trong lúc đó cậu Diệp Thừa Trạch của Diệp Ba Ni vội vàng đến một chuyến, diễn cảm trên mặt ngưng trọng, "Biết rồi, là con trai của một tài xế kỳ cựu trong nhà chúng tôi làm, chủ yếu là muốn đòi tiền, mẹ của Ba Ni chắc hẳn tạm thời không gặp nguy hiểm gì. Chỉ là có chút kỳ lạ, không biết tại sao hắn chỉ đòi tiền Lý Hạo Nhiên."
Diệp Ba Ni chạy tới, ngửa đầu hỏi, "Mẹ đâu?"
Diệp Thừa Trạch cúi người ôm lấy cậu, "Mẹ cháu sẽ mau về thôi, không có chuyện gì cả."
Rõ ràng Diệp Ba Ni có lòng tin với Diệp Thừa Trạch hơn so với Hạ Vũ, dùng bàn tay nhỏ bé ôm lấy cổ của Diệp Thừa Trạch , mặt cũng dựa lên bả vai anh, hết sức ý lại, "Vâng."
Diệp Thừa Trạch nhìn bộ dạng này của cháu ngoại trai cũng rất đau lòng, vỗ vỗ đầu của cậu lại an ủi mấy câu. Lúc gần đi nói với Hạ Vũ, "Lý Hạo Nhiên đã mang theo tiền đi với người khác đến đàm phán cùng Trịnh Minh Duệ, tôi cũng muốn đi, chỗ Ba Ni làm phiền anh rồi."
Hạ Vũ sửng sốt, "Trịnh....?" Ngay sau đó khôi phục lại bình thường, "Tôi sẽ chăm kỹ Ba Ni."
Diệp Ba Ni lớn tiếng cổ động với bóng lưng của cậu Diệp Thừa Trạch, "Cậu cố gắng lên! Bảo chú Hạo Nhiên cũng cố gắng lên!"
Diệp Thừa Trạch dừng chân, vẫy vẫy tay rồi đi. Sắc mặt Hạ Vũ âm u lấy điện thoại ra bấm số, "Này, lần trước sau khi đưa tiền cho mấy người coi chừng người đó..."
=====
Lý Hạo Nhiên căng thẳng, dẫn theo mấy bảo vệ cùng một cái valy tiền đi trên đường nhỏ gồ ghề ở bên ngoài trấn, công việc đưa tiền trao đổi con tin này trước kia anh từng diễn trong phim hai ba lần, không ngờ lại lúc tự mình thực tế một lần.
Sự thật chứng minh, cuộc sống thực tế cùng tác phẩm nghệ thuật có độ chênh lệch cực lớn, bây giờ anh hoàn toàn không giống như diễn trong phim làm anh hùng can đảm bỏ bao công sức đấu trí đấu dũng, chiến đấu tới cùng với ph