ly, tất nhiên là sẽ ngon hơn so với thức uống ở trường quay, khiến cho tinh thần mọi người tăng lên rất nhiều. Lý Hạo Nhiên rất biết cách làm người, buổi sáng thường sẽ để trợ lý mua cà phê để mời khách.
Chị Cố vừa uống cà phê vừa nhìn Diệp Gia Dĩnh cảm than: “Em nhìn người ta một chút đi. Có thể đi thẳng lên làm minh tinh, không phải chỉ dựa vào khuôn mặt đẹp trai hay kỹ thuật diễn tốt, mà còn phải biết làm người. Lăn lộn trong hồ nước sâu của Làng giải trí nếu như sơ xuất có một lỗi nhỏ cũng sẽ rước lấy rất nhiều phiền toái. Giống như em, không có việc gì lại to tiếng với nam chính, kết quả là bao nhiêu đại bác đều tìm tới chỗ em, lại nhìn Lý Hạo Nhiên một chút đi, dù bị em đắc tội nhưng vẫn rất phong độ. Chậc chậc, chỉ một câu nói hai ly cà phê liền mua chuộc được người khác, Tiểu Dĩnh, em muốn phát triển lâu dài ở trong cái vòng luẩn quẩn này thì nên đi học hỏi một chút đi.”
Diệp Gia Dĩnh lặng lẽ bĩu môi, cô cảm thấy chị Cố khen Lý Hạo Nhiên hơi khoa trương, nhưng trong lòng vẫn quyết định sẽ học hỏi chút, cô không muốn phát triển lâu dài trong giới giải trí, nhưng trước mắt đây là công việc duy nhất của cô, vì vậy tuyệt đối không muốn từ bỏ sớm.
Bởi vì chuyện buổi sáng, Diệp Gia Dĩnh bất ngờ buông lỏng tâm tình khi diễn phân đoạn mà cô cho là khó nhất nên biểu hiện rất tự nhiên, tình cảm cũng chân thành, tha thiết, đến cuối cùng khi hô to tuyên ngôn về chân tình quyết không buông bỏ rất thích hợp chỉ cần diễn một chút, không có hô khàn cả giọng mà dùng khuôn mặt xinh đẹp của cô làm ra sự thống khổ ai oán.
Đạo diễn hết sức hài lòng, chỉ cần diễn một lần đã để cô thông qua. Còn hiếm khi lên tiếng khen một câu nói kỹ năng diễn xuất của Diệp Gia Dĩnh có tiến bộ. Tiếp tục phát huy.
Diệp Gia Dĩnh ghi nhớ chiêu mới học được của đại minh tinh Lý Hạo Nhiên, lập tức bày tỏ muốn cảm ơn phó đạo diễn Vương và Hoắc Triệu minh đã nhiệt tình hướng dẫn.
Quả nhiên cô nhận được ánh mắt tán dương của phó đọa diễn và một cái mỉm cười hữu nghị của Hoắc Triệu Minh.
Nhưng mà không biết là do Lý Hạo Nhiên không cẩn thận đi ngang qua hay cố ý đến nên có biểu hiện hơi khó chịu, cứ mở to mắt, nhìn tay cô.
Diệp Gia Dĩnh không để ý tới anh ta, trở về tìm chị Cố. Chị Cố rất nhanh chóng, đã tranh thủ tìm công việc làm thêm cho cô, sau khi diễn xong cô cũng nên đi làm việc thêm của mình rồi.
Lúc hơn bốn giờ chiều, Diệp Gia Dĩnh theo chị Cố bận trước bận sau, chợt nhận được điện thoại của Chu Mai, người giúp việc theo giờ gọi tới.
Lúc bốn giờ chiều nhà trẻ của Diệp Ba Ni sẽ tan học vào, sau khi Diệp Dia Dĩnh từ trường quay trở về không thể nào đi đón thằng bé cho nên không thể làm gì hơn là mướn một người giúp việc theo giờ, giúp cô chăm sóc Diệp Ba Ni khi cô chưa về. Sau đó cô ta sẽ làm bữa ăn nhẹ cho Diệp Ba Ni, thuận tiện dọn dẹp nhà cửa đợi Diệp Gia Dĩnh trở về.
Đây chính chuyện xa xỉ nhất mà Diệp Gia Dĩnh làm từ khi chào đời cho đến bây giờ, chỉ cần kéo kéo, lau lau cái bàn, rữa mấy món đồ……làm một ít việc đơn giản nhưng vẫn phải mướn người tới làm. Nếu như trước kia tuyệt đối sẽ không có khả năng, chỉ là bởi vì muốn con trai được thoải mái một chút nên Diệp Gia Dĩnh cắn răng chịu tốn.
“Cô Diệp, chồng tôi bị tai nạn, đang đưa đến bệnh viện. Tôi sẽ khóa cửa nhà cô cẩn thận, để con trai cô ở trong nhà mấy tiếng có được không? Hiện tại tôi phải đến bệnh viện để thăm chồng. Thật xin lỗi, tôi thật sự rất sốt ruột. Không đi không được.” Điện thoại vừa kết nối, người giúp việc làm theo giờ Chu Mai đã cực kỳ vội vàng, nói liên hồi.
“A.” Diệp Gia Dĩnh giật mình: “Bị đụng xe? Xảy ra chuyện gì vậy, chồng chị không sao chứ?”
“Ôi trời ơi, nghe nói lúc anh ấy đi giao hàng bị một chiếc xe khác đụng phải, trên đầu trên mặt không ít ngoại thương, bị gãy một chân, còn cái khác thì tôi cũng không rõ, hiện tại tvẫn đang kiểm tra ở bệnh viện, sau khi kiểm tra xong mới biết.” Chu Mai nói gấp đến độ nức nở: “Cô Diệp, thật xin lỗi, hiện tại tôi phải tới bệnh viện.”
“Cái này....” Diệp Gia Dĩnh nghĩ trong tình huống này không cho chị ta đi cũng không được, Diệp Ba Ni rất ngoan, để thằng bé ở nhà một mình trong hai ba tiếng cũng không có vấn đề gì lớn, chỉ là cô còn có chút do dự, nên nói: “Chị đưa diện thoại cho Ba Ni, tôi nói chuyện với nó một chút có được hay không.”
Chu Mai lập tức đưa điện thoại cho Ba Ni, Diệp Gia Dĩnh bên này có thể nghe thấy chị ta đang nói chuyện với con trai mình: “Ba Ni, giúp dì một chút dì đang vội, con nói chuyện với m,ẹ nói con có thể tự ở nhà một mình, trong nhà dì xảy ra chuyện lớn, dì phải về một chút.”
“Mẹ.” Giọng nói trẻ con non nớt không mang theo hào hức của Diệp Ba Ni vang lên trong điện thoại.
Diệp Gia Dĩnh thương lượng với bé: “Bảo bối, chồng dì Chu bị tai nạn, dì ấy cần phải trở về chăm sóc, con ở nhà chơi một mình một lát được không? Sau khi đi làm xong mẹ sẽ về, con nói dì Chu mở tivi cho con xem, con xem phim hoạt hình, cũng nói dì lấy giấy cùng màu vẽ ra, khi con không muốn xem ti vi có thể vẽ tranh chơi có được không?”
“Được.” Diệp Ba Ni nói ít nhưng ý nhiều.
Chu Mai lập tức cầm điện thoại: “Cô Diệp, con trai cô nói là có thể, cậu bé rất hiểu chuyện, khẳng định sẽ không có gì.”
“Được rồi.” Diệp Gia Dĩnh không thể làm gì khác hơn là đồng ý: “Chị nhất định phải đóng kỹ cửa sổ, cửa chính cũng phải khóa chặt lại nha.”
“Nhất định. Nhất định.”
“Nhớ rót ly nước ấm cho Ba Ni....”
Bên kia đã cúp máy, Diệp Gia Dĩnh không thể làm gì khác hơn là tắt điện thoại, xoa xoa chân mày, trong lòng cảm khác bất an.
Chị Cố nhìn thấy cô nhận điện thoại xong thì có chút không yên lòng lập tức hỏi: “Em làm sao vậy? Trong nhà có việc?”
“Cũng không phải.” Diệp Gia Dĩnh đem chuyện lúc nãy kể cho chị nghe.
Chị Cố ngược lại là một người rất rộng lòng, vừa nghe liền nói đã biết cô không an lòng, không phải con trai chỉ ở nhà một lát thôi sao, khẳng định sẽ không có chuyện gì. Hiện bây giờ người lớn quá cưng chiều con nít cho nên bên cạnh phải có người lớn mới yên tâm, chứ thực tế nếu để chúng một mình tự chơi thì cũng sẽ không có chuyện gì.
Giống như khi họ còn bé, người lớn trong nhà luôn bận rộn đi làm làm sao có thời gian để trông coi trẻ nhỏ. Đám con nít đứa nào cũng được thả tự do, ngày ngày tự mình mò mẫm, chạy loạn chơi trong những con ngõ hẻm, mà cũng đâu có chuyện gì.
Đừng quá lo lắng, tranh thủ thời gian thêm chút sức lực, cố gắng hôm nay sửa soạn xong đống đạo cụ này để ngày mai bắt bọn họ trả lại cho tổ đạo cụ, lúc đó chúng ta không cần lo bảo quản đống này nữa.
Diệp Gia Dĩnh nghe thấy chị ấy nói có lý, lại thấy Diệp Ba Ni láu lỉnh hơn những đứa khác đều rất nhiều, ở nhà xem tivi một mình chắc cũng không có vấn đề gì nên đỡ lo lắng hơn.
Qua nửa giờ sau, một người ở bên tổ đạo cụ đi tới: “Chị Cố, nghe nói bên chị có đạo cụ không cần dùng nữa, em tới để lấy lại.”
“Đến đúng lúc lắm, ở chỗ này này.” Chị Cố chỉ một đống đồ lớn ở bên cạnh.
Cậu thanh niên ngồi chồm hổm xuống vừa bắt đầu kiểm tra vừa than phiền: “Mùa xuân năm nay hơi có nhiều mưa, còn là mưa rào có sấm chớp, thật phiền phức. Lúc nãy ở bên ngoài mây đen giăng đầy trời, em mới coi thời tiết trên điện thoại, nói là lát nữa sẽ có sấm chớp.”
Diệp Gia Dĩnh nhảy dựng lên: “Sắp có mưa rào kèm sấm chớp rồi sao?”
“Đúng vậy, sấm chớp ở mức màu cam có nghĩa là không nhỏ đâu.”
Diệp Gia Dĩnh nhất thời nóng nảy: “Vậy phải làm sao bây giờ, con tôi rất sợ sấm chớp, nếu ở nhà một mình nhất định sẽ bị hù dọa đấy.”
Chị Cố đề nghị: “Vậy em mau về nhà đi.”
Diệp Gia Dĩnh xoa xoa tay, gấp đến độ muốn bứt tóc: “Chuyến xe trở về thành phố sớm nhất cũng phải một tiếng nữa mới tới, chỗ này muốn gọi taxi cũng không đến.”
“Sao vậy? Con trai cô sợ sấm chớp, cô cần phải về nhà với thằng bé?” Cậu thanh niên trong tổ đạo cụ chen miệng hỏi.
“Đúng vậy, lúc này nhà Tiểu Dĩnh lại không có ai.” Chị Cố trả lời thay Diệp Gia Dĩnh.
“Đạo diễn lo không đủ ánh sáng cho nên mới tuyên bố công việc hôm nay kết thúc, cô hỏi những người tự lái xe xem có thể đi nhờ ai một đoạn không, vào đến nội thành thì gọi xe taxi.” Cậu thanh niên ở tổ đạo cụ nghĩ cách.
Tiếng nói của cậu ta vừa dứt thì Diệp Gia Dĩnh liền chạy ra ngoài: “Chị Cố, thật xin lỗi, em đi trước.”
“Được, đi mau đi, đi đường cẩn thận.” Chị Cố nói.
Diệp Gia Dĩnh ba chân làm thành hai bước chạy vào phòng hóa trang của Lý Hạo Nhiên: “Tôi có thể mượn xe của anh sử dụng một chút không?”
Lý Hạo Hiên đang nói trợ lý thu dọn đồ đạc, Diệp Gia Dĩnh chợt xông vào làm cho anh ta sợ hết hồn: “Cô mượn xe? Đem xe cho cô mượn thì tôi phải làm sao?”
“Con tôi ở nhà một mình, tôi phải về với nó.” Lúc này Diệp Gia Dĩnh không để ý tới cái khác, chỉ có thể nhờ Lý Hạo Nhiên giúp đỡ một tay: “Bằng không anh cho tôi đi nhờ một lần được không?”
Lý Hạo Nhiên hết sức bất mãn nhìn cô: “Đại tiểu thư, bây giờ chúng ta không có bất kỳ quan hệ gì, cô không có quyền sai bảo tôi.”
Diệp Gia Dĩnh nóng nảy, nắm lấy cánh tay anh ta, chỉ kém không lay lay vài cái rồi nói: “Không phải tôi sai bảo anh, mà tôi đang nhờ anh giúp đỡ. Tôi xin anh! Tôi thật sự rất gấp! Xe của đoàn phim phải hơn một tiếng nữa mới tới, tôi không đợi lâu như vậy được.”
Khóe miệng Lý Hạo Nhiên giật giật, cố gắng đem cánh tay của mình thoát khỏi tay của Diệp Gia Dĩnh: “Sợ cô rồi, cô tới bãi đậu xe đợi tôi đi.”
“Được, anh nhanh lên một chút.” Diệp Gia Dĩnh lập tức chạy đi.
Đợi ở ngoài bãi đậu xe năm phút, một chiếc xe SUV hạng sang chạy ra, Lý Hạo Nhiên mở cửa xxe, trên mặt đeo kính mát, ngoắc tay: “Mau lên đây.”
Anh ta sợ người khác nhìn thấy sẽ tung tin đồn đãi, cho nên cố ý bảo Diệp Gia Dĩnh nhanh chân lên một chút, Diệp Gia Dĩnh còn gấp hơn cả anh ta, bước nhanh một cái rồi nhảy lên: “Nhanh lên một chút. Nhanh lên một chút.” Thấy người lái xe là trợ lý Tiểu Lưu của Lý Hạo Nhiên cô liền nói địa chỉ nhà mình cho cậu ta.
Lý Hạo Nhiên đóng cửa xe liền lấy mắt kính đen thui trên mặt xuống, phát hiện Diệp Gia Dĩnh lúc nào cũng mang phiền toái tới cho mình liền không kiên nhẫn nhắc nhở: “Này, cô lịch sự một chút có được hay không, đi nhờ xe người khác còn khoa chân múa tay như vậy.”
Diệp Gia Dĩnh vẫn giữ thói quen nói chuyện sắc bén với anh ta: “Anh chảnh cái gì. Xe này là tôi bỏ tiền mua cho anh chứ đâu.”
Lý Hạo Nhiên lập tức phản bác: “Cô cho lúc nào, đây là do tôi lao động mà có được, từ góc độ pháp luật mà nói, bây giờ nó là của tôi.”
“Được, của anh, tôi nói không lại.” Diệp Gia Dĩnh cũng cảm thấy giọng điệu của mình lúc này không được tốt lắm: “Tôi cũng không muốn vung tay múa chân, vì quá gấp nên muốn thúc giục.” Vừa nói cô vừa quay qua nhắc với Tiểu Lưu: “Làm ơn, lái nhanh một chút.”
Lý Hạo Nhiên không còn cách nào khác, nhịn cô nửa ngày cuối cùng mới lên tiếng nói với Tiểu Lưu: “Không cần nhanh quá, đi từ từ thôi.”
Diệp Gia Dĩnh tức giận gõ anh ta một cái, nhưng biết là không thể chạy quá nhanh, thấy bản thân thúc giục Tiểu Lưu chạy quá tốc độ là chuyện rất nguy hiểm, cho nên cố nhịn không giục nữa.
Lý Hạo Nhiên bị gõ một cái hết sức khó chịu, không tự chủ được mà bày ra vẻ mặt lạnh lùng khi ở cùng với Diệp Gia Dĩnh trước đây, ngồi sát qua một bên, cách cô rất xa.